Ký đơn ly hôn trong đau đớn ngay sau khi sinh, người vợ im lặng giữ kín bí mật về 9 tỷ tiền thừa kế. Đúng 3 ngày sau, cô xuất hiện trở lại với một diện mạo không ai ngờ tới, khiến nhà chồng ch:ế:t lặng khi nhận ra sai lầm không thể cứu vãn…
Ký đơn ly hôn trong đau đớn ngay sau khi sinh, người vợ im lặng giữ kín bí mật về 9 tỷ tiền thừa kế. Đúng 3 ngày sau, cô xuất hiện trở lại với một diện mạo không ai ngờ tới, khiến nhà chồng ch:ế:t lặng khi nhận ra sai lầm không thể cứu vãn…
Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng bệnh chao đảo trước mắt Tuyết, trắng lóa và lạnh lẽo như lòng người. Cơn đau x:é th:ịt từ vết m:ổ sau si:nh vẫn còn âm ỉ, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với luồng khí lạnh đang tràn ngập căn phòng ngay khi bà Hiền bước vào. Không có một đóa hoa, không một lời hỏi thăm, thứ duy nhất bà mang đến là một xấp giấy tờ dày cộm, ném thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô con dâu vừa vượt cạn thành công.
Bà Hiền đứng đó, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng “cộp, cộp” khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Bà chỉnh lại chiếc khăn lụa trên cổ, ánh mắt kh:inh kh:ỉnh quét qua c:ơ th:ể yếu ớt của Tuyết như nhìn một món đồ phế thải. “Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Loại đàn bà ‘máy đ:ẻ’ như cô, làm xong nhiệm vụ thì nên biết điều mà rút lui cho sạch sẽ,” bà Hiền nhếch môi, giọng nói s:ắc lẹ:m như d:ao c:ạo.
Nam, chồng cô, đứng tựa lưng vào cửa sổ, mắt nhìn ra xa xăm như thể anh ta chẳng liên quan gì đến cuộc hội thoại này. Tuyết r:un r:ẩy cầm tờ giấy lên, dòng chữ “Đơn ly hôn và thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con” hiện ra khiến tim cô như bị b:óp ngh:ẹt. Cô ngước nhìn Nam, giọng khản đặc vì mất nước: “Nam, đây là ý của anh sao? Con chúng ta vừa mới chào đời chưa đầy sáu tiếng đồng hồ…”
Nam quay lại, gương mặt điển trai ngày nào giờ đây chỉ còn sự lạnh lùng và tính toán đến đáng sợ. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt vợ: “Tuyết à, cô nên thực tế một chút đi. Gia đình tôi cần một người phụ nữ có thể làm bệ phóng cho sự nghiệp của tôi, chứ không phải một cô con dâu mà mỗi tháng tôi phải trích lương ra để gửi về quê cho lão già b:ệnh t:ật của cô. Cô có biết chi phí lọc máu của bố cô tiêu tốn bao nhiêu tiền của nhà này không?”
Bà Hiền chen vào, giọng m:ỉa m:ai đầy c:ay đ:ộc: “Ôi dào, con nói với nó làm gì cho phí lời. Cái loại nhà quê ngh:è:o rá:ch mồng tơi, lấy được con trai tôi là phúc đức ba đời nhà nó rồi. Bây giờ công ty Nam đang cần liên kết với tập đoàn nhà cô tiểu thư Kim Anh, cô biết điều thì ký vào, chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền ‘bồi thường thanh xuân’ đủ để cô về quê mua cái quan tài tốt cho bố cô đấy.”
Tuyết bật cười, một tiếng cười thê lương vang vọng trong căn phòng nhỏ. Cô nhìn vào những con người từng được cô coi là gia đình, những kẻ mà cô đã hết lòng phụng sự, nh:ẫn nh:ục suốt ba năm qua. “Thanh xuân của tôi? Bốn năm đại học, hai năm đi làm tích lũy, tôi đem tất cả số tiền đó để trả nợ cho anh khi anh khởi nghiệp thất bại. Bây giờ anh lấy danh nghĩa ‘bồi thường’ để đuổi tôi đi sao?”
