Chồng ư:u á:i nhà nội, tháng nào cũng gửi 15 triệu, còn nhà tôi thì anh kh:ô;ng có lấy 1 đồ:ng: “Anh vừa chuyển tiền cho bà nội đấy. Em xem tháng này có gì ngon thì đặt thêm gửi về quê cho các cụ. Phận làm con, báo hiếu là cái đức để đời.”
Chồng ư:u á:i nhà nội, tháng nào cũng gửi 15 triệu, còn nhà tôi thì anh kh:ô;ng có lấy 1 đồ:ng: “Anh vừa chuyển tiền cho bà nội đấy. Em xem tháng này có gì ngon thì đặt thêm gửi về quê cho các cụ. Phận làm con, báo hiếu là cái đức để đời.”
Tôi cúi mặt và miếng cơm trắng, cảm giác ngh:ẹ-n ứ n-ơi c-ổ họng.
“Vâng, em biết rồi.” – Tôi đáp, giọng nhẹ tênh như gió thoảng.
Khải là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ngót nghét năm chục triệu. Tôi là giáo viên tiểu học, lương viên chức cộng thêm dạy thêm cũng chỉ được hơn chục triệu. Trong mắt Khải, anh là trụ cột, là “v;-ua” của cái nhà này. Và cái luật bất thành văn mà anh đặt ra suốt ba năm qua là: Mỗi tháng anh biếu bố mẹ đẻ 15 triệu để ông bà tiêu vặt, còn nhà ngoại… tuyệt nhiên khô:-ng m-ột x;;-u.\
Đầu tháng Mười, bố tôi nhập viện cấp cứ:-u vì su-y t-:im độ 3. Tin dữ bay đến lúc nửa đêm khiến tay chân tôi rụng rời. Cần ph-ẫ:u thu-ật g;-ấp, chi ph-í dự kiến cả trăm triệu.
Tôi vét sạch tài kh;oả-n tiế;t kiệm của mình, chỉ còn vỏn vẹn hai mươi tri;ệu. Số t:-iền ấy chẳng thấm vào đâu. Cực chẳng đã, tôi phải mở lời với Khải.
Tối hôm đó, tôi đợi Khải cơm nước xong xuôi, mới rón rén ngồi xuống cạnh anh:
“Anh à… Bố em… bố phải m;ổ t;-im. Chi phí hơ-i lớn, anh xem có thể…”
Khải đang lướt điện thoại, ngẩng lên nhíu mày:
“Lại t:-iền à? Tháng này anh vừa dồn tiền đ-ầu tư đấ-t với bạn, rồi gửi về cho bà nội 15 triệu hôm qua rồi. Giờ trong thẻ còn có v:ài tri;ệ;u tiêu vặt thôi.”
“Nhưng b;ố đ;ang ng;-uy k-ị;ch…” – Giọng tôi run lên. – “Anh có thể v;;:;ay tạm bạn bè, hoặc… hay là mình xin lại 15 tri;-ệu vừa gửi mẹ? M-ẹ chưa dùng đến đâu, coi như mình m;ượ;-n tạ-;m…”
Khải qu;ắ;c m;ắt, đ;-ập tay xuống bàn:
“Em đ;-=i-ên à? T-iền đã biếu bố mẹ là tiền của bố mẹ, đ-:-òi lại thế nào? Em mu;ốn anh mang tiếng là th;-ằ;ng con b-:ất hi;ế;;:u, cho rồi còn đ;-òi lại à? Bố e-;m ốm thì a;nh e;m đằng ng;oại đâu? Sao cứ hở ra là đ;-è đ-:ầ-u cư;ỡi; c:;;ổ t;hằ;-ng rể; này?”
Tôi không khóc. Nước mắt lúc này là thứ xa xỉ và v:-ô dụ-ng. Tôi đứng dậy, dọn dẹp bát đũa, lòng tĩnh lặng như mặt hồ ch-t.
“Được rồi. Em hiểu rồi.”

Đó là câu cuối cùng tôi nói với anh về chuyện tiền nong.
Ba ngày sau, tôi lẳng lặng làm một việc. Tôi không cãi vã, không chiến tranh lạnh, cũng không bỏ về ngoại. Tôi chỉ âm thầm đặt một thứ lên bàn làm việc của Khải vào sáng sớm….
…Sáng hôm đó, khi Khải bước vào phòng làm việc, trên bàn anh là một xấp giấy mỏng được kẹp gọn gàng trong bìa hồ sơ.
Anh cau mày:
“Cái gì đây?”
Tôi bình thản:
“Đơn ly hôn thuận tình.
Em đã ký rồi. Anh đọc đi.”
Khải sững người, bật cười khẩy:
“Em giận dỗi chuyện có mấy chục triệu mà dọa ly hôn à? Trẻ con vừa thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng đều đều:
“Không.
Em không bỏ anh vì tiền.
Em bỏ anh vì sự thiên vị và lạnh lùng.”
Khải im lặng.
Tôi tiếp, từng câu như đặt viên gạch cuối cùng xuống bức tường giữa hai người:
“Ba năm làm vợ, tháng nào anh cũng tự hào vì gửi 15 triệu cho nhà nội.
Nhưng ba năm đó, nhà ngoại chưa từng nhận được từ anh một đồng.
Không phải vì họ tham tiền,
mà vì họ hiểu con rể không coi họ là người nhà.”
Khải định cãi, tôi ngắt lời:
“Đêm bố em cấp cứu, anh không hỏi một câu ‘bố sao rồi?’.
Anh chỉ hỏi ‘lại tiền à?’.
Đối với anh, bố mẹ em không phải người thân,
chỉ là một khoản chi phí phiền toái.”
Tôi đặt lên bàn thêm một tờ giấy nhập viện và phiếu dự trù chi phí phẫu thuật.
“Em đã vay nóng 60 triệu để lo ca mổ cho bố.
Phần còn lại, em nhờ đồng nghiệp và bạn bè giúp.
Không cần tiền của anh nữa.”
Khải bối rối thật sự lúc này:
“Em làm quá rồi. Anh đâu có nói là không giúp. Chỉ là… thời điểm này anh khó xoay tiền.”
Tôi khẽ lắc đầu:
“Anh không khó xoay tiền.
Anh chỉ không muốn xoay tiền cho nhà em.”
Tôi cầm túi xách, đứng dậy:
“Em không cần một người chồng giàu.
Em cần một người coi bố mẹ em cũng là bố mẹ mình.
Anh làm tròn chữ hiếu với nhà anh – điều đó đúng.
Nhưng anh thất bại hoàn toàn trong việc làm chồng của em.”
Khải ngồi chết lặng.
Lần đầu tiên anh hiểu, sự hy sinh một chiều không phải là đạo đức – đó là ích kỷ được ngụy trang bằng hai chữ “báo hiếu”.
Một tháng sau.
Ca phẫu thuật của bố tôi thành công.
Tôi vừa đi dạy, vừa nhận kèm thêm buổi tối để trả nợ. Mệt, nhưng lòng nhẹ tênh.
Còn Khải, anh gọi cho tôi rất nhiều lần.
Tin nhắn cuối cùng anh gửi là:
“Anh sẵn sàng chu cấp cho bố mẹ em mỗi tháng, miễn là em quay về.”
Tôi chỉ trả lời đúng một câu:
“Em không cần tiền của anh nữa.
Em cần sự công bằng – thứ mà anh chỉ hứa khi đã mất rồi.”
Tôi khóa máy.
Lần đầu tiên trong đời làm vợ,
tôi không còn phải nuốt nước mắt cùng cơm trắng nữa.