L/y h/ôn vợ sau 7 năm, một lần ghé thăm mẹ vợ cũ, tôi n//gã qu/ỵ khi phát hiện b/í m/ật động trời bà ch/e gi/ấu bấy lâu…

L/y h/ôn vợ sau 7 năm, một lần ghé thăm mẹ vợ cũ, tôi n//gã qu/ỵ khi phát hiện b/í m/ật động trời bà ch/e gi/ấu bấy lâu…

Tôi và Lan từng có một cuộc h/ôn n/hân kéo dài bảy năm. Đó là quãng thời gian có đủ cả tiếng cười lẫn nước mắt. Khi yê/u, chúng tôi ngỡ rằng tình cảm sẽ bền vững mãi, nhưng rồi cuộc sống không phải lúc nào cũng đi đúng những gì ta mong đợi. Công việc cuốn tôi đi, khoảng cách dần lớn lên, và sau nhiều lần cố gắng hàn gắn, chúng tôi chọn cách buông tay.

Ngày l/y hô/n, Lan chỉ khẽ nói:
– Anh đừng á/y ná/y, có lẽ chúng ta không còn chung một nhịp.

Tôi lặng người, nhưng rồi cũng rời đi. Chúng tôi không c//ãi v//ã, không trá//ch m//óc, mà lặng lẽ kết thúc. Tôi vẫn nghĩ rằng, sau này cả hai sẽ có một cuộc sống mới, và biết đâu, một ngày nào đó, tôi có thể mỉm cười gặp lại Lan như những người bạn cũ.

Thế nhưng, mọi thứ lại không như tôi tưởng.

Một năm sau l/y hô/n, công việc đưa tôi về gần nơi mẹ vợ cũ sinh sống. Nghĩ đến những ngày xưa bà từng thương tôi như con, tôi quyết định ghé thăm. Trong lòng, tôi còn mường tượng cảnh Lan có thể cũng sẽ về nhà mẹ, và biết đâu, chúng tôi sẽ có một cuộc trò chuyện bình thản sau ngần ấy thời gian xa cách.

Tôi đứng trước cổng, lòng hồi hộp lạ lùng. Cánh cửa mở ra, mẹ vợ cũ nhìn tôi, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn n/ỗi bu/ồn sâu thẳm. Bà ru/n ru/n gọi:
– Con… về rồi.



Tôi bước vào, ngôi nhà vẫn quen thuộc, chỉ có không khí lặng lẽ khác thường. Trong phòng khách, trên bàn đặt một tấm ảnh Lan, khung viền phủ vải đen. Tôi s//ững ng/ười, tim như ngừng đập.

– Mẹ… đây là…?.

Bà không trả lời ngay. Đôi tay gầy guộc run lên, rồi bà khẽ quay mặt đi.

Tôi bước lại gần hơn. Di ảnh của Lan. Nụ cười quen thuộc ấy… nhưng viền đen phủ quanh khiến mọi thứ như sụp xuống trước mắt tôi.

– Mẹ… đây là sao? Lan đâu rồi?

Cổ họng tôi nghẹn lại. Tai ù đi, chân mềm nhũn.

Bà khẽ ngồi xuống ghế, giọng lạc hẳn:

– Lan… mất rồi con ạ. Sáu tháng sau ngày hai đứa ly hôn… con bé phát hiện u não giai đoạn cuối.

Tôi nghe như có tiếng gì đó vỡ vụn trong đầu.

– Không thể nào… sao con không biết?

Bà ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe:

– Nó không cho mẹ nói. Nó bảo… con đã có cuộc sống mới. Nó không muốn con phải áy náy hay quay lại vì thương hại.

Tôi lùi lại một bước. Tim đập dồn dập đến đau buốt.

– Ngày ký đơn ly hôn… nó đã biết mình bệnh rồi phải không mẹ?

Bà gật đầu. Nước mắt chảy dài.

– Bác sĩ nói cơ hội rất mong manh. Lan bảo nếu con biết, con sẽ không rời đi. Nó không muốn con buộc phải ở lại vì trách nhiệm. Nó muốn con nhớ đến nó như một người vợ khỏe mạnh… chứ không phải nằm trên giường bệnh.

Tôi ngã quỵ xuống nền nhà.

Những ký ức ùa về.

Những lần cô ấy kêu đau đầu nhưng bảo chỉ là mệt mỏi.
Những buổi tối cô lặng lẽ nhìn tôi thật lâu.
Câu nói ngày ly hôn: “Anh đừng áy náy…”

Hóa ra không phải vì hết yêu.

Mà vì yêu quá nhiều.

Tôi bật khóc như một đứa trẻ.

– Sao cô ấy lại ngốc như vậy chứ…

Bà run run lấy từ trong ngăn kéo một chiếc hộp nhỏ.

– Trước khi mất, Lan nhờ mẹ giữ cái này. Nó bảo nếu một ngày con quay lại… thì đưa cho con.

Bên trong là một cuốn sổ tay.

Tôi mở ra. Trang đầu tiên là nét chữ quen thuộc:

“Anh à,
Nếu anh đọc được những dòng này, chắc em đã không còn trên đời. Đừng tự trách mình. Em chọn ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì em không đủ can đảm để nhìn anh đau khổ khi em yếu dần. Em muốn anh được tự do, được sống tiếp những ước mơ còn dang dở.
Em chỉ có một điều tiếc nuối… là không kịp nói rằng em đã có con với anh.”

Tôi chết lặng.

Tay run lên khi lật sang trang sau.

“Em phát hiện mình mang thai hai tuần trước khi nhập viện. Bác sĩ nói việc điều trị sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Em đã chọn giữ con… nhưng không giữ được lâu. Con rời khỏi em khi mới hơn ba tháng. Em xin lỗi vì đã không nói với anh. Em sợ anh sẽ bỏ hết mọi thứ để ở bên em.
Em không muốn anh phải chứng kiến hai lần mất mát.”

Tờ giấy nhòe đi vì nước mắt tôi.

Tôi gào lên trong căn nhà vắng.

Hóa ra, trong khi tôi nghĩ chúng tôi “không còn chung một nhịp”…
thì cô ấy đã một mình đối diện với bệnh tật, mất con và cái chết.

Mẹ vợ cũ nghẹn ngào:

– Những ngày cuối, nó vẫn cầm điện thoại xem ảnh cưới hai đứa… rồi cười.

Tôi quỳ trước di ảnh Lan, lòng đau như bị xé toạc.

– Lan… anh xin lỗi… Anh xin lỗi vì đã không nhìn ra…

Ngoài hiên, gió thổi nhè nhẹ làm rung tấm rèm cửa. Nụ cười trong ảnh vẫn dịu dàng như ngày nào.

Tôi hiểu ra một điều muộn màng:

Có những người rời đi không phải vì hết yêu.

Mà vì yêu đến mức sẵn sàng chịu đau một mình… để người kia được sống nhẹ lòng.