Nhà chồng được đền bù 15 tỷ, mẹ chồng é//p con dâu ký giấy từ chối tài sản — nhưng thứ cô đặt lên bàn khiến cả nhà câ//m lặng hố/i hận không kịp!

Nhà chồng được đền bù 15 tỷ, mẹ chồng é//p con dâu ký giấy từ chối tài sản — nhưng thứ cô đặt lên bàn khiến cả nhà câ//m lặng hố/i hận không kịp!

Ngày chính quyền quận thông báo khu đất nhà họ Lục nằm trong diện giải tỏa, cả gia đình Lục gần như phát điên vì sung sướng.

Khoản tiền đền bù lên tới 15 triệu nhân dân tệ.

Đó là số tiền mà cả đời họ chưa từng dám mơ tới.

Mẹ chồng tôi, Lục phu nhân, ngay tối hôm ấy đã gọi điện cho con trai.

“Minh Hạo, con nghe rõ đây. Khoản tiền này là tài sản của nhà họ Lục. Mẹ sẽ chia cho con năm triệu.”

Lục Minh Hạo cười đến mức không khép được miệng.

“Thật sao mẹ? Năm triệu?”

“Đương nhiên. Con là con trai duy nhất của mẹ.”

Tôi ngồi bên cạnh, im lặng nghe tất cả.

Lục phu nhân liếc sang tôi.

Ánh mắt ấy không hề có chút thiện cảm.

Bà ta luôn coi tôi là người ngoài.

Tôi và Minh Hạo kết hôn được bốn năm. Tôi chưa từng tranh giành tài sản với nhà chồng, thậm chí tiền ăn uống hàng tháng tôi cũng chủ động chia sẻ.

Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ “đi lấy chồng”, sớm muộn cũng phải rời khỏi nhà họ Lục.

Sáng hôm sau, bà gọi tôi đến phòng khách.

Trên bàn đã đặt sẵn một tập giấy.

“Mộ Dao, ngồi xuống.”

Tôi kéo ghế.

Lục phu nhân đẩy tập giấy về phía tôi.

“Ký đi.”

Tôi nhìn xuống.

Đó là giấy xác nhận từ chối quyền đối với khoản tài sản phát sinh từ việc đền bù đất của nhà họ Lục.

Tôi ngẩng đầu.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



“Mẹ muốn con ký cái này?”

“Đúng.”

Bà ta khoanh tay, giọng lạnh tanh.

“Khoản đền bù 15 triệu là của nhà họ Lục. Mẹ định chia cho Minh Hạo 5 triệu. Cô là con dâu, không có quyền gì với tài sản này.”

Tôi không nói gì.

Bà ta tiếp tục:

“Cô chỉ cần ký xác nhận rằng cô không có bất kỳ yêu cầu nào đối với số tiền đó.”

Tôi nhìn từng dòng chữ.

“Còn nếu con không ký?”

Lục phu nhân bật cười.

“Cô nghĩ mình có quyền mặc cả sao?”

Bà ta nghiêng người về phía tôi.

“Mộ Dao, cô nghe cho kỹ.”

“Cô là người ngoài nên cần ký giấy. Đừng mơ đụng vào tài sản nhà này.”

Căn phòng im phăng phắc.

Lục Minh Hạo ngồi bên cạnh mẹ, từ đầu đến cuối không hề nói một lời.

Tôi nhìn chồng.

“Anh cũng muốn em ký?”

Anh ta tránh ánh mắt tôi.

“Mẹ chỉ muốn mọi chuyện rõ ràng thôi.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Được.”

Tôi cầm bút.

Không do dự.

Không hỏi thêm.

Tôi ký tên mình vào cuối trang.

Lục phu nhân nhìn chữ ký, cuối cùng cũng nở nụ cười hài lòng.

“Thế mới đúng.”

Bà ta cất giấy vào ngăn kéo.

“Sau này đừng nói mẹ chồng không tốt với cô.”

Tôi đứng dậy.

“Vâng.”

Tôi quay người bước đi.

Nhưng khi đến cửa, tôi dừng lại.

“À đúng rồi.”

Lục phu nhân ngẩng đầu.

