Ăn hỏi dẫn lễ trăm triệu nhưng vừa thấy tấm ảnh ở nhà gái, mẹ tôi liền qu::át lớn: “Hủy hôn ngay…

Tôi chưa từng nghĩ, chỉ một tấm ảnh treo trên tường… lại đủ sức phá tan một lễ ăn hỏi trị giá cả trăm triệu.

Và càng không ngờ, người làm điều đó… lại là chính mẹ tôi.


Tôi tên là Dũng, năm nay 30 tuổi. Làm kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, thu nhập không tệ. Sau vài mối tình không đi đến đâu, tôi gặp Linh.

Linh không phải kiểu con gái nổi bật giữa đám đông. Nhưng cô ấy có một sự dịu dàng rất lạ – kiểu khiến người ta ở bên lâu mà không thấy mệt.

Chúng tôi quen nhau hơn một năm thì tính chuyện cưới.

Mẹ tôi ban đầu không thích Linh.

“Con bé đó nhìn hiền quá, mẹ không yên tâm.”

“Tại sao lại không yên tâm hả mẹ?”

“Hiền quá thì dễ giấu chuyện.”

Tôi bật cười, nghĩ mẹ nói cho vui.

Nhưng sau này tôi mới hiểu… mẹ tôi chưa bao giờ nói vu vơ.


Nhà Linh không giàu.

Nhưng rất đàng hoàng.

Bố mẹ cô ấy làm công chức về hưu, sống giản dị. Khi hai bên gặp mặt, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ.

Lễ ăn hỏi được thống nhất làm lớn.

Nhà tôi chuẩn bị gần trăm triệu tiền lễ, trầu cau, vàng bạc đầy đủ.

Mẹ tôi đích thân đứng ra lo liệu.

Tôi nghĩ… có lẽ bà đã chấp nhận Linh.

Tôi đã sai.


Ngày ăn hỏi, trời nắng đẹp.

Đoàn nhà trai chúng tôi đi từ sớm, xe cộ nối đuôi nhau.

Tôi mặc vest, lòng hồi hộp.

Một phần vì sắp chính thức “có vợ”.

Một phần vì… linh cảm gì đó không rõ.


Nhà gái trang trí rất đẹp.

Cổng hoa, bàn ghế, lễ nghi đầy đủ.

Linh mặc áo dài đỏ, đứng trong nhà, nhìn tôi cười.

Nụ cười đó… khiến tôi yên tâm phần nào.


Lễ bắt đầu.

Hai bên họ hàng chào hỏi, nói chuyện, trao lễ.

Không khí vui vẻ, ấm cúng.

Cho đến khi…

Mẹ tôi bước vào phòng khách chính.

Và dừng lại.


Ánh mắt bà dừng ở một bức ảnh treo trên tường.

Một bức ảnh gia đình.

Trong đó có Linh, bố mẹ cô ấy… và một người đàn ông khác.

Tôi thấy mẹ tôi khựng lại.

Rồi bước nhanh tới.

Nhìn thật kỹ.


“Bức ảnh này… chụp khi nào?”

Giọng mẹ tôi trầm xuống.

Mẹ Linh hơi bất ngờ:

“À… ảnh gia đình cũ thôi chị ạ…”

“Người này là ai?”

Mẹ tôi chỉ vào người đàn ông trong ảnh.

Không phải bố Linh.

Mà là một người khác.


Không khí bắt đầu chùng xuống.

Mẹ Linh lúng túng:

“Đó là… người quen…”

“Người quen mà chụp ảnh gia đình?”

Giọng mẹ tôi cao lên.

Mọi người bắt đầu chú ý.


Tôi bước lại gần:

“Mẹ, có chuyện gì vậy?”

Mẹ tôi không trả lời.

Bà quay sang Linh.

Ánh mắt sắc lạnh.

“Con nói đi. Người đó là ai?”

Linh tái mặt.

Cô ấy nhìn bố mẹ, rồi nhìn tôi.

Im lặng.


“Mẹ hỏi con!”

Giọng mẹ tôi lớn hơn.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Linh run run:

“Đó là… bố ruột của con…”

Tôi ngạc nhiên.

“Bố ruột? Vậy bác trai…?”

Tôi nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh mẹ Linh.

Ông cũng cúi đầu.


“Ông ấy… là bố dượng…”

Linh nói nhỏ.

Không khí nặng nề.


Tôi chưa kịp phản ứng thì mẹ tôi đã quát lớn:

“Hủy hôn ngay!”

Cả căn phòng như nổ tung.


“Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy?”

Tôi gần như hét lên.

“Con câm đi!”

Mẹ tôi quay sang tôi, ánh mắt đầy giận dữ.

