Dựng rạp cưới ngoài ngõ trước một tuần, đến hôm làm tiệc chính thì cả làng không ai đến… vợ chồng tôi sững sờ khi biết bí mật
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó.
Buổi sáng đáng lẽ phải là ngày vui nhất cuộc đời vợ chồng tôi.
Thế nhưng nó lại biến thành ký ức khiến tôi nhiều năm sau vẫn chưa thể quên.
Rạp cưới được dựng ngay ngoài con ngõ nhỏ dẫn vào nhà tôi, ở đầu làng. Nhà tôi không rộng nên bố mẹ bàn với bên nhà vợ dựng rạp ra ngoài ngõ cho thoáng. Cả tuần trước đó, ngõ xóm rộn ràng như có hội. Người đi qua cũng phải dừng lại nhìn một chút.
Rạp cưới màu đỏ, treo đèn lồng, hoa giả kết thành từng dải dài. Bàn ghế thuê gần bốn mươi mâm. Tôi còn thuê thêm dàn loa lớn để mở nhạc cho không khí náo nhiệt.
Mẹ tôi lúc ấy cứ đi ra đi vào, vừa nhìn rạp vừa cười.
“Cả đời mẹ mới thấy nhà mình đông vui thế này.”
Hàng xóm xung quanh mấy ngày đầu cũng sang xem, người thì góp ý treo thêm bóng bay, người thì bảo rạp dựng đẹp.
Tôi nghĩ, cưới ở quê đúng là ấm áp.
Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu có gì đó lạ lạ.
Khoảng ba ngày trước đám cưới, tôi nhận ra người trong làng đi ngang qua rạp cưới nhà tôi… thường chỉ nhìn lướt rồi đi nhanh.
Không còn ai dừng lại hỏi han.
Không còn ai đứng nói chuyện.
Thậm chí mấy bác hàng xóm vốn thân với bố tôi cũng chỉ gật đầu chào rồi đi.
Tôi có hỏi bố:
“Bố thấy dạo này mọi người có vẻ lạ không?”
Bố tôi phẩy tay.
“Chắc ai cũng bận thôi.”
Tôi cũng không nghĩ nhiều.
Dù sao thì thiệp cưới đã gửi đi gần hết. Ở quê, cưới hỏi là chuyện lớn, hiếm khi ai vắng mặt.
Nhất là nhà tôi còn mời gần như cả làng.
Ngày dựng rạp, thợ dựng còn nói đùa:
“Nhìn số mâm thế này chắc cả làng ăn không hết.”
Tôi cười, cũng nghĩ vậy.
Cho đến sáng ngày làm tiệc chính.
Tám giờ sáng.
Nhạc cưới đã bật.
Bàn ghế đã xếp ngay ngắn.
Cỗ cũng bắt đầu bày ra.
Nhưng…
Không có khách.
Ban đầu tôi nghĩ chắc mọi người đến muộn.
Ở quê thường vậy.
Chín giờ.
Vẫn chưa có ai.
Ngoài mấy họ hàng thân thích bên nội và bên ngoại, rạp cưới rộng thênh thang… trống trơn.
Mười giờ.
Mẹ tôi bắt đầu sốt ruột.
Bà đứng ở đầu ngõ nhìn ra đường liên tục.
“Không hiểu sao hôm nay vắng thế.”
Bố tôi cũng ra đứng cùng.
Mặt ông dần dần căng lại.
Đến gần trưa, rạp cưới vẫn trống.
Mấy người nấu cỗ bắt đầu hỏi:
“Nhà mình có làm tiếp không hay giảm mâm?”
Không khí lúc đó khó tả lắm.
Cô dâu – vợ tôi – ngồi trong phòng, trang điểm xong từ lâu nhưng không dám bước ra.
Tôi nhìn rạp cưới trống trải mà trong lòng lạnh dần.
Chưa bao giờ tôi thấy xấu hổ đến thế.

Cả làng.
Không một ai đến.
Ngay cả những người mà tôi nghĩ chắc chắn sẽ đến, như bác trưởng thôn, bác hàng xóm sát vách… cũng không thấy.
Đúng lúc đó, một ông cụ trong họ kéo tôi ra góc rạp.
Ông nói nhỏ:
“Cháu… chưa nghe chuyện gì à?”
Tôi ngơ ngác.
“Chuyện gì ạ?”
Ông cụ nhìn quanh, rồi thở dài.
“Cả làng đang tẩy chay nhà cháu.”
Tôi đứng chết lặng.
“Vì sao ạ?”
