Trước khi ký hợp đồng mua căn nhà đầu tiên, tôi bàng hoàng phát hiện chồng đã lặng lẽ rút sạch 1 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung để xây nhà cho mẹ ruột mà không hề hỏi ý kiến vợ. Tôi tức tốc về quê chất vấn thì mẹ chồng chỉ thản nhiên cười: “Tiền của con trai thì cũng là tiền của mẹ, có gì mà phải xin phép con?”

Trước khi ký hợp đồng mua căn nhà đầu tiên, tôi bàng hoàng phát hiện chồng đã lặng lẽ rút sạch 1 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung để xây nhà cho mẹ ruột mà không hề hỏi ý kiến vợ. Tôi tức tốc về quê chất vấn thì mẹ chồng chỉ thản nhiên cười: “Tiền của con trai thì cũng là tiền của mẹ, có gì mà phải xin phép con?” Nghe xong, tôi không cãi một lời. Tôi lặng lẽ trở về, hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ đất đai mình sở hữu cho mẹ đẻ, rồi đặt lá đơn l///y hôn lên bàn trước mặt chồng. Lúc ấy, cả hai mẹ con họ mới thực sự hoảng hốt….

Đến ngày ra tòa, cả nhà chồng mới hốt hoảng, nhưng mọi chuyện đã quá muộn để xoay chuyển…”Người ta nói hôn nhân là chuyện của hai người, nhưng khi bước vào rồi mới biết, đôi khi nó lại là cuộc chiến của cả hai gia đình. Và trong cuộc chiến đó, kẻ thắng chưa chắc đã hạnh phúc, nhưng kẻ thua thì chắc chắn mất mát.”

Chúng tôi đã dành dụm suốt 5 năm trời, mỗi tháng bớt từng đồng từ lương, ăn tiêu tằn tiện để gom góp được 1 tỷ đồng – số tiền mà cả hai dự định sẽ làm vốn mua một căn nhà nhỏ trước khi có con. Tôi tin tưởng chồng, để anh giữ thẻ tiết kiệm, vì nghĩ đàn ông thì lo chuyện lớn, mình chỉ cần vun vén gia đình.

Nhưng một buổi chiều, khi đi làm về, tôi bất ngờ nhận tin nhắn từ ngân hàng: “Số dư tài khoản của quý khách hiện là 0đ”. Tim tôi như rơi xuống, tôi lập tức gọi cho chồng, giọng run run hỏi:
– Anh rút hết tiền làm gì vậy?
– Anh… xây lại nhà cho mẹ. Mẹ ở nhà cũ dột nát, anh không thể để bà khổ được.

Tôi bỏ dở cả bữa cơm tối, tức tốc sang nhà mẹ chồng. Đứng giữa sân, tôi nhìn căn nhà đang xây dở, gạch đá ngổn ngang, và mẹ chồng thì đang ngồi chỉ đạo thợ. Tôi gằn giọng hỏi:
– Sao mẹ lại lấy tiền tiết kiệm của vợ chồng con?
Bà chỉ cười nhạt:
– Tiền con trai cũng là tiền của mẹ. Nhà mẹ, mẹ muốn làm gì thì làm.

Câu nói ấy như d..ao c//ứa vào lòn/g. Tôi quay về, không khóc, không cãi nhau nữa. Đêm hôm đó, tôi lặng lẽ soạn hồ sơ, sang tên toàn bộ mảnh đất cha mẹ tôi cho trước khi cưới sang tên mẹ đẻ. Ba ngày sau, tôi nộp đơn l/y hôn.



Tin tôi đòi l/y hôn khiến cả nhà chồng náo loạn. Chồng tôi cuống cuồng gọi điện, xin lỗi, nói sẽ vay mượn trả lại tiền, thậm chí hứa bán chiếc xe anh rất quý để bù vào. Nhưng tôi chỉ trả lời một câu: “Anh đã chọn mẹ, thì hãy sống với mẹ.”

Nhà chồng tổ chức một “phiên họp gia đình”, mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi nói….

Mẹ chồng chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng bà đay nghiến đầy thách thức:

– Cô tưởng cô đem cái đơn ly hôn ra dọa là nhà này sợ chắc? Thứ đàn bà ghê gớm, tính toán chi li với cả nhà chồng! Con trai tôi là giảng viên, là người có học, thiếu gì đứa muốn lấy. Cô đi rồi thì anh nó cưới vợ mới, căn nhà này xây xong sẽ đón dâu mới hiền thục về ở. Còn khoản tiền 1 tỷ đó, coi như tiền con trai tôi nuôi cô mấy năm qua. Cô có giỏi thì ly hôn đi, để xem loại đàn bà ly dị chồng như cô thì ngẩng mặt lên nhìn ai!

Chồng tôi ngồi bên cạnh mặt mày xám ngoét, cố kéo tay bà: – Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa!

Nhưng bà gạt phắt tay anh ta ra, vẫn hất hàm nhìn tôi như thể bà đã nắm chắc phần thắng. Bà nghĩ rằng tôi chỉ đang giận dỗi nhất thời, và quan trọng nhất, bà đang nhắm đến mảnh đất trị giá hơn 4 tỷ đồng ở mặt phố mà bố mẹ đẻ đã cho riêng tôi trước khi cưới – mảnh đất mà bà từng bóng gió bảo chồng tôi thuyết phục tôi bán đi để mua biệt thự. Bà đinh ninh, nếu tôi ly hôn, tài sản thế nào cũng phải chia chác, hoặc ít nhất chồng tôi cũng có phần.

