Vừa mở cửa bước vào nhà sau chuyến công tác, con trai 7 tuổi đã ôm chặt lấy tôi, nước mắt lưng tròng thì thầm: “Mẹ ơi… bố đi chơi với cô hàng xóm rồi, để con ở nhà một mình…”
Vừa mở cửa bước vào nhà sau chuyến công tác, con trai 7 tuổi đã ôm chặt lấy tôi, nước mắt lưng tròng thì thầm: “Mẹ ơi… bố đi chơi với cô hàng xóm rồi, để con ở nhà một mình…” Tôi ch//ết lặng. Bao năm còng lưng kiếm tiền, hy sinh tất cả vì chồng con, không ngờ thứ chờ mình ở cuối con đường lại là sự ph//ản bội. Tôi không làm ầm ĩ, cũng không đá//nh ghe//n. Lặng lẽ đưa con về nhà ngoại rồi âm thầm làm đúng ba việc. Đến khi mọi chuyện vỡ lở, chính người chồng từng coi thường tôi phải quỳ xuống cầu xin một cơ hội để làm lại….
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó.
Vừa tan ca, tôi tất tả chạy xe hơn hai chục cây số về nhà. Trên giỏ xe chỉ có mấy túi rau, ít thịt giảm giá và vài gói mì tôm mua sẵn phòng lúc cuối tháng hết tiền. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai bàn tay rát đỏ vì cả ngày đứng làm việc.
Tôi chỉ mong về sớm để nấu bữa cơm nóng cho chồng con.
Mở cánh cửa, căn nhà im ắng lạ thường.
Thằng Bin, con trai tôi mới bảy tuổi, đang ngồi co ro trên ghế sofa, ôm chặt con gấu bông. Vừa nhìn thấy tôi, thằng bé chạy ào đến ôm lấy chân mẹ rồi ghé sát tai thì thầm bằng giọng run run:
– Mẹ ơi… bố đi chơi với cô hàng xóm rồi… để con ở nhà một mình…
Tôi chết lặng.
Chiếc túi đồ trên tay rơi xuống nền gạch, mấy quả cà chua lăn khắp phòng.
Tôi cúi xuống ôm con.
– Con nói gì cơ?
Thằng bé nhìn trước nhìn sau như sợ ai nghe thấy.
– Bố bảo con ở nhà xem tivi. Con nhìn qua cửa sổ thấy bố chở cô Lan đi. Hai người còn cười với nhau nữa…
Tim tôi thắt lại.
Cô Lan là người mới chuyển đến đầu ngõ hơn nửa năm nay. Ba mươi tuổi, ly hôn chồng, ăn mặc rất đẹp, nói chuyện ngọt ngào. Mỗi lần gặp chồng tôi ngoài cổng, cô ta đều cười rất tươi.
Có lần tôi còn đùa:
– Anh coi chừng cô hàng xóm thích anh đấy.
Anh chỉ cười:
– Em nghĩ linh tinh.
Vậy mà…
Tôi cố trấn tĩnh.
– Bố đi từ lúc nào?
– Sau khi mẹ đi làm khoảng một tiếng.
– Con ăn gì chưa?
– Con ăn mì tôm… bố pha trước rồi đi.
Nghe đến đó, nước mắt tôi muốn trào ra.
Suốt bảy năm, chưa một lần tôi để con ở nhà một mình. Vậy mà người cha luôn miệng nói thương con lại bỏ mặc đứa trẻ mới bảy tuổi để đi với người phụ nữ khác.
Tối hôm ấy, gần chín giờ, chồng tôi mới về.
Vừa mở cửa, anh còn ngân nga hát.
Thấy tôi ngồi chờ trong phòng khách, nụ cười trên mặt anh vụt tắt.
– Em… về rồi à?
Tôi nhìn thẳng.
– Anh đi đâu?
– Đi uống cà phê với bạn.
– Bạn nào?
– Bạn làm ăn.
Tôi quay sang con.
– Bin, nói lại cho bố nghe.
Thằng bé cúi đầu.
– Con thấy bố chở cô Lan…
Chồng tôi giật mình.