“Gia đình này không rõ ràng! Lừa dối chúng ta!”

“Không phải…” – Linh vội vàng.

“Không phải cái gì? Bố ruột đâu? Tại sao không nói từ đầu?”

Linh cúi đầu.

“Vì… con sợ…”

“Sợ cái gì? Sợ bị phát hiện à?”


Mẹ tôi quay sang bố mẹ Linh:

“Các anh chị giấu chuyện này là có ý gì?”

Bố Linh đứng dậy, giọng trầm:

“Chúng tôi không giấu… chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

“Chuyện gia đình… không tiện nói ra…”


Mẹ tôi cười lạnh:

“Không tiện nói? Hay là không dám nói?”

“Tôi nói luôn, nhà tôi không chấp nhận một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự giấu giếm!”


Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Mẹ, đây là chuyện quá khứ của Linh…”

“Quá khứ? Quá khứ mà không nói cho nhà trai biết là lừa dối!”

“Nhưng đó không phải lỗi của cô ấy!”

“Tôi không cần biết!”


Tôi quay sang Linh.

“Em nói rõ đi. Bố em… đâu?”

Linh bật khóc.

“Ông ấy… đang ở tù…”

Câu nói đó… như một quả bom.


Mọi người xôn xao.

Mẹ tôi lùi lại một bước.

“Ở tù? Vì cái gì?”

“Vì… lừa đảo…”

Không khí đặc quánh.


Tôi đứng chết trân.

Nhìn Linh.

Nhìn người con gái tôi định cưới.

Mọi thứ… như sụp đổ.


“Con định giấu anh đến bao giờ?”

Tôi hỏi.

Giọng khàn đặc.

Linh không trả lời.

Chỉ khóc.


Mẹ tôi tiến lên một bước.

“Thấy chưa? Tôi đã nói rồi! Con bé này không đơn giản!”

“Gia đình có người vào tù, lại còn giấu giếm, sau này lấy về thì còn chuyện gì nữa?”


“Đủ rồi!”

Tôi hét lên.

Lần đầu tiên tôi hét với mẹ.

Cả phòng im lặng.


Tôi nhìn mẹ.

“Đây là cuộc đời của con.”

“Con yêu cô ấy.”

“Quá khứ của gia đình cô ấy… không phải lỗi của cô ấy.”


Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt không tin nổi.

“Con… bênh nó?”

“Con đang nói sự thật.”


Tôi quay sang Linh.

“Em… tại sao không nói với anh?”

Linh nấc lên:

“Em sợ… mất anh…”

“Từ đầu em đã định nói… nhưng em không đủ can đảm…”

“Từng lần… em đều muốn nói… nhưng lại sợ…”


Tôi nhắm mắt.

Một phần trong tôi… giận.

Một phần… hiểu.


Mẹ tôi vẫn không buông:

“Dũng, con chọn đi. Một là gia đình, hai là con bé đó.”

Câu nói đó… khiến tim tôi thắt lại.


Tôi nhìn mẹ.

Rồi nhìn Linh.

Rồi nhìn hai bên gia đình… đang đứng giữa ranh giới.


Tôi bước lên.

Nắm tay Linh.

“Mẹ… con không chọn.”

“Vì con không bỏ gia đình.”

“Nhưng con cũng không bỏ người con yêu… chỉ vì quá khứ của cô ấy.”


“Con…”

Mẹ tôi nghẹn lại.


Tôi quay sang mọi người.

“Lễ ăn hỏi hôm nay… có thể không hoàn hảo.”

“Nhưng nếu vì một sự thật… mà chúng ta hủy bỏ tất cả…”

“Thì có lẽ… chúng ta đang sợ điều gì đó… hơn là đối diện với nó.”


Không ai nói gì.


Cuối cùng…

Lễ ăn hỏi vẫn không diễn ra trọn vẹn.

Nhưng cũng không bị hủy.


Sau ngày hôm đó, mọi thứ thay đổi.

Mẹ tôi không còn phản đối gay gắt.

Nhưng cũng không chấp nhận hoàn toàn.

Linh… dằn vặt rất nhiều.

Còn tôi…

Tôi học được một điều.


Có những bí mật…

Không phải vì muốn lừa dối.

Mà vì quá sợ mất đi thứ mình yêu nhất.


Câu chuyện của tôi… nếu kể ra, chắc chắn sẽ có nhiều ý kiến.

Có người sẽ nói: “Gia đình như vậy thì không nên cưới.”

Có người sẽ nói: “Tình yêu không nên bị quá khứ chi phối.”

Tôi không biết ai đúng.

Tôi chỉ biết…

Đứng giữa tình yêu và định kiến…

Không phải ai cũng đủ dũng cảm để ở lại.