Nam hất hàm, thái độ vô cùng tr:ơ trẽ:n: “Đó là cô tự nguyện, tôi đâu có ép? Hơn nữa, đứa bé mang dòng m:á:u nhà họ Trần, nó phải được lớn lên trong nhung lụa, dưới sự giáo dục của một người mẹ đẳng cấp. Cô nghĩ một người đàn bà tay trắng, không nghề nghiệp, lại đèo bòng một ông bố sắp ch:ế:t thì nuôi nổi nó sao? Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến pháp luật để tước quyền nuôi con của cô, lúc đó cô một xu cũng không có đâu.”
Bà Hiền lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày, ném bộp xuống bàn cạnh giường bệnh: “Đây, năm mươi triệu. Coi như tôi mua đứt cái t:ử c:ung của cô. Ký vào chỗ đánh dấu X kia, rồi bi:ến khỏi cuộc đời con trai tôi trước khi trời sáng. Đừng có mơ tưởng dùng đứa trẻ để tống tiền, chúng tôi có thừa luật sư để tống cô vào tù vì tội l:ừa đ:ảo đấy.”
Tuyết cảm thấy một luồng sức mạnh lạ lùng chảy qua huy:ết quản, sự u:ất h:ận đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng. Cô cầm cây bút, không phải với bàn tay r:un r:ẩy nữa mà là một sự dứt khoát đến lạnh lùng. “Được, tôi ký. Nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, bà Hiền, anh Nam. Những gì mẹ con bà gây ra cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi ký vì tôi không muốn con tôi lớn lên bởi sự nuôi dưỡng của những kẻ có trái tim qu:ỷ d:ữ như các người.”
Cô ký xoẹt một cái vào đơn ly hôn, rồi bất ngờ vung tay hất văng xấp tiền năm mươi triệu của bà Hiền xuống sàn. Những tờ tiền bay lả tả như những cánh bướm giấy vô giá trị. “Giữ lấy số tiền này mà mua lấy chút li:ê:m s:ỉ còn sót lại đi. Tôi đi, nhưng đứa trẻ này, các người đừng hòng chạm vào một sợi tóc của nó. Tôi đã ủy quyền cho người bạn thân đón nó đi ngay sau khi sin//h rồi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức để con mình rơi vào tay quỷ sao?”
Gương mặt bà Hiền tím tái vì giận dữ, bà ta định lao tới tát Tuyết nhưng cô đã kịp cầm lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn, đập vỡ nát để tạo thành một mảnh nhọn ho:ắt. “Bà bước tới một bước thử xem? Tôi không còn gì để mất, nhưng bà thì có cái mạng già này đấy!” Ánh mắt Tuyết lúc đó s:ắ:c l:ẹ:m và đi:ê:n cu:ồ:ng đến mức một kẻ gh:ê g:ớ:m như bà Hiền cũng phải chùn bước, lắp bắp không thành tiếng.

…Ba ngày sau.
Căn biệt thự nhà họ Trần náo loạn từ sáng sớm.
Bà Hiền đang tiếp khách trong phòng khách thì quản gia hớt hải chạy vào, giọng run rẩy:
“Thưa bà… có người xin gặp. Nói là… bà Tuyết.”
“Con tiện nhân đó còn mặt mũi quay lại?” Bà Hiền đập mạnh tách trà xuống bàn. “Đuổi nó đi!”
Nhưng cánh cửa đã mở.
Người phụ nữ bước vào khiến tất cả chết lặng.
Không còn là Tuyết xanh xao nằm trên giường bệnh ba ngày trước.
Cô mặc bộ vest trắng tinh cắt may tinh xảo, tóc búi gọn, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng toát lên vẻ sắc sảo và uy quyền lạ lẫm. Bên cạnh cô là hai người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ luật sư, theo sau nữa là một người đàn ông trung niên phong thái đĩnh đạc – Tổng giám đốc ngân hàng.