Tôi mỉm cười.

“Con còn có một chuyện muốn đưa cho mẹ xem.”

“Chuyện gì?”

Tôi không trả lời.

Tôi bước lên tầng.

Khoảng năm phút sau, tôi quay lại.

Trên tay tôi không phải một chiếc túi xách hàng hiệu.

Mà là một chiếc túi hồ sơ màu đen.

Tôi đặt nó xuống bàn.

Cạch.

Một cuốn sổ tiết kiệm được lấy ra trước.

Lục Minh Hạo cau mày.

“Cái gì vậy?”

Tôi mở cuốn sổ.

Con số trên trang đầu tiên khiến nụ cười của anh ta biến mất.

20.000.000 nhân dân tệ.

Hai mươi triệu.

Lục phu nhân sững người.

“Không thể nào!”

Tôi bình thản đóng sổ lại.

“Đây là tiền tiết kiệm của con.”

“Cô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Mẹ không cần biết.”

Lục phu nhân đứng bật dậy.

“Không! Tôi không tin!”

Tôi lấy tiếp một tập giấy khác.

Sổ đỏ thứ nhất.

Căn hộ cao cấp tại khu trung tâm thành phố Thượng Hải.

Sổ đỏ thứ hai.

Một căn nhà phố gần khu tài chính.

Sổ đỏ thứ ba.

Một căn biệt thự ngoại ô.

Ba bất động sản.

Tất cả đều đứng tên tôi.

Lục Minh Hạo nhìn chằm chằm những giấy tờ trên bàn, môi run lên.

“Mộ Dao… những thứ này…”

“Là của em.”

Anh ta không nói được nữa.

Lục phu nhân gần như hét lên:

“Cô có 20 triệu và ba căn nhà, tại sao trước giờ không nói?”

Tôi nhìn bà ta.

“Vì mẹ chưa từng hỏi.”

“Cô…”

Tôi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Bốn năm trước khi kết hôn, con đã có công việc riêng. Sau đó con thành lập một công ty thương mại điện tử cùng hai người bạn.”

Lục Minh Hạo ngẩn người.

“Công ty… Hạo Vân?”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

Hạo Vân là công ty đang phát triển rất nhanh trong mấy năm gần đây.

Lần trước anh ta từng kể với đồng nghiệp rằng mình có một người bạn làm việc ở đó.

Nhưng anh ta chưa bao giờ biết người sáng lập đứng sau công ty ấy chính là vợ mình.

Lục phu nhân nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

“Cô… cô giấu chúng tôi?”

Tôi cười nhạt.

“Không phải giấu.”

“Chỉ là con không thấy cần phải khoe.”

Tôi nhìn tập giấy từ chối tài sản trên bàn.

“Huống hồ, nếu mẹ đã nói con là người ngoài…”

Tôi chỉ vào chữ ký của mình.

“Thì hôm nay con đã ký rồi.”

Lục phu nhân im lặng.

Tôi nói tiếp:

“15 triệu của nhà họ Lục, con không cần.”

“Nhưng con muốn mẹ hiểu một chuyện.”

Tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm đặt cạnh ba cuốn sổ đỏ.

“Con không cần tài sản nhà họ Lục để sống.”

Lục Minh Hạo nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu thay đổi.

“Mộ Dao, sao em chưa bao giờ nói với anh?”

Tôi quay sang anh.

“Anh có từng hỏi đâu?”

Anh im lặng.

Tôi tiếp tục:

“Ngày chúng ta kết hôn, mẹ yêu cầu em không được can thiệp vào tài sản gia đình. Em đồng ý.”

“Sau đó mẹ nói em phải chia tiền sinh hoạt.”

“Em chia.”

“Mẹ nói căn nhà này là tài sản của nhà họ Lục.”

“Em cũng không tranh.”

“Nhưng hôm nay, mẹ đưa cho em một tờ giấy và nói…”

Tôi nhìn thẳng vào bà.

“‘Đừng mơ đụng vào tài sản nhà này.’”

Tôi đứng dậy.

“Vậy thì con không đụng.”

Lục phu nhân không nói được lời nào.

Tôi cầm ba cuốn sổ đỏ lên.

