Đám cưới mẹ chồng lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ gì. bà nói một câu khiến con dâu…bỏ đi không một lời từ biệt!

Đám cưới mẹ chồng lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ gì. bà nói một câu khiến con dâu…bỏ đi không một lời từ biệt!

Tôi chưa từng nghĩ ngày cưới của mình lại trở thành một ký ức mà mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vừa đau, vừa nghẹn, vừa… không biết nên trách ai.

Người ta vẫn bảo, con gái đi lấy chồng là một canh bạc. Tôi từng cười khi nghe câu đó, bởi tôi tin mình chọn đúng người. Anh – Hưng – không giàu có, nhưng tử tế, hiền lành và yêu tôi chân thành. Chúng tôi quen nhau ba năm, đủ lâu để hiểu nhau, đủ sâu để tin rằng có thể cùng nhau đi hết phần đời còn lại.

Nhưng tôi đã quên một điều.

Lấy chồng không chỉ là lấy một người đàn ông, mà là bước vào cả một gia đình.

Đám cưới của chúng tôi được tổ chức khá lớn. Nhà Hưng ở thành phố, có điều kiện hơn nhà tôi ở quê. Ngay từ khâu chuẩn bị, mẹ anh – bà Lan – đã là người đứng ra lo liệu gần như tất cả. Từ sảnh cưới sang trọng, váy cưới đắt tiền, cho đến dàn xe rước dâu hoành tráng.

Ai nhìn vào cũng trầm trồ:

“Con dâu số hưởng đấy.”

Tôi cũng từng nghĩ vậy.

Cho đến ngày cưới…

Gemini đã nói

Cho đến ngày lễ thành hôn chính thức, khoảnh khắc trao quà mà mọi cô dâu đều mong đợi đã trở thành một vở kịch cay đắng.

Trên sân khấu rực rỡ ánh đèn, bà Lan – mẹ chồng tôi – bước lên với một chiếc khay phủ vải nhung đỏ. Trước sự chứng kiến của hàng trăm khách mời, bà lần lượt lấy ra 10 cây vàng, 2 sổ đỏ và một xấp tiền mặt 500 triệu đồng. Cả hội trường ồ lên kinh ngạc, những tiếng vỗ tay tán thưởng vang dậy.

Nhưng, điều lạ lùng là bà chỉ trao tất cả số tài sản ấy vào tay Hưng – con trai bà. Bà đeo vàng vào cổ anh, nhét sổ đỏ vào tay anh, tuyệt nhiên không nhìn tôi lấy một lần, cũng không có lấy một sợi chỉ vàng hay một món quà nhỏ nào cho con dâu.

Tôi đứng đó, đôi bàn tay trống không, nụ cười trên môi bắt đầu cứng lại vì sượng sùng. Hưng dường như cũng nhận ra sự bất thường, anh bối rối định cầm lấy tay tôi để sẻ chia, nhưng bà Lan đã nhanh chóng gạt ra. Bà cầm micro, giọng nói dõng dạc vang khắp hội trường:

“Thưa quan viên hai họ, số tài sản này tôi tích cóp cả đời chỉ để cho con trai tôi. Tôi trao cho nó để nó có vốn liếng làm ăn, để nó đứng vững trên đôi chân mình. Còn con dâu… cô ấy về nhà tôi với hai bàn tay trắng, thì cứ hãy học cách làm giàu từ bàn tay trắng ấy đi. Ở nhà này, cái gì của con trai tôi là của nó, không ai được phép tơ hào nếu chưa đổ mồ hôi nước mắt ra mà làm.”

Cả hội trường im phăng phắc. Những ánh mắt thương hại bắt đầu đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Câu nói của bà không chỉ là sự phân biệt đối xử, mà là một nhát dâm chí mạng vào lòng tự trọng của tôi và cả gia đình bố mẹ tôi đang ngồi phía dưới. Bà coi tôi như một kẻ lạ mặt, một người dưng ghé tạm vào cuộc đời con trai bà để chờ chực bòn rút.

Tôi quay sang nhìn Hưng, hy vọng anh sẽ nói một lời nào đó để bảo vệ vợ mình. Nhưng Hưng chỉ cúi đầu, tay ôm khư khư số vàng và sổ đỏ, miệng lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói đúng, con sẽ cố gắng làm ăn.”

Sự nhu nhược của người đàn ông tôi chọn làm chồng là giọt nước tràn ly. Tôi nhìn xuống hàng ghế phía dưới, thấy mẹ tôi đang cúi mặt lén lau nước mắt vì tủi nhục cho con gái.

Không một lời cãi vã, không một tiếng khóc than, tôi lặng lẽ tháo chiếc khăn voan trên đầu xuống, đặt nó lên chiếc bàn trang trí ngay trên sân khấu. Tôi nhìn bà Lan lần cuối – một cái nhìn bình thản đến lạ lùng – rồi bước xuống sân khấu.

Tôi lướt qua Hưng, lướt qua đám đông đang xì xào, tiến thẳng đến chỗ bố mẹ mình. Tôi nắm lấy tay mẹ và nói khẽ: “Mẹ, mình về thôi. Con không thuộc về nơi này.”

Tôi rời khỏi đám cưới khi buổi lễ còn chưa kết thúc. Bộ váy cưới trắng tinh khôi kéo lê trên mặt đất như một sự giễu cợt cho tình yêu mà tôi từng tôn thờ. Tôi đi không một lời từ biệt, không một cuộc điện thoại giải thích.

Bà Lan có thể giữ lại đống vàng ấy, Hưng có thể giữ lại sự bảo bọc của mẹ mình, còn tôi, tôi chọn giữ lấy thứ duy nhất mà vàng bạc không mua được: Sự tự tôn. Đám cưới ấy đã kết thúc trước khi nó thực sự bắt đầu, và tôi biết, đó là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời mình.