Tôi nhìn hai mẹ con họ, khẽ nở một nụ cười lạnh lùng rồi lấy từ trong túi xách ra một xấp giấy tờ, đặt nhẹ nhàng lên bàn:

– Mẹ nói đúng đấy ạ. Con quyết định ly hôn rồi, và đơn con cũng đã nộp lên tòa. Hôm nay con đến đây không phải để xin lại 1 tỷ, mà là để thông báo cho anh và mẹ một vài việc.

Tôi đẩy tờ biên nhận của văn phòng công chứng về phía chồng tôi:

– Thứ nhất, toàn bộ mảnh đất mặt phố của bố mẹ cho riêng con, con đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ, trả lại toàn bộ cho mẹ đẻ của con. Đó là tài sản trước hôn nhân, con thích cho ai là quyền của con, không liên quan đến một cọng cỏ của nhà các người.

Mẹ chồng tôi nghe đến đó thì nụ cười trên môi lập tức cứng đờ. Bà chộp lấy tờ giấy, đọc đi đọc lại rồi lắp bắp: – Cô… cô dám lén lút tẩu tán tài sản? Con T. cũng phải có phần chứ!

Tôi thản nhiên cắt lời bà: – Thứ hai, về khoản tiền 1 tỷ đồng tiết kiệm chung. Anh tự ý rút sạch mà không có sự đồng ý của tôi, đó là vi phạm nguyên tắc tài sản chung của vợ chồng. Tôi đã sao kê toàn bộ lịch sử giao dịch từ ngân hàng, kèm theo bằng chứng anh chuyển thẳng vào tài khoản của nhà thầu xây dựng căn nhà này. Khi ra tòa, tôi sẽ yêu cầu tòa án phát mãi hoặc định giá chính căn nhà đang xây dở này để hoàn trả lại 500 triệu phần tài sản của tôi.

Lúc này, chồng tôi hoàn toàn sụp đổ. Anh ta hiểu rất rõ luật pháp. Mặt anh ta cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống bên chân tôi, giọng run rẩy: – Vy ơi, anh sai rồi! Anh nghe lời mẹ nên mới làm càn. Em rút đơn đi được không? Căn nhà này mà bị tòa niêm phong hay bắt dừng thi công thì anh mất hết danh dự, tiền vay mượn thêm bên ngoài anh biết đào đâu ra mà trả?

Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế, gương mặt hung hăng lúc nãy giờ chỉ còn sự bàng hoàng và sợ hãi. Căn nhà đang xây dở kia vốn dĩ không chỉ dùng 1 tỷ của vợ chồng tôi, mà họ còn vay mượn thêm họ hàng hơn 700 triệu nữa dưới danh nghĩa của chồng tôi. Nếu tôi làm căng, công việc giảng viên của anh ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì bê bối đời tư, và căn nhà mơ ước của bà sẽ trở thành một đống gạch vụn nợ nần.

Bà lắp bắp, giọng run lên bần bật: – Vy… Vy à, mẹ nói thế thôi chứ… người một nhà cả, có gì đóng cửa bảo nhau. Mẹ trả lại tiền cho con, mẹ bắt thằng T. viết giấy nợ trả dần cho con, được không con?

Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, nhìn hai con người đang run rẩy trước mặt bằng ánh mắt vô cảm:

– Lúc anh rút tiền không hỏi ý kiến tôi, anh có nghĩ tôi là vợ không? Lúc mẹ nói “tiền của con trai cũng là tiền của mẹ”, mẹ có nghĩ đến 5 năm qua tôi đã phải nhịn ăn nhịn mặc thế nào để gom góp không? Cơ hội tôi đã cho anh nhiều lần, nhưng anh luôn chọn làm một đứa con hiếu thảo mù quáng. Vậy thì bây giờ, anh hãy ôm lấy mẹ anh và căn nhà xây dở đó mà sống suốt đời đi.

Tôi quay người bước đi, mặc kệ tiếng khóc lóc van xin của chồng và tiếng thở dài bất lực của mẹ chồng vang lên phía sau.

Đến ngày ra tòa, đúng như tôi tuyên bố, tòa án phán quyết chồng tôi phải hoàn trả lại một nửa số tiền tiết kiệm chung. Để có tiền trả cho tôi và trang trải nợ nần xây nhà, chồng tôi đã phải bán đi chiếc xe ô tô yêu thích, đồng thời gánh thêm một khoản nợ ngân hàng lớn. Căn nhà ở quê tuy xây xong khang trang nhưng không khí lúc nào cũng ảm đạm, nợ nần chồng chất, còn danh tiếng của anh ta ở trường cũng bị giảm sút nghiêm trọng.

Mọi chuyện đã quá muộn để xoay chuyển. Họ đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự tham lam và ích kỷ của mình, còn tôi bước ra khỏi tòa với một tâm thế hoàn toàn tự do, sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống mới từ chính đôi chân của mình.