– Trẻ con biết gì mà nói.
Tôi bình tĩnh lấy điện thoại.
– Thật không?
Anh vẫn cứng miệng.
– Không.
Ngay lập tức tôi mở camera trước cửa.
Hình ảnh hiện rõ.
Đúng ba giờ chiều.
Chồng tôi dắt xe ra.
Ngay sau đó cô Lan bước tới, tự nhiên ngồi lên xe ôm eo anh rất tình cảm.
Hai người cười nói rồi chạy đi.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Mặt anh tái mét.
Nhưng điều khiến tôi đau hơn là câu nói tiếp theo.
– Chỉ đi uống nước thôi mà. Em làm quá lên.
Tôi bật cười.
Bao năm nay tôi tăng ca liên tục.
Tiền lương của tôi dùng để trả góp căn nhà.
Tiền học của con.
Tiền thuốc cho mẹ chồng.
Tiền điện, tiền nước.
Còn anh chỉ làm việc cầm chừng, hết nghỉ việc này đến nghỉ việc khác.
Vậy mà lúc tôi nai lưng kiếm tiền, anh lại có thời gian đưa người phụ nữ khác đi chơi.
Đêm đó tôi không khóc.
Tôi chỉ lặng lẽ gọi điện xin nghỉ phép ba ngày.
Sáng hôm sau, tôi đưa con sang gửi bà ngoại để lên kế hoạch lấy lại tất cả cho bản thân và con…
…Tôi lặng lẽ đưa con sang gửi bà ngoại để lên kế hoạch lấy lại tất cả cho bản thân và con.
Nhìn bóng lưng gầy gò của mẹ đẻ dắt tay thằng Bin vào nhà, lòng tôi lạnh ngắt như tờ. Sự hy sinh, nhẫn nhịn suốt bao năm qua hóa ra chỉ là một trò hề. Nhưng tôi tự dặn lòng không được phép gục ngã, càng không được làm ầm ĩ để biến mình thành một người đàn bà đáng thương, thảm hại. Tôi lau khô giọt nước mắt cuối cùng và âm thầm bắt tay vào làm đúng ba việc.
Việc thứ nhất: Phong tỏa tài sản và thu thập chứng cứ pháp lý
Việc đầu tiên tôi làm là đến ngân hàng. Căn nhà chúng tôi đang ở đứng tên cả hai vợ chồng, nhưng ngặt nỗi khoản tiền trả góp hàng tháng bấy lâu nay đều trừ thẳng vào tài khoản lương của tôi, kèm theo các hóa đơn điện nước, sinh hoạt phí. Tôi yêu cầu ngân hàng sao kê toàn bộ lịch sử giao dịch trong vòng 5 năm qua. Nhìn xấp tài liệu dày cộp chứng minh đến 80% tài chính trong nhà là do một tay tôi gánh vác, tôi biết mình đã nắm chắc phần thắng nếu ra tòa.
Chưa hết, tôi chi một khoản tiền không nhỏ để thuê thám tử theo dõi. Chỉ trong vòng hai ngày, tôi đã có trong tay một tệp tài liệu dầy cộp: từ hình ảnh hai người ôm ấp nhau ra vào nhà nghỉ ở ngoại ô, cho đến những tin nhắn mùi mẫn, hứa hẹn chồng tôi sẽ sớm ly hôn vợ để rước cô ta về. Toàn bộ chứng cứ ngoại tình của chồng và ả nhân tình hàng xóm đã được sao lưu cẩn thận thành nhiều bản.
Việc thứ hai: Sang tên và rút vốn âm thầm
Nhiều người nghĩ tôi chỉ là một đứa công nhân còng lưng tăng ca, nhưng họ không biết rằng một năm trở lại đây, tôi và một người bạn thân đã hùn vốn mở một chuỗi cửa hàng phân phối nông sản sạch. Toàn bộ tiền lợi nhuận và cổ phần của tôi từ trước đến nay đều để bạn đứng tên hộ trên giấy tờ để tránh rắc rối.