“Những thứ này là do con tự kiếm được.”

“Con không cần nhà họ Lục.”

“Cũng không cần 5 triệu của chồng.”

“Càng không cần 15 triệu tiền đền bù của mẹ.”

Lục Minh Hạo đột nhiên đứng dậy.

“Em định làm gì?”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Ly hôn.”

Ba chữ ấy vang lên khiến căn phòng chết lặng.

Lục Minh Hạo tái mặt.

“Mộ Dao, em nghiêm túc sao?”

“Rất nghiêm túc.”

Anh bước đến.

“Chỉ vì chuyện hôm nay?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Vì bốn năm qua.”

“Vì mỗi lần mẹ anh xúc phạm em, anh đều chọn im lặng.”

“Vì mỗi lần mẹ anh nói em là người ngoài, anh chưa từng đứng về phía em.”

“Và hôm nay, anh ngồi bên cạnh mẹ, nhìn bà ấy đưa cho vợ mình một tờ giấy từ chối tài sản…”

Tôi nhìn anh.

“Nhưng anh không nói một câu bảo vệ em.”

Lục Minh Hạo cúi đầu.

Không thể phản bác.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh đột nhiên rung lên…

Anh cuống quýt nghe máy, chưa kịp lên tiếng thì giọng vị giám đốc đối tác bên kia đã xối xả vang lên qua loa ngoài:

“Alo, Minh Hạo hả? Dự án logistic bên cậu duyệt tới đâu rồi? Tôi vừa bàn với Tổng Giám đốc Mộ Dao của Hạo Vân xong, bên đó đồng ý rót 30 tỷ đầu tư! Cậu thu xếp làm hợp đồng nhanh lên, đợt này công ty cậu phất to nhờ uy tín của vợ cậu đấy!”

Lục Minh Hạo trố mắt, điện thoại trên tay suýt rơi vỡ. Lục phu nhân thì hoàn toàn hóa đá.

Hóa ra, vị trí Trưởng phòng mà Minh Hạo vừa được cất nhắc tháng trước, cùng dự án cứu vãn cả sự nghiệp đang trên đà phá sản của anh ta, tất cả đều nhờ một tay tôi thầm lặng thu xếp phía sau. Nhà họ Lục tưởng 15 triệu tệ (50 tỷ VNĐ) đền bù đất đã là “đổi đời”, nhưng họ không ngờ rằng cái gật đầu của tôi trị giá gấp nhiều lần số đó.

Tôi bình thản lấy ra một tờ giấy cuối cùng từ trong túi hồ sơ màu đen — Đơn ly hôn đã ký sẵn tên.

Lục Minh Hạo hoảng loạn bám lấy tay tôi, giọng run rẩy van xin: “Mộ Dao, anh sai rồi! Mẹ cũng chỉ lo xa thôi chứ không có ý gì đâu… Anh xin em, chúng ta làm lại từ đầu được không?”

Lục phu nhân lúc này mới bàng hoàng tỉnh giấc mộng, vẻ cao ngạo hoàn toàn biến mất. Bà ta lao đến vơ lấy tờ giấy từ chối tài sản ban nãy, cuống quít xé nát thành từng mảnh nhỏ, giọng lạc đi: “Mộ Dao! Mẹ xé rồi! Không ký tá gì hết! Tiền đền bù này mẹ cho hai vợ chồng con hết! Con là dâu hiền của nhà họ Lục mà!”

Tôi nhếch môi, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi nấc giật của Minh Hạo:

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Tờ giấy đó mẹ xé hay không, không còn quan trọng nữa. Vì từ phút này, tài sản của nhà họ Lục hay công ty của con, chúng ta không còn liên quan.”

Tôi để lại đơn ly hôn trên bàn, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ sáng bước thẳng ra cửa. Mặc kệ sau lưng là tiếng gào khóc hối hận của Lục phu nhân cùng tiếng Lục Minh Hạo vô vọng đuổi theo trong cay đắng.

Họ đã chọn bảo vệ chút tiền đền bù mà đánh mất đi người chống lưng lớn nhất đời mình. Sự hối hận muộn màng đó, sẽ theo họ suốt phần đời còn lại.