Lén lấy hơn 10 cây vàng mà vợ đã chắt chiu dành dụm suốt 10 năm, tôi mang hết đi chiều lòng cô b///ồ trẻ trong một chuyến nghỉ dưỡng xa hoa
Lén lấy hơn 10 cây vàng mà vợ đã chắt chiu dành dụm suốt 10 năm, tôi mang hết đi chiều lòng cô b///ồ trẻ trong một chuyến nghỉ dưỡng xa hoa. Tôi cứ ngỡ chỉ cần trở về, nói vài lời xin lỗi là mọi chuyện sẽ qua. Nhưng ngay khi bước chân vào nhà, tôi chế///t lặng. Giữa phòng khách, di ảnh của chính tôi được đặt trang trọng trên bàn thờ, khói hương vẫn nghi ngút như thể tôi đã không còn tồn tại trên c//õi đời này….
Tôi tên Lâm, năm nay 35 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi có một gia đình đáng mơ ước: vợ hiền, nhà cửa ổn định, cuộc sống chẳng thiếu thốn điều gì.
Vợ tôi – Thảo – là kế toán cho một công ty thực phẩm. Cô ấy sống giản dị, tằn tiện, hết lòng vì gia đình và… tin chồng tuyệt đối. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã vô tình cho tôi cơ hội phản bội người phụ nữ yêu mình nhất.
Gần mười năm chung sống, Thảo lặng lẽ dành dụm từng đồng lương, đổi thành vàng rồi cất trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô vẫn thường nói:
– Sau này có con, mình sẽ có vốn lo cho tương lai.
Còn tôi, thay vì trân trọng sự hy sinh ấy, lại lao vào một mối quan hệ sai trái với My – cô gái trẻ hơn tôi gần chục tuổi. My xinh đẹp, biết ăn diện, thích những chuyến du lịch sang chảnh và luôn khiến tôi có cảm giác mình vẫn còn hấp dẫn.
Ở bên cô ấy, tôi quên mất mình là một người chồng.
Rồi một ngày, tôi làm điều mà đến tận bây giờ vẫn không thể tha thứ cho chính mình.
Tôi biết mật mã chiếc hộp đựng vàng của vợ.

Đợi Thảo đi làm, tôi lén mở tủ, lấy sạch hơn mười cây vàng mà cô ấy chắt chiu suốt gần một thập kỷ, rồi lập tức đặt vé máy bay đưa My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.
Bốn ngày ba đêm, chúng tôi ở resort 5 sao, ăn những bữa tối đắt đỏ, mua sắm không cần nhìn giá. Tiền tiêu như nước, còn My thì cười nói ríu rít, liên tục khen tôi ga lăng và thành đạt.
Tôi cũng tự huyễn hoặc bản thân rằng mình chỉ đang “sống một lần cho đáng”.
Đến ngày trở về, tôi không hề báo trước với vợ. Trong đầu đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện về chuyến công tác đột xuất để che giấu mọi chuyện.
Nhưng ngay khi vừa mở cửa bước vào nhà…
Tôi chết đứng.
Giữa phòng khách là bàn thờ mới lập. Trên đó đặt di ảnh… của chính tôi.
Hai chân tôi mềm nhũn, đầu ó..c trống rỗng.
Còn Thảo chỉ lặng lẽ quay sang nhìn tôi rồi bình tĩnh cất lời.
Nghe xong câu nói ấy, tôi biết mình đã mất tất cả…
Thảo lau nát vệt tàn hương trên mặt bàn gỗ, ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi mà không hề có lấy một tia phẫn nộ hay căm hờn.
Cô ấy thong thả nhấp một ngụm trà rồi cất lời, giọng bình thản đến đáng sợ:
— “Anh về rồi à? Kẻ chết vì dâm ô và phản bội thì không có tư cách bước vào ngôi nhà này nữa. Với tôi, người chồng tên Lâm đã chết từ bốn ngày trước rồi.”
Tôi hoảng loạn lao đến giật lấy bức ảnh trên bàn thờ, giọng run rẩy:
— “Thảo… em làm cái trò gì thế này? Anh chỉ đi công tác vài ngày thôi mà! Anh biết lỗi rồi, anh…”

— “Công tác ở resort 5 sao Đà Nẵng cùng cô nhân tình kém chục tuổi sao?” — Thảo ngắt lời tôi, nụ cười nhếch lên tràn ngập sự khinh bỉ.
Tôi chết khựng lại, toàn thân lạnh ngắt.
Thảo nhẹ nhàng rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu cùng một chiếc máy tính bảng. Cô ấy mở sẵn những đoạn video sắc nét quay lại cảnh tôi và My ôm ấp nhau ở sân bay, tại quầy lễ tân khách sạn, và cả những hóa đơn quẹt thẻ vàng để mua sắm đồ hiệu.
1. Màn gài bẫy hoàn hảo Thảo thản nhiên tiết lộ, cô ấy đã biết về mối quan hệ bất chính của tôi từ ba tháng trước. Hộp vàng mười cây mà tôi tưởng mình “lén lấy” được thực chất chỉ là vàng giả mà Thảo cố tình tráo đổi từ lâu để chờ ngày tôi bộc lộ bản chất. Chiếc hộp thật và toàn bộ tài sản tích góp thực sự đã được cô ấy gửi an toàn tại két sắt ngân hàng dưới tên riêng.
2. Đòn trừng phạt pháp lý & danh dự Không chỉ có vậy, Thảo đã nộp toàn bộ bằng chứng chứng minh tôi lập hồ sơ giả để chiếm đoạt tài sản và vi phạm nghiêm trọng Luật Hôn nhân & Gia đình. Sáng hôm đó, văn bản tố cáo kèm thông báo ly hôn đã được gửi thẳng đến Ban Giám đốc công ty tôi và gia đình hai bên.
Chưa dừng lại ở đó, cô bồ trẻ My sau khi biết số vàng tôi đem đi bán trả tiền ăn chơi là vàng giả, lại đứng trước nguy cơ bị tố giác tiếp tay tẩu tán tài sản, đã lập tức gom sạch đồ đạc đắt tiền tôi vừa mua cho rồi lặn mất tăm, không quên chặn toàn bộ liên lạc với tôi.
— “Tờ đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Căn nhà này thuộc tài sản riêng của bố mẹ tôi cho trước khi cưới, mời anh dọn đồ ra khỏi đây trước 12 giờ trưa,” Thảo lạnh lùng đứng dậy, ném tờ đơn xuống bàn.
Tôi quỳ gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy mặt khóc nấc lên trong sự hối hận muộn mằn. Mất đi công danh, mất đi gia đình, bị nhân tình bỏ rơi và trắng tay chỉ sau một chuyến ăn chơi phù hoa. Tôi ngẩng đầu nhìn lại tấm di ảnh của chính mình trên bàn thờ, cay đắng nhận ra: gieo nhân nào thì nhận quả nấy, bản thân tôi thực sự đã tự tay khai tử chính cuộc đời mình.