Chấp nhận kết hôn với cậu bạn thân vì áp lự//c thúc cưới, đê/m tân hôn tôi lặng người khi phát hiện bí mật của anh…

Chấp nhận kết hôn với cậu bạn thân vì áp lự//c thúc cưới, đê/m tân hôn tôi lặng người khi phát hiện bí mật của anh…

Có hai điều mà mọi người quanh tôi luôn biết: Một là tôi đã đến 30 rồi vẫn chưa chịu lấy chồng, hai là tôi và Tùng là cặp bạn thân khác g//iới bám nhau như sam từ thời đi học.

Tùng từng yêu đương vài người, còn tôi thì từng bị ph//ản bội một lần mà “cạch” yêu tới giờ. Tôi và Tùng cứ đi chơi với nhau, ai cũng nghĩ chúng tôi là một cặp, chỉ có chúng tôi biết là không thể. Khi bạn từng có một người bạn khác giới lâu năm thì rất khó để mối quan hệ đó trở thành tình yêu.

Đến sinh nhật 30 tuổi, thấy tôi vẫn một mình dẫn cậu bạn thân về nhà ăn uống, mẹ tôi thở dài nói:

“Mẹ biết là con vì bị tổn thương nên không chịu mở lòng. Mẹ cũng không muốn làm khó con nhưng con xem sức khỏe của bố con ngày một yếu. Ông ấy chắc cũng muốn thấy con có chồng con mới yên tâm được. Con nghĩ lại một chút đi”.

Tôi vẫn còn đang lặng người nghĩ xem liệu có thể tìm đối tượng nào thích hợp để kết hôn không thì mẹ tôi đã nói ngay:

“Con tìm chi cho xa, thằng Tùng quá được rồi nè. Hai đứa cũng chẳng còn trẻ gì nữa, nhanh chóng mà thu xếp đi. Hiểu nhau quá rồi thì làm vợ chồng càng dễ”.

Gia đình tôi và Tùng cũng có quen biết nhiều năm. Vậy là hai bên thúc tiến nhanh gọn, chúng tôi tổ chức đám cưới theo mong muốn của bố mẹ. Dù cả tôi và Tùng đều không hào hứng vui vẻ gì nhưng có lẽ đến tuổi này thì đây là lựa chọn thích hợp nhất. So với việc tìm một người xa lạ thì chúng tôi vẫn là nên chọn nhau để làm bạn đời.

Bỗng chốc tôi thấy lạ lùng, tôi và Tùng ngày trước cãi nhau như chó với mèo, giờ thành vợ chồng lại thấy có gì không đúng. Đến đêm tân hôn, chúng tôi cứ ngường ngượng nhìn nhau. Biết nhau từ trong nhà ra ngoài cửa, hiểu nhau từng chút một, vậy mà giờ lại không biết làm sao để trở thành vợ chồng.

Tôi nhìn Tùng rồi thẹn thùng gọi một tiếng “chồng”. Tùng cũng đỏ mặt nói đùa giờ hai đứa không xưng m//ày – tao được nữa rồi. Đến màn “động phòng” cũng khiến tôi thấy lấn cấn, làm chuyện đó với cậu bạn thân lâu năm biết thế nào đây?

Tùng ôm lấy tôi rồi bất ngờ cở//i áo của mình ra. Tôi bối rối nhìn c//ơ thể săn chắc của anh dần lộ ra. Anh nói:

“Anh cho em xem điều bí mật này”….

Nói rồi, Tùng xoay lưng lại phía tôi. Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp, tôi bàng hoàng nhận ra ở vùng bả vai trái của anh có một vết sẹo dài đã mờ theo thời gian. Nhưng thứ làm tôi nghẹn ngào không phải vết sẹo, mà là hình xăm một dòng chữ nhỏ ngay bên dưới: “Mặt Trời của tôi – 15.10.2012”.

15 tháng 10 năm 2012 – đó là ngày sinh nhật tuổi 16 của tôi, cũng là ngày tôi bị ngã xe đạp chấn thương nhẹ, còn Tùng đã lao ra đỡ cho tôi để rồi tự mình gánh chịu vết thương sâu ấy. Dòng chữ ấy, cùng với cụm từ “Mặt Trời” – cái tên biệt danh mà thời đi học anh vẫn hay dùng để chọc ghẹo tôi – lập tức khiến tim tôi nhói lên một nhịp.

Tôi run run chạm tay vào vết sẹo, giọng lạc đi:

– Tùng… cái này… từ bao giờ vậy?

Tùng quay lại, gãi đầu có chút thẹn thùng. Ánh mắt anh không còn sự cợt nhả của cậu bạn thân thường ngày, mà đong đầy sự dịu dàng và chân thành mà suốt mười mấy năm qua tôi đã vô tình ngó lơ.

– Từ lâu lắm rồi… – Tùng khẽ thở dài, nắm lấy bàn tay tôi. – Em nghĩ chỉ có mẹ em ép đám cưới này sao? Nếu anh không gật đầu, không kiên quyết thuyết phục bố mẹ anh sang thưa chuyện, thì làm sao có ngày hôm nay?

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi bộc bạch từng lời:

– Anh đã thích em từ những năm cấp ba. Nhưng khi ấy em hồn nhiên quá, rồi sau này em lại gặp tổn thương vì người cũ, em đóng chặt cửa lòng và chỉ coi anh là một thằng bạn thân để trút tâm sự. Anh sợ nếu thổ lộ, em sẽ ngại ngùng rồi đẩy anh ra xa. Cho nên, anh chọn cách ở bên cạnh em với danh nghĩa “bạn thân” – vừa đủ gần để bảo vệ em, vừa không làm em áp lực. Những cô gái trước đây anh quen… thật ra đều không thể thay thế được hình bóng của em trong lòng anh.

Tôi ngẩn người, từng ký ức cũ như thước phim chậm quay ngược lại. Những lần tôi buồn vì người yêu cũ, anh luôn là người có mặt đầu tiên. Những khi tôi ốm, anh viện cớ “tiện đường” để mua đồ ăn qua. Hóa ra, chẳng có sự trùng hợp nào cả, cũng chẳng có thứ gọi là “tình bạn thân khác giới thuần khiết” suốt mười năm qua. Tất cả chỉ là sự thầm lặng, kiên nhẫn chờ đợi của một người đàn ông yêu tôi sâu sắc.

Có thể là hình ảnh về hoa cát tường và đám cưới

Sự ngượng ngùng, lấn cấn ban đầu trong tôi hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm hạnh phúc dịu dàng lan tỏa khắp cơ thể. Hóa ra tôi không hề bước vào một cuộc hôn nhân gượng ép vì nghĩa vụ, mà tôi vừa cập bến an toàn nhất của cuộc đời mình.

Tôi nhìn Tùng, mỉm cười qua làn nước mắt vạt mờ, rồi chủ động ôm lấy cổ anh:

– Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn đợi em lâu đến thế. Từ nay về sau… không gọi là Tùng nữa, phải gọi là chồng thật rồi!

Tùng ôm chặt lấy tôi, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên môi anh. Đêm tân hôn không còn là sự gượng gạo của hai người bạn cũ, mà là sự bắt đầu ngọt ngào của hai tâm hồn đã thấu hiểu nhau đến tận cùng. Lựa chọn “an toàn” nhất hóa ra lại chính là quyết định đúng đắn và hạnh phúc nhất trong đời tôi.