C;òng lưng tr:ả n-ợ cho chồng sau 2 năm cưới nhau, ngày hết n:-ợ, anh dẫn cô b-:ồ về nhà ra mắt
C;òng lưng tr:ả n-ợ cho chồng sau 2 năm cưới nhau, ngày hết n:-ợ, anh dẫn cô b-:ồ về nhà ra mắt
Tôi lấy Lâm năm hai mươi bảy tuổi, tuổi đẹp, áo dài đỏ, ảnh cưới chụp bên biển. Bữa cỗ cưới ngày ấy bày đủ cả: gà luộc, xôi trắng, măng khô, và những lời chúc như xôi, dẻo và no nê. Lâm hiền, cười hơi ngại, nói năng ít. Tôi thương cái ít lời ấy, tưởng là chắc chắn.
Đêm t:ân h;ôn, anh nói khẽ vào tóc tôi: “Mai mốt mình mua cái nhà, có cái ban công nhỏ trồng hoa.”
Tôi ôm câu nói ấy mà sống. Cho đến tháng thứ tư sau cưới, Lâm mang một xấp giấy về nhà: H;ợp đ:ồng v:a:y của một công ty tài chính, hợp đồng mua g::óp chiếc xe máy đắ:t t-i:ền của thằng Sơn em anh, và một tờ ca:m k:ết v:iết ta:y của mẹ anh – bà Thoa – để “tạ:m th:ời dùng s:ổ đ:ỏ nhà” làm vật bảo đảm. Anh bảo th:ua l:ỗ ch:út, làm ăn t:h:ất bát, cần xoay vòng. Tôi không biết “làm ăn” của anh là gì; anh không giải thích. Tôi cũng không hỏi. Lúc ấy, tôi tin.
Tiền n:ợ nhiều như nh:ững con chữ bé tí nhưng chồng chất. L::ãi tí:nh theo tháng. Tôi còn nhớ rõ những con số chạy như kiến lửa trên giấy: 2%… 3%… rồi kho:ản p:hạt tr;ả ch:ậm… rồi “ph:::í dịch vụ quản lý kh:oản va:y”.
Từ hôm đó, sáng tôi ở ngân hàng, tối tôi bán hàng online, cuối tuần nhận thêm việc nhập sổ sách cho một cửa hàng vật liệu. Trên bàn làm việc, tôi để một chiếc hộp thiếc đựng toàn biên lai. Mỗi lần nhét thêm một tờ, tôi lại thấy đời mì;nh bớt m:ột tu:ổi.
Ngày hôm nay, trước khi bước ra khỏi ngân hàng với tờ ;;x:ác nhận t:ất to:á:n nhét trong t;úi, tôi tạt qua m:ột nơi nữa: Chi cục Th:uế.

Lúc rời khỏi đó, trời đã gần trưa. Mặt đường chói. Tôi đứng mua một túi bún riêu, thêm nhiều rau sống. Tôi ngồi dưới mái hiên nhà, ăn một mình. Lần đầu sau hai năm, bát bún có mùi vị rõ ràng: cà chua chín, riêu cua thơm, nước mắm vừa tay. Không hiểu sao, ăn xong, tôi bật khóc, khóc như người ta khóc sau khi vừa nâng một cái b:;úa nặng mà đặt xuống được.
Chiều, Lâm gọi: “Tối cả nhà mình ăn mừng. Em nhớ về sớm.”
“Tôi còn đi gửi ít đồ,” tôi nói.
“Gửi gì nữa?”
“Gi;ấy tờ thôi. Cho gọn.”
Anh ậm ừ, không hỏi thêm. Cái thói quen không hỏi ấy là thứ tôi từng yêu. Đến cuối cùng, nó hóa ra chỉ là một cái b:ón:g dài của v:ô; tâm.
7 giờ tối, nhà bày sẵn mâm. Gà luộc vàng, đĩa giò thái đều, bát canh măng thơm mùi hành. Đèn neon rọi trắng trần nhà đã chấm mốc. Bà Thoa ngồi đầu bàn, khăn hoa quấn hờ trên tóc, cười lạt: “Thế là hết n:ợ, hết :đọ:a, con dâu cố gắng cũng đến ngày hưởng.”
Tôi rót nước chanh. Lâm về, áo sơ mi mới, mùi nước hoa lạ. Theo sau là một cô gái. Cô mảnh, mắt đen, môi tô màu đỏ vô tư. Lâm mở cửa, không thèm nhìn tôi, chỉ hơi hất hàm: “Đây là Trâm. Em ấy… anh đưa về ra mắt.”……………….
Gemini đã nói
Cả gian phòng khách bỗng chốc lặng phắt, chỉ còn tiếng chiếc quạt trần cũ kỹ kêu cọc cạch. Bà Thoa đang cười dở cũng khựng lại, đôi mắt nhìn cô gái trẻ rồi nhìn tôi, đầy vẻ bối rối nhưng tuyệt nhiên không có lấy một lời mắng nhiếc con trai.
