Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nh///à ngh///ỉ, anh vội tới nơi thì ch///ết sữ///ng khi thấy…

Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nh///à ngh///ỉ, anh vội tới nơi thì ch///ết sữ///ng khi thấy…

Hôm đó là thứ Sáu, sau bữa cơm tối, vợ anh – Lan – thu dọn vali rồi nói với anh bằng giọng hối hả:
– Mẹ em mấy hôm nay yế/u lắm, chắc em phải về ngoại vài ngày chăm bà.

Anh Hùng – chồng Lan – chỉ gật đầu, dặn dò:
– Ừ, em đi cẩn thận. Có gì thì gọi anh.

Hai người cưới nhau được 7 năm, có một cô con gái nhỏ. Cuộc sống bình thường, không giàu có nhưng đủ đầy. Hùng tin vợ mình – người phụ nữ hiền lành, dịu dàng, lúc nào cũng chăm sóc gia đình chu đáo. Nhưng không hiểu sao, tối hôm đó, khi nhìn Lan kéo vali đi, trong lòng anh lại thấy một cảm giác b/ất a/n mơ hồ.

Tối ấy, con gái ngủ sớm, còn Hùng nằm xem bóng đá mà tâm trí chẳng yên. Lúc 10 giờ đêm, anh nhắn tin hỏi: “Đến nơi chưa em?” – Lan trả lời nhanh: “Em đến rồi, mẹ m/ệt nên em dọn dẹp chút rồi ngủ đây.”
Nhưng điều khiến anh khựng lại là tin nhắn đó được gửi kèm biểu tượng wifi mạnh – trong khi nhà mẹ vợ ở quê gần như không có mạng.

Hùng im lặng, mở ứng dụng định vị – thứ mà hai vợ chồng từng cài đặt để “biết nhau ở đâu” cho yên tâm. Anh không có ý ngh/i n/gờ, nhưng linh tính thôi thúc. Khi bản đồ hiện lên, trái tim anh như bị b/óp ng/hẹt: vị trí của Lan là một n/hà ng/hỉ nhỏ nằm cách nhà anh 8 cây số.

Ban đầu anh tưởng lỗ/i hệ thống. Anh tắt đi bật lại, kết quả vẫn vậy. Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra. Anh lẩm bẩm: “Không thể nào… có lẽ cô ấy ghé bạn, hoặc điện thoại bị định vị s/ai.”
Nhưng rốt cuộc, sự tò mò và đ//au đ//ớn đã khiến anh không thể ngồi yên. Gần 11 giờ đêm, anh lái xe tới địa chỉ đó.

Con đường dẫn đến nhà nghỉ tối và vắng, ánh đèn vàng hắt ra từ biển hiệu cũ kỹ. Hùng dừng xe cách đó một đoạn, tim đập dữ dội. Anh đứng lặng vài phút rồi bước nhanh tới, vừa r/un vừa s/ợ điều tồ/i t//ệ nhất.

Khi anh hỏi lễ tân, cô gái trẻ nhìn anh một lượt rồi nói:
– Phòng 203 có khách nữ tên Lan đăng ký lúc 9 giờ.

Toàn thân Hùng lạn//h bu//ốt. Anh bước lên cầu thang, mỗi bước như đ//ạp lên ng//ực mình. Tới trước cửa phòng, anh nghe rõ tiếng người nói chuyện – không phải giọng Lan, mà là giọng đàn ông… và xen lẫn tiếng phụ nữ mà anh nhận ra ngay: chính vợ mình.



Hùng ch//ết lặ///ng. Anh không dám mở cửa, chỉ dựa lưng vào tường, cảm giác như thế giới s/ụp đ//ổ. Mấy năm bên nhau, những buổi tối cơm nhà, những cái ôm con – tất cả bỗng trở nên g//iả d//ối.
Nhưng rồi, giữa lúc định quay đi, tiếng người đàn ông trong phòng vang lên…

– Chú cứ bình tĩnh, uống hớp nước đã. Lan nó đi mượn thẻ bảo hiểm với làm thủ tục nhập viện cho chú từ nãy tới giờ mới xong đấy.

Bước chân định quay dời của Hùng khựng lại. Giọng nói ấy già nua, thều thào và đầy mệt mỏi. Đó không phải giọng của một gã nhân tình trẻ khỏe, mà là giọng của bố vợ anh.

Hùng bàng hoàng, tay run run đẩy nhẹ cánh cửa phòng vốn không chốt chặt. Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ: Trong căn phòng trọ rẻ tiền sát vách bệnh viện ung bướu tỉnh, bố vợ anh đang nằm co quắp trên chiếc giường đơn, gương mặt hốc hác, xanh xao. Cạnh đó, Lan đang lúi húi mở hộp cháo nóng, vừa thổi vừa rơm rớm nước mắt:

– Bố cố ăn vài thìa. Con giấu anh Hùng đưa bố lên đây khám vì bố dặn, nhưng nhìn bố thế này con thắt lòng quá. Nhà mình đang dồn tiền mua đất, con không muốn anh ấy phải gánh thêm nợ nần lo cho bố…

Hùng đứng chôn chân tại chỗ, cổ họng nghẹn đắng. Anh nhìn thấy trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là xấp bệnh án dày cộp và tờ hóa đơn viện phí Lan vừa đóng. Hóa ra, “về ngoại chăm mẹ ốm” chỉ là lời nói dối để cô âm thầm đưa bố đi chạy chữa căn bệnh quái ác mà ông cụ nhất quyết đòi giấu con rể vì sợ làm khổ các con. Để tiết kiệm từng đồng tiền viện phí, Lan không dám thuê khách sạn hay vào viện nằm dịch vụ, mà chọn căn nhà nghỉ tồi tàn này để bố con tá túc qua đêm.

Nước mắt Hùng trào ra vì hối hận và thương vợ. Anh đẩy hẳn cửa bước vào, khiến cả hai bố con giật mình. Lan đánh rơi cả chiếc thìa, lắp bắp:

– Anh… sao anh lại ở đây?

Hùng không nói gì, anh bước tới ôm chầm lấy cả vợ và bố vợ. Giọng anh run rẩy nhưng đầy kiên định:

– Sao em lại ngốc thế? Vợ chồng là để cùng nhau gánh vác, sao em lại để bố phải nằm đây? Thu dọn đồ đạc đi, anh đưa bố sang bệnh viện quốc tế nằm, tiền bạc mình tính sau.

Đêm hôm đó, trên chiếc xe chở cả gia đình về phía ánh đèn thành phố, Hùng nắm chặt tay Lan. Anh thầm cảm ơn cái định vị định mệnh kia, vì nếu không có nó, có lẽ anh đã để người phụ nữ tảo tần của mình phải đơn độc chiến đấu với bão giông thêm một thời gian dài nữa. Hóa ra, phía sau một lời nói dối đôi khi không phải là sự phản bội, mà là một trái tim quá đỗi hy sinh.