Ngay trong ngày thứ hai, tôi gặp bạn và làm thủ tục pháp lý để chuyển toàn bộ số tài sản chìm đó vào một quỹ tín thác bảo đảm dành riêng cho thằng Bin sau này khi trưởng thành. Chồng tôi bấy lâu nay luôn khinh rẻ vợ, nghĩ tôi ngoài đồng lương ba cọc ba đồng thì chẳng có gì, nên anh ta hoàn toàn không mảy may nghi ngờ. Đối với thế giới của anh ta, tôi vẫn là người đàn bà quay cuồng với hóa đơn điện nước.
Việc thứ ba: Đòn chí mạng lật ngửa bài bài cờ
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ phép, tôi trở về nhà với một tâm thế hoàn toàn khác. Tôi không dọn dẹp, không nấu nướng. Đúng 7 giờ tối, khi chồng tôi vừa bước chân vào nhà sau một ngày “hẹn hò” lén lút, anh ta ngỡ ngàng khi thấy bố mẹ đẻ của mình và cả… bố mẹ của cô Lan hàng xóm đang ngồi chễm chệ ở phòng khách. Ở giữa bàn là một chiếc máy chiếu mini tôi mượn từ cơ quan.

Sắc mặt chồng tôi cắt không còn một giọt máu. Anh ta lắp bắp: – Em… em làm cái gì thế này? Sao mọi người lại ở đây?
Tôi không thèm trả lời, chỉ nhẹ nhàng bấm nút điều khiển. Trên màn hình lớn, những hình ảnh, video clip hai người quấn quýt lấy nhau, kèm theo những dòng tin nhắn xúc phạm tôi là “đứa vợ già nua, thực dụng” hiện lên mồn một. Tiếng rên rỉ, tiếng cười cợt của họ vang vọng khắp căn phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng tôi sốc đến mức ngất lịm, còn bố cô Lan hàng xóm thì tức giận đập bàn, lao thẳng đến tát con gái một cú nảy lửa ngay khi cô ta vừa nghe tin chạy sang.
Giữa đống hỗn độn ấy, tôi đặt lên bàn hai tờ giấy: một đơn ly hôn đã ký sẵn, và một tối hậu thư yêu cầu chồng tôi phải dời khỏi căn nhà trong vòng 24 giờ.
“Căn nhà này tiền tôi trả góp chiếm phần lớn, chứng cứ anh ngoại tình và bỏ mặc con cái tôi đã gửi lên tòa. Anh không có tư cách mang đi bất cứ tài sản nào. Ly hôn đơn phương hay thuận tình, anh tự chọn lấy một cái.”
Chồng tôi lúc này mới sực tỉnh khỏi cơn mê. Anh ta nhận ra cô nhân tình ngọt ngào kia chẳng qua cũng chỉ đào mỏ, còn người vợ tào khang bấy lâu nay anh ta coi thường lại là người nắm giữ mạng sống kinh tế của cả gia đình. Mất đi tôi, anh ta sẽ trở thành kẻ vô gia cư, gánh trên vai làn sóng chỉ trích của dòng họ và nguy cơ mất việc vì vi phạm đạo đức lối sống.
Anh ta quỳ sụp xuống dưới chân tôi, hai tay bám chặt lấy gấu quần, nước mắt dàn dụa: – Anh sai rồi… Em ơi anh bị cô ta bỏ bùa mê thôi! Xin em nghĩ đến thằng Bin, cho anh một cơ hội để làm lại… Anh hứa sẽ cắt đứt hoàn toàn!
Tôi cúi xuống, gạt bàn tay bẩn thỉu của anh ta ra khỏi người mình, mỉm cười nhẹ nhõm: – Cơ hội của anh đã hết từ cái chiều anh bỏ mặc đứa con 7 tuổi ở nhà một mình để đi với gái rồi. Ký đơn đi, giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một người làm cha.”
Tôi quay lưng bước ra khỏi cửa, hướng thẳng về phía nhà ngoại, nơi con trai tôi đang đợi. Đêm hôm đó, bầu trời thành phố rất cao và lộng lẫy, tôi biết, cuộc đời của mẹ con tôi từ nay về sau sẽ chỉ toàn những ngày đầy nắng.