Nam đang ngồi ký hồ sơ, nhìn lên thì đánh rơi cả cây bút.
“Tuyết… cô…”
Tuyết mỉm cười. Không phải nụ cười uất ức, mà là nụ cười của người nắm quyền sinh sát.
“Tôi đến lấy lại một vài thứ. À không,” cô sửa lại, “là đến thông báo.”
Bà Hiền gằn giọng:
“Cô tưởng ăn mặc như thế là có thể dọa ai à? Cô đã ký ly hôn rồi, không còn tư cách bước vào nhà này!”
Một trong hai người đàn ông đứng cạnh Tuyết đặt cặp hồ sơ xuống bàn.
“Xin phép giới thiệu, tôi là luật sư đại diện cho bà Trần Tuyết. Đây là toàn bộ giấy tờ liên quan đến tài sản thừa kế trị giá 9 tỷ đồng, vừa được ngân hàng giải ngân sáng nay.”
Căn phòng im phăng phắc.
Nam bật dậy:
“Chín… chín tỷ? Cô lấy đâu ra?!”
Tuyết chậm rãi ngồi xuống ghế sofa, bắt chéo chân, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Tiền của mẹ ruột tôi. Bà mất sáu tháng trước. Tôi là người thừa kế duy nhất.”
Bà Hiền cười khẩy, nhưng tiếng cười méo mó:
“Nói bậy! Nếu có tiền, sao cô còn để chồng nuôi? Sao còn để bố cô nằm viện lọc máu?”
Ánh mắt Tuyết tối lại.
“Vì mẹ tôi dặn, chỉ được nhận tiền sau khi sinh con, và phải xem rõ bộ mặt thật của nhà chồng.”
“Bà bảo tôi là máy đẻ, là gánh nặng, là thứ phải bị vứt bỏ đúng không?”
Cô quay sang Nam.
“Anh bảo tôi tay trắng, không xứng làm bệ phóng cho anh đúng không?”
Nam lùi lại một bước, môi run run.
Luật sư tiếp lời, giọng lạnh lùng:
“Do bà Tuyết ký ly hôn trước thời điểm nhận thừa kế, nên toàn bộ 9 tỷ là tài sản riêng, không liên quan gì đến anh Trần Nam.”
Người đàn ông ngân hàng đặt thêm một tập giấy lên bàn:
“Và đây là xác nhận bà Tuyết đã tất toán toàn bộ viện phí cho cha ruột mình từ hôm qua.”
Bà Hiền tái mặt.
“Không thể nào… không thể nào…”
Tuyết đứng dậy, tiến từng bước chậm rãi đến trước mặt bà Hiền.
“Bà từng nói năm mươi triệu là mua đứt thanh xuân tôi.”
“Vậy 9 tỷ này… đủ để tôi mua lại lòng tự trọng đã bị bà chà đạp chưa?”
Cô quay người, nhìn thẳng vào Nam, ánh mắt sắc như dao:
“Anh bỏ tôi để cưới Kim Anh vì cần vốn đúng không?”
“Tôi đã ký ly hôn để anh tự do rơi xuống đáy.”
Nam gào lên:
“Tuyết! Cô quay lại đây! Chúng ta có thể nói chuyện lại!”
Tuyết dừng bước, không quay đầu:
“Muộn rồi.”
“Ba ngày trước, anh chọn đá tôi ra khỏi đời anh.”
“Hôm nay, anh chính thức đánh mất cơ hội duy nhất để bước vào đời tôi.”
Cánh cửa khép lại.
Trong căn biệt thự rộng lớn, bà Hiền khuỵu xuống ghế, Nam đứng chết trân, còn giấc mộng đổi đời bằng cách vứt bỏ con dâu nghèo… tan nát không cách nào cứu vãn.
Ngoài cổng, Tuyết bước lên xe.
Cô đặt tay lên bụng, thì thầm:
“Con à…
mẹ đã cho họ cơ hội.
Chính họ chọn sai.”