Ông cụ ngập ngừng một lúc rồi nói:
“Chuyện của bố cháu.”
Tôi cảm giác như ai đó vừa đập mạnh vào đầu mình.
Bố tôi?
Bố tôi làm gì?
Ông cụ chậm rãi kể.
Khoảng một tháng trước đám cưới, bố tôi có vay tiền của rất nhiều người trong làng.
Ban đầu chỉ vài triệu.
Sau đó là vài chục triệu.
Ông nói vay để lo đám cưới cho tôi.
Ai cũng nghĩ cưới con là chuyện lớn nên đều giúp.
Nhưng rồi…
Không ai biết chính xác tổng số tiền bố tôi vay là bao nhiêu.
Có người nói mấy trăm triệu.
Có người nói gần một tỷ.
Điều khiến mọi người tức giận nhất là…
Bố tôi vay tiền của người này để trả cho người khác.
Một kiểu vay chồng vay.
Và khi vài người bắt đầu đòi tiền…
Bố tôi nói:
“Sau đám cưới sẽ trả.”
Tin này lan khắp làng.
Thế là họ bàn với nhau.
Không ai đến ăn cưới.
Đó là cách họ phản đối.
Tôi nghe xong mà tay chân run lên.
Tôi quay sang nhìn bố.
Ông vẫn đứng ở đầu ngõ, nhìn ra con đường vắng.
Tôi bước đến.
“Bố…”
Ông quay lại.
Nhìn thấy ánh mắt tôi, ông hiểu ngay.
Mặt ông tái đi.
“Con biết rồi à…”
Tôi không kìm được nữa.
“Bố vay tiền cả làng thật à?”
Ông im lặng.
Im lặng chính là câu trả lời.
Tôi cảm thấy máu trong người mình như sôi lên.
“Bố vay bao nhiêu?”
Ông nói rất nhỏ.
“Hơn bảy trăm triệu.”
Tôi choáng váng.
“Bố làm gì với số tiền đó?”
Ông ngồi xuống chiếc ghế nhựa.
Rất lâu sau ông mới nói.
“Bố… chơi hụi.”
Tôi chết lặng.
Hóa ra bố tôi tham gia một dây hụi lớn trong vùng.
Ban đầu ông thắng.
Sau đó thua liên tục.
Để gỡ, ông vay tiền khắp nơi.
Đến khi không còn khả năng xoay xở nữa… thì đám cưới của tôi tới gần.
Ông nghĩ nếu dựng rạp lớn, làm đám cưới linh đình… người trong làng sẽ nể mà không đòi gắt.
Tôi nhìn rạp cưới rực rỡ.
Nhìn những mâm cỗ đầy ắp.
Nhìn những chiếc ghế trống.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Cả cái đám cưới này…
Không phải là ngày vui.
Nó là một màn kịch.
Một màn kịch thất bại.
Tôi quay vào nhà.
Vợ tôi đang ngồi trên giường, váy cưới trắng tinh.
Cô ấy nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Không ai đến phải không anh…”
Tôi không trả lời được.
Đúng lúc đó, một chuyện còn kinh khủng hơn xảy ra.
Ngoài đầu ngõ, bỗng xuất hiện rất nhiều người.
Họ không vào rạp.
Họ đứng ngoài.
Có người cầm giấy.
Có người cầm điện thoại quay video.
Một người đàn ông bước vào.
Anh ta nói lớn:
“Hôm nay chúng tôi không đến ăn cưới.”
“Chúng tôi đến đòi tiền.”
Cả rạp cưới im phăng phắc.
Bố tôi đứng dậy.
Ông cúi đầu.
Chưa bao giờ tôi thấy ông già đi nhanh như vậy.
Ông nói:
“Tôi xin lỗi.”
Nhưng người đàn ông kia lắc đầu.
“Chúng tôi nghe câu đó rồi.”
Không khí lúc đó nặng nề đến mức ai cũng nghẹt thở.
Và rồi…
Một người phụ nữ trong đám đông bước ra.
Bà nhìn tôi và vợ tôi.
Rồi bà nói một câu khiến cả rạp cưới lặng đi.
“Chúng tôi không ghét hai đứa.”
“Nhưng các cháu nên biết… hôn nhân bắt đầu bằng nợ nần thì sẽ khổ cả đời.”
Tôi không biết phải nói gì.
Cô dâu của tôi… bật khóc.
Và đó là khoảnh khắc tôi nhận ra.
Đám cưới này có thể tiếp tục.
Nhưng cuộc sống sau đó…
Sẽ không bao giờ giống như chúng tôi từng tưởng tượng.