Chồng đã mất 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, sự thật được h-é l-ộ…
Chồng đã mất 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, sự thật được h-é l-ộ…Mười lăm năm sau ngày chồng qua đời, bà Lan bất ngờ nhìn thấy ông – dáng người quen thuộc, mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền – đang đi nghỉ mát ở Sầm Sơn cùng một gia đình khác. Bà chế//t lặng, tay run run níu chặt chiếc nón. Người đàn ông ấy chẳng thể lẫn đi đâu được, chính là chồng bà – ông Minh. Người đã được chôn cất, đã có tấm bia mộ đàng hoàng, người mà suốt bao năm nay bà vẫn hương khói mỗi ngày rằm mùng một.
Mười lăm năm trước, ông Minh được thông báo gặp tai nạ//n trên công trình. Cơ thể ông không tìm thấy nguyên vẹn, chỉ còn lại vài dấu vết để người ta xác nhận. Bà Lan đau đớn tột cùng, ôm hai con thơ dại. Từ ấy, bà vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cả cuộc đời bà thu gọn lại trong gánh hàng rau ở chợ, từng đồng lời gửi gắm thành học phí cho các con.
Nỗi nhớ chồng chưa bao giờ nguôi. Đêm nào bà cũng thắp đèn dầu, thì thầm kể với di ảnh ông những chuyện trong ngày. Có khi bà tự hỏi: “Nếu ngày ấy ông còn sống, chắc mình đâu khổ đến thế?”. Nhưng rồi bà lại tự an ủi, rằng số phận đã an bài, bà phải sống thay cả phần của ông.
Vậy mà hôm nay, trong tiếng sóng biển rì rào và ánh nắng chiều trải dài, người đàn ông ấy xuất hiện. Ông đang cười nói với một người phụ nữ trẻ hơn bà, bên cạnh là hai đứa nhỏ gọi ông bằng “bố”. Hình ảnh ấy như nhát dao xoáy vào lòng bà Lan. Bà muốn lao đến hỏi cho ra lẽ, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống cát.
Bà chỉ biết đứng lặng, để nước mắt lăn dài, trong đầu cuộn lên hàng nghìn câu hỏi:
Tại sao ông lại còn sống?
Vì sao ông bỏ mặc vợ con mà sống với gia đình mới?
Mười lăm năm qua, ông ở đâu?
Đêm ấy, bà không sao ngủ được. Trong đầu cứ vang vọng tiếng sóng, cùng gương mặt chồng. Sự thật như một tảng đá đè nặng lên tim. Bà biết, cuộc đời mình sắp phải đối diện với một biến cố khác…. Bí mật sau bức màn …

…ba ngày sau, bà Lan lặng lẽ bắt chuyến xe sớm nhất quay lại Sầm Sơn. Trái tim bà vừa sợ hãi, vừa như có ngọn lửa thôi thúc phải biết cho ra lẽ. Bà lần theo địa chỉ nhà nghỉ mà hôm trước mình thấy ông Minh bước vào.
Người lễ tân nhìn tấm ảnh cũ bà đưa ra, gật đầu:
– À, ông này đăng ký tên là Minh Trí, ở cùng vợ và hai con nhỏ.
Nghe đến đó, tim bà đập loạn. “Minh Trí” – chính là tên thật của chồng bà, chỉ khác họ. Bà xin địa chỉ, rồi đứng thật lâu trước căn nhà cấp bốn ven biển, nơi ông đang ở trọ. Qua khung cửa sổ mở hé, bà thấy ông đang ngồi gọt hoa quả cho hai đứa trẻ, còn người phụ nữ trẻ kia mỉm cười rót trà.
Không chịu nổi nữa, bà gõ cửa.
Ông Minh – hay “ông Minh Trí” – ra mở. Cả hai đứng sững.
Gương mặt ông thoáng biến sắc, rồi tái nhợt.
– Lan… sao… sao bà lại ở đây?
Bà cười run rẩy, nước mắt tràn ra:
– Ông hỏi tôi sao ở đây à? Phải là tôi hỏi ông mới đúng. Ông… chưa chết sao?
Ông cúi gằm mặt, im lặng rất lâu, rồi khàn giọng:
– Tôi xin lỗi. Tôi không dám đối diện.
Bà không hiểu. Ông kéo bà ra ngoài bờ biển, gió thổi tung mái tóc bạc.
Ông nói chậm rãi, giọng lẫn trong tiếng sóng:
– Năm đó, tôi bị sập giàn giáo, mất trí nhớ. Người ta cứu tôi đưa vào bệnh viện tỉnh. Không có giấy tờ, không ai nhận, họ đặt cho tôi cái tên mới: Minh Trí. Tôi sống trong trại dưỡng thương gần ba năm, rồi gặp bà ấy – người phụ nữ đang một mình nuôi con nhỏ. Chúng tôi nương tựa mà sống. Mãi đến vài năm sau, ký ức mới lờ mờ trở lại… Nhưng lúc ấy tôi đã có gia đình, tôi sợ quay về sẽ làm bà và các con thêm tổn thương… Tôi chọn im lặng.
Bà Lan nghẹn lại, mắt nhòa đi:
– Vậy… mười lăm năm nay, ông có một lần nghĩ đến tôi và các con không?
Ông cúi đầu, nước mắt rơi xuống cát:
– Ngày nào tôi cũng mơ thấy bà. Nhưng mỗi lần tỉnh dậy, tôi chỉ dám đến mộ mình… nhìn từ xa. Tôi biết, bà sống tốt hơn khi không có tôi chen vào nữa.
Bà bật cười, mà nước mắt chảy dài:
– Sống tốt ư? Ông có biết, tôi đã khấn cho ông bình yên suốt mười lăm năm qua không? Có biết, hai đứa con vẫn gọi tên cha trong giấc mơ không?
Gió thổi mạnh, tiếng sóng dội vào bờ. Cả hai đứng im, chỉ nghe tiếng tim mình đập.
Một lát sau, bà nói khẽ:
– Thôi, ông cứ sống như bây giờ đi. Có lẽ, ông đã chết trong đời tôi rồi – kể từ ngày đó.
Bà quay lưng đi. Sau lưng, ông chỉ biết quỳ xuống, nhìn theo bóng dáng người phụ nữ gầy gò, nhỏ bé, khuất dần trong nắng chiều.
Mười lăm năm – một kiếp người. Có những vết thương, dù thời gian có phủ bao nhiêu lớp bụi, chỉ cần gặp lại, vẫn rớm máu.
Về đến nhà, bà Lan thắp nén hương trước bàn thờ, thì thầm:
“Từ nay, tôi không gọi tên ông nữa. Nhưng sẽ vẫn thắp hương – cho người đàn ông đã từng yêu, và cho người đã chết trong lòng tôi.”
Khói hương bay lên, tan dần vào khoảng không. Ngoài kia, tiếng sóng biển vẫn rì rào – như một khúc tiễn biệt muộn màng cho cuộc tình dang dở của hai con người bị định mệnh trêu ngươi.