Bố vợ m//ất hơn hai tháng, tôi và bên nội mới biết tin, tôi gi//ận không chịu nổi, quá//t lên, vợ nhìn tôi rồi thờ ơ đáp: “Tình nghĩa gì, yêu thương gì mà cần phải báo”…

Bố vợ m//ất hơn hai tháng, tôi và bên nội mới biết tin, tôi gi//ận không chịu nổi, quá//t lên, vợ nhìn tôi rồi thờ ơ đáp: “Tình nghĩa gì, yêu thương gì mà cần phải báo”…

…Cách đây hơn 4 tháng, bố vợ m/ất vì bệ/nh, tôi và cả gia đình nội không biết. Hơn một tuần trước khi tôi biết chuyện, vợ có việc đi công tác đột xuất mấy ngày, tôi dẫn các con đi ăn, vô tình hỏi con gái lớn lâu nay có điện thoại hỏi thăm ông ngoại không. Bé trả lời tôi: “Ông ngoại m/ất hơn hai tháng rồi, mẹ nói ai hỏi mới nói, còn không hỏi không được nói”, tôi thực sự s//ốc và ngạc nhiên. Không ngờ vợ mình giấ//u mẹ chồng, gi//ấu chồng và gia đình chồng chuyện độ/ng tr/ời vậy.

Khi vợ trở về, tôi hỏi, cô ấy không trả lời. Đến khi t/ức gi/ận không chịu nổi, tôi qu/át lên, cô ấy nhìn tôi rồi thờ ơ đáp: “Tình nghĩa gì, yêu thương gì mà cần phải báo”. Tôi lặng người, không biết phải thế nào, hóa ra tôi thực sự t/ệ b/ạc đến vậy..

Gemini đã nói

Đọc những dòng chia sẻ của bạn, tôi cảm thấy một sự bàng hoàng và cay đắng đến nghẹt thở. Việc một người thân qua đời vốn đã là nỗi đau lớn, nhưng việc bị giấu giếm suốt hai tháng trời — lại từ chính người đầu ấp tay gối — là một nhát dao chí mạng vào lòng tin và tự trọng.

Câu nói của vợ bạn: “Tình nghĩa gì, yêu thương gì mà cần phải báo” không chỉ là một lời giải thích, nó là một bản kết án. Nó cho thấy một sự đổ vỡ âm thầm nhưng kinh khủng trong mối quan hệ giữa cô ấy và gia đình bên nội mà có lẽ bấy lâu nay bạn đã vô tình không nhận ra.

Tại sao sự việc lại đi đến mức này?

Có ba góc độ nghiệt ngã mà chúng ta cần nhìn nhận để hiểu được sự “thờ ơ” đến đáng sợ đó của người vợ:

  • Sự tích tụ của những tổn thương: Phụ nữ thường có sức chịu đựng rất lớn, nhưng khi họ chọn cách im lặng trong một sự kiện trọng đại như tang lễ của cha đẻ, nghĩa là sợi dây liên kết với gia đình chồng đã đứt hẳn. Có thể trong mắt cô ấy, suốt nhiều năm qua, gia đình nội đã đối xử với ông ngoại hoặc với chính cô ấy bằng sự hờ hững, nên cô ấy chọn cách “đáp lễ” bằng sự hờ hững tương tự.

  • Sự cô độc của người vợ: Việc cô ấy dặn con cái không được nói nếu không có ai hỏi cho thấy cô ấy đã chuẩn bị tâm lý cho việc này từ lâu. Cô ấy không cần sự an ủi từ bạn, cũng không muốn nhận những lời thăm hỏi xã giao mà cô ấy cho là giả tạo từ phía nhà nội.

  • Lời cảnh tỉnh cho sự vô tâm: Câu nói “Hóa ra tôi thực sự tệ bạc đến vậy” của bạn chính là chìa khóa. Đôi khi chúng ta nghĩ mình vẫn đang làm tròn bổn phận, nhưng cái “tình” lại nằm ở những chi tiết nhỏ: Sự hỏi han sức khỏe cha mẹ vợ thường ngày, sự quan tâm khi ông ốm đau… Nếu 4 tháng ông bệnh rồi mất mà bạn và gia đình không hề hay biết, thì sự kết nối giữa hai bên thực sự đã biến mất từ lâu.

Sự giận dữ của bạn là hoàn toàn chính đáng, nhưng việc quat tháo lúc này chỉ khiến bức tường ngăn cách cao thêm.

  1. Dừng việc trách móc, hãy nhìn lại quá khứ: Hãy bình tĩnh hồi tưởng lại mối quan hệ giữa bạn, bố mẹ bạn và bố vợ trong vài năm qua. Có cuộc xung đột nào chưa được giải quyết? Có sự coi thường nào từng xảy ra không? Câu trả lời của cô ấy nằm ở đó.

  2. Một cuộc đối thoại không phán xét: Khi cả hai đã bình tĩnh, hãy ngồi xuống và hỏi thẳng: “Anh đã làm gì sai đến mức em nghĩ rằng anh không có quyền được biết về sự ra đi của bố?”. Đừng bào chữa, hãy lắng nghe. Đây là lúc bạn nghe được những sự thật đau lòng nhất về bản thân và gia đình mình trong mắt cô ấy.

  3. Tạ lỗi với người đã khuất: Dù lý do là gì, việc chưa thể thắp nén nhang cho bố vợ là một thiếu sót lớn. Hãy tự mình (hoặc cùng các con) đến mộ hoặc nơi thờ tự của ông để tạ lỗi. Đó là việc của đạo hiếu, độc lập với mâu thuẫn vợ chồng.

  4. Đánh giá lại cuộc hôn nhân: Nếu sự lạnh lùng của vợ là một phản ứng sau cùng của những năm tháng bị đối xử tệ, bạn cần sửa đổi. Nhưng nếu cô ấy dùng việc này như một cách trả thù cực đoan dù bạn vẫn quan tâm, thì đây là dấu hiệu của một sự rạn nứt nhân cách khó hàn gắn.