Mùng 2 Tết, trời lất phất mưa xuân. Trong khi ngoài ngõ rộn ràng tiếng chúc Tết, thì căn nhà nhỏ của gia đình Thảo lại nặng nề như có đám tang.

Mùng 2 Tết, trời lất phất mưa xuân. Trong khi ngoài ngõ rộn ràng tiếng chúc Tết, thì căn nhà nhỏ của gia đình Thảo lại nặng nề như có đám tang.

Thảo – 29 tuổi, Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh, trưởng phòng marketing của một công ty lớn ở Hà Nội. Đẹp, giỏi, độc lập… nhưng vẫn chưa lấy chồng. Người ta bảo cô “kén chọn”, nhưng chỉ mình cô biết: cô từng yêu một người suốt 7 năm, rồi bị phản bội ngay ngày anh ta thành công.

Trong buồng trong, ông Tín – bố Thảo – thở dốc từng hơi vì ung thư gan giai đoạn cuối. Bác sĩ nói ông chỉ còn vài ngày. Ông nắm chặt tay con gái, nước mắt ứa ra:
– Bố chỉ mong… trước khi nhắm mắt… được thấy con có người nắm tay…

Vì câu nói đó, Thảo gật đầu cưới… một người đàn ông mà cô gần như chưa từng nói chuyện.

Anh tên Khải – thợ xây từng lên sửa lại mái nhà cho hàng xóm. Người cao lớn, da sạm nắng, quần áo lúc nào cũng lấm lem xi măng. Hiền lành, ít nói. Mẹ Thảo bảo:
– Thằng Khải nghèo nhưng tử tế. Mày lấy nó… bố mày mới yên lòng.

Thảo cắn răng đồng ý. Đám cưới diễn ra vội vã chỉ trong 4 ngày Tết.


Đúng giờ lành, đoàn nhà trai đến. Không xe sang, không rình rang. Chỉ vài chiếc xe máy, mấy người họ hàng thân thích. Khải mặc bộ vest thuê hơi rộng, đôi giày còn dính chút bụi vữa.

Hàng xóm xì xào:
– Thạc sĩ mà lấy thợ hồ à?
– Học cao để rồi ế quá vơ đại cho xong!

Thảo nghe hết. Nhưng cô im lặng. Vì cô nghĩ, hôn nhân này chỉ là… một lời trăn trối dành cho bố.

Nghi thức trao tráp bắt đầu. Mẹ chú rể mở chiếc tráp cưới đầu tiên.

Và rồi…

Cả họ nhà gái chết lặng.

Bên trong không phải trầu cau hay bánh kẹo bình thường. Mà là một tập hồ sơ dày cộp, kèm theo chìa khóa xe và một cuốn sổ đỏ.

Mẹ Khải chậm rãi nói:
– Đây là sổ đỏ căn nhà 3 tầng ở thành phố, đứng tên Thảo từ hôm nay. Còn đây là hồ sơ công ty xây dựng Khải làm giám đốc. Nó không phải thợ hồ… mà là người sáng lập công ty. Nó nói muốn tự tay lao động để hiểu giá trị đồng tiền.

Cả căn nhà lặng như tờ.

Thảo sững sờ nhìn Khải:
– Anh… anh là giám đốc?

Khải gãi đầu, cười hiền:
– Anh từng thấy em diễn thuyết ở một hội thảo doanh nghiệp 3 năm trước. Lúc đó anh nghĩ… nếu sau này cưới vợ, anh muốn cưới một người giỏi như em. Nhưng anh sợ em chỉ nhìn vào tiền bạc, nên anh muốn em biết con người thật của anh trước.

Nước mắt Thảo rơi lúc nào không hay.

Nhưng bất ngờ chưa dừng lại ở đó.

Khải bước đến trước giường bệnh của ông Tín, quỳ xuống:
– Con xin lỗi vì để bác lo lắng. Thật ra… con và bác sĩ đã bàn với nhau. Ca phẫu thuật cho bác đã được tài trợ toàn bộ. Chiều nay xe cấp cứu sẽ đưa bác lên bệnh viện tuyến trên. Bác vẫn còn cơ hội.

Ông Tín bật khóc nức nở. Bàn tay run run nắm lấy tay Khải:
– Con… con làm vậy từ bao giờ?

– Từ ngày con biết bác chỉ mong Thảo hạnh phúc… – Khải đáp khẽ.


Một năm sau.

Công ty xây dựng của Khải mở thêm chi nhánh mới. Thảo trở thành giám đốc chiến lược. Hai người cùng nhau đi từ những công trình đầy bụi xi măng đến những phòng họp sáng đèn.

Ông Tín sau ca phẫu thuật đã khỏe lên, mỗi sáng vẫn ngồi uống trà trước hiên, nhìn con rể cặm cụi xem bản vẽ.

Có lần, Thảo hỏi:
– Nếu ngày đó em vẫn chê anh là thợ hồ… anh sẽ làm gì?

Khải cười:
– Thì anh vẫn xây nhà… nhưng là xây từng chút một trong lòng em.

Thảo tựa đầu vào vai chồng, mỉm cười giữa nắng xuân ấm áp.

Hóa ra, người đàn ông lấm lem xi măng ngày ấy… lại chính là người xây cho cô một mái nhà vững chãi nhất đời.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!