Lâm kéo ghế cho Trâm ngồi, thản nhiên như thể đây là vị khách quý đã được chờ đợi từ lâu. Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ hối lỗi hay nhu mì của hai năm trước, mà là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn:
— “Hai năm qua em vất vả rồi. Nhưng thú thật, sống với một người đàn bà suốt ngày chỉ biết tiền, nợ và hóa đơn như em, anh ngạt thở lắm. Trâm cho anh thấy cuộc đời còn có niềm vui. Hết nợ rồi, mình giải thoát cho nhau đi.”
Cô gái tên Trâm khẽ tựa vai vào Lâm, nụ cười đắc thắng nở trên môi. Cô ta nhìn bộ quần áo giản dị, gương mặt hốc hác vì làm việc quá sức của tôi với vẻ thương hại giả tạo:
— “Chị à, tình cảm không thể miễn cưỡng. Anh Lâm bảo chị giỏi giang lắm, chắc không có anh ấy chị vẫn sống tốt thôi.”
Tôi không khóc, cũng không gào thét. Tôi chậm rãi đặt bát bún riêu đang ăn dở xuống bàn, lấy tờ xác nhận tất toán nợ ra, nhưng không đưa cho Lâm. Tôi rút trong túi xách ra một xấp giấy tờ khác – thứ mà tôi đã ghé qua Chi cục Thuế và văn phòng luật sư hồi sáng.
— “Anh nói đúng, hết nợ rồi, cũng là lúc nên hưởng thụ.” — Tôi bình thản nói, giọng trong trẻo đến lạ thường.
Lâm nhướng mày: “Em ký đơn ly hôn rồi à? Ngoan ngoãn thế có phải tốt không.”
Tôi mỉm cười, đẩy xấp giấy tờ về phía bà Thoa và Lâm:
— “Đơn ly hôn tôi ký rồi. Nhưng trước khi đi, tôi có vài món quà ‘ăn mừng’ cho gia đình mình. Thứ nhất, chiếc xe máy đắt tiền anh đang đi, đứng tên tôi, tôi đã báo mất cắp và làm thủ tục thu hồi ngay chiều nay. Thứ hai, căn nhà này…”
Bà Thoa giật mình: “Nhà này là của nhà tôi, cô định làm gì?”
— “Mẹ quên rồi sao? Để trả khoản nợ khổng lồ cho con trai mẹ, mẹ đã ký giấy ủy quyền toàn bộ quyền sử dụng đất cho con dâu để con đi vay thế chấp. Và sáng nay, con đã dùng tiền túi của mình tất toán nợ, đồng thời làm thủ tục sang tên chính chủ sang cho… mẹ ruột của con. Đây là hợp đồng tặng cho hợp pháp.”
Sắc mặt Lâm chuyển từ trắng sang xanh mét. Anh ta chồm tới giật lấy xấp giấy tờ:
— “Cô… cô dám lừa tôi? Đây là nhà của nhà họ Lâm!”
— “Nhà của họ Lâm đã bị anh nướng vào bài bạc, số đề từ hai năm trước rồi.” — Tôi đứng dậy, thong dong xách chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn ở góc nhà — “Hai năm qua, tôi còng lưng trả nợ không phải vì yêu anh, mà vì tôi muốn lấy lại danh dự cho bản thân và chiếm trọn quyền kiểm soát tài sản này. Anh dẫn bồ về đúng lúc lắm, vì căn nhà này đã được rao bán thành công. Sáng mai chủ mới sẽ đến tiếp quản. Hai người có một đêm để thu dọn đồ đạc và biến khỏi đây.”
Bà Thoa ngã quỵ xuống ghế, miệng lắp bắp không thành tiếng. Cô bồ tên Trâm nghe đến chữ “bán nhà”, “hết tiền” thì lập tức đứng bật dậy, nhìn Lâm bằng ánh mắt kinh hãi rồi lẳng lặng lùi ra phía cửa.
Tôi bước đến trước mặt Lâm, nhìn thẳng vào người đàn ông mà tôi từng thương hại:
— “Anh bảo tôi khô khan vì chỉ biết đến tiền? Đúng, vì tiền của tôi đã cứu mạng anh, nhưng sự tử tế của tôi thì anh không xứng đáng có được nữa. Chúc anh và ‘niềm vui mới’ hạnh phúc trong căn phòng trọ rẻ tiền nào đó.”
Tôi bước ra khỏi cửa, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi đêm. Phía sau lưng, tiếng chửi bới, tiếng đổ vỡ và tiếng khóc lóc của bà Thoa vang lên chói tai. Hai năm thanh xuân đổi lấy một bài học đắt giá, nhưng từ giây phút này, tôi không còn nợ ai, cũng chẳng ai có thể khiến tôi phải cúi đầu thêm lần nào nữa.