Ngán ngẩm cảnh chăm vợ l:i:ệ:t, 1 năm ròng bí bách vì phải “nhị:;n” mỗi đêm, tôi để mặc vợ cả tuần để đi x:ả l;á:ng với em gái cùng công ty, nào ngờ hôm về, vừa mở cửa ra thì…

Ngán ngẩm cảnh chăm vợ l:i:ệ:t, 1 năm ròng bí bách vì phải “nhị:;n” mỗi đêm, tôi để mặc vợ cả tuần để đi x:ả l;á:ng với em gái cùng công ty, nào ngờ hôm về, vừa mở cửa ra thì…

Vợ tôi bị t-ai n-ạn cách đây hơn một năm. Từ một người phụ nữ năng động, giỏi việc, vợ tôi trở thành người nằm một chỗ. Từ ngày đó, tôi vừa đi làm, vừa chăm vợ, cơm nước, tắm rửa, giặt giũ, đến tối nằm cạnh nhau mà cả hai chỉ còn là… hai cái xá;/c lặng im.
Tôi còn trẻ, sức khỏe, nhu cầu tất cả dồn nén đến nghẹt thở. Nhưng nói ra thì sợ mang tiếng. Cho đến khi em Hương ở công ty bắt đầu tỏ ra quan tâm, mềm mỏng, rót lời thì thầm mỗi chiều muộn.

Tôi gục ngã lúc nào không hay. Rồi lấy cớ công tác, đi với em Hương, tôi bỏ mặc vợ ở nhà một mình cả tuần, không hỏi han.

Hôm trở về, trời mưa lâm râm. Tôi mở cửa bước vào nhà — mọi thứ im ắng đến lạ. Trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện… “làm sao nói dối cho khéo”.

Nhưng vừa bật đèn phòng khách, tôi chế-t đứng trước cảnh tượng trong …

…trong phòng ngủ.

Vợ tôi không còn nằm trên giường.

Chiếc chăn xộc xệch rơi xuống sàn. Xe lăn dựng lệch một góc, bánh xe dính đầy bùn khô. Trên bàn là bát cháo nguội khô queo, bên cạnh là lọ thuốc đã uống quá liều cho một ngày.

Tim tôi đập thình thịch.

“T… em đâu rồi?” – tôi gọi, giọng lạc hẳn đi.

Không ai trả lời.

Tôi lao vào nhà tắm. Không.


Ra bếp. Không.
Cửa sau… mở toang.

Trên nền gạch ướt mưa là những vết kéo lê vụn vỡ, như thể ai đó đã cố bò, cố trườn từng chút một.

Tôi quỵ xuống.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Một số lạ.

“Anh là chồng của chị Lan phải không?” – giọng một người đàn ông trung niên.
“Tôi là bảo vệ chung cư đối diện. Chị ấy ngã ở bậc thềm tối qua. May có người đi ngang đưa vào bệnh viện.”

Tôi không nhớ mình chạy ra xe thế nào.


Ở bệnh viện, tôi thấy vợ nằm đó. Gầy hơn. Táo hơn. Ánh mắt không còn tìm tôi nữa.

Bác sĩ kéo tôi ra ngoài:
“Cô ấy bị nhiễm trùng nhẹ vì nằm một mình nhiều ngày. Nhưng thứ nguy hiểm hơn là tinh thần. Cô ấy đã ký đơn xin chuyển vào trung tâm phục hồi chức năng… một mình.”

Tôi chết lặng.

Khi tôi bước vào, vợ nhìn tôi rất lâu. Rồi cô nói, giọng nhẹ đến đáng sợ:
“Anh yên tâm. Em sẽ không làm phiền anh nữa.”

Tôi bật khóc, quỳ xuống nắm tay cô:
“Anh sai rồi. Anh chỉ… anh yếu đuối…”

Cô rút tay ra.

“Không,” cô lắc đầu, “anh không yếu. Anh đã chọn. Và em cũng vậy.”

Cô quay mặt đi, nói câu cuối cùng:
“Ngày tai nạn, em mất đôi chân.
Tuần rồi, em mất chồng.”


Ba tháng sau, tôi nghe tin:
Vợ tôi tập đứng được nhờ khung tập.
Còn tôi… mất việc, mất gia đình, mất luôn cô gái công ty khi mọi chuyện vỡ lở.

Đêm nào tôi cũng nhớ lại khoảnh khắc mở cửa hôm đó.

Giá như…
Giá như tôi nhớ rằng chung thủy không phải là thứ chỉ dành cho lúc mọi thứ còn nguyên vẹn.

Nhưng đời không có “giá như”.
Chỉ có những lựa chọn, và cái giá phải trả.