Chăm cháu ngoại 8 năm đến khi cháu đi học, hết việc tôi lại về quê. Ra bến xe, con rể đưa cho tôi 1 túi nhỏ, tưởng là tiền các con biếu nhưng mở ra tôi sững sờ: Sao chúng nó đưa cho mình thứ này?

Chăm cháu ngoại 8 năm đến khi cháu đi học, hết việc tôi lại về quê. Ra bến xe, con rể đưa cho tôi 1 túi nhỏ, tưởng là tiền các con biếu nhưng mở ra tôi sững sờ: Sao chúng nó đưa cho mình thứ này?

Thương con thương cháu, 8 năm trước tôi rời quê lên ở nhà con gái để chăm cháu và phụ việc nhà. 8 năm trôi nhanh nhưng với tôi là cả một đoạn đời.

Mỗi ngày trời còn chưa kịp sáng, tôi đã lọ mọ dậy chuẩn bị đồ ăn sáng, chuẩn bị cặp sách cho cháu, rồi gọi hai vợ chồng nó dậy đi làm. Đưa cháu đến trường xong lại về nhà lau nhà, giặt giũ, dọn dẹp.

Tôi từng nghĩ, mình là người ngoài, sống nhờ nhà con cái thì nên biết điều, làm gì cũng phải chu toàn. Tôi chẳng nề hà chuyện gì. Đến khi Nấm vào lớp một, tôi kiêm luôn việc kèm bài cho nó.

Có hôm Nấm sốt cao, cả hai vợ chồng nó đều đi công tác xa. Tôi cõng cháu vào viện trong đêm, ngồi bên giường suốt cả đêm không chợp mắt, lau người, canh nhiệt độ từng giờ.

Nhiều lúc về khuya, lưng đau buốt, nằm trằn trọc không ngủ được, tôi ngồi ở ban công nhìn ánh đèn đường, nhớ cái sân nhỏ quê nhà, nhớ cây ổi đầu hè, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng. Nhưng rồi tôi lại quay vào, tiếp tục quay cuồng với đống công việc không tên.

Rồi ngày ấy cũng đến. Tối hôm đó, tôi gom hết can đảm nói với vợ chồng con gái:

– Mẹ nghĩ mẹ nên về quê rồi. Nấm ở nội trú, mẹ ở đây cũng không còn việc gì nhiều…

Con gái nhìn tôi, sửng sốt rồi đỏ mắt:

– Mẹ đi rồi, nhà này ai lo? Nhưng mẹ đã quyết rồi thì con không giữ…



Tôi thấy thái độ của con gái và con rể khác hẳn. Con gái thì thở dài liên tục, con rể nhìn tôi như tr;á;ch m;óc.

Hôm sau vợ chồng nó đưa cho tôi 1 cái túi nhỏ, tôi tưởng là tiền để tôi xe đò về quê và mua ít quà bánh về cho trẻ con trong xóm. Đến khi về nhà mới mở ra thì..

…đến khi về nhà, tôi mới run run mở chiếc túi nhỏ ra.

Bên trong không có tiền.

Chỉ có một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, kèm theo một phong bì mỏng.

Tôi sững người. Tay bỗng run bần bật.

Mở phong bì, tôi thấy một tờ giấy con gái viết vội bằng nét chữ quen thuộc từ hồi còn đi học:

“Mẹ ơi,
Con xin lỗi vì 8 năm qua chưa từng nói một lời cảm ơn cho đúng nghĩa.
Mẹ lên đây không phải để ‘ở nhờ’ nhà con, mà là để nuôi cả gia đình con lớn lên.

Sổ tiết kiệm này là tiền tụi con để dành mỗi tháng, coi như tiền lương chăm cháu và phụ việc nhà cho mẹ – dù biết không bao giờ trả nổi công ơn của mẹ.
Phong bì nhỏ là tiền xe và ít tiền tiêu lặt vặt cho mẹ đi đường.

Mẹ về quê rồi, tụi con không còn mẹ ở bên, chắc sẽ lúng túng lắm.
Nhưng tụi con muốn mẹ được sống cho mẹ một lần, không chỉ vì con vì cháu nữa.”

Tôi mở cuốn sổ ra.
Số tiền trong đó… gần 300 triệu.

Mắt tôi nhòe đi.
Bao nhiêu năm tôi nghĩ mình “ăn nhờ ở đậu”, nên làm nhiều hơn nói.
Tôi nghĩ con rể nhìn tôi khó chịu vì sợ tôi “hết việc rồi mà vẫn ở lại”.
Hóa ra… cái nhìn hôm qua là vì nó ngại – sợ tôi về quê mà không có đồng nào trong tay.

Tôi nhớ lại lúc ở bến xe, con rể dúi cái túi vào tay tôi, giọng lúng túng:

– Mẹ cầm cái này… về quê nhớ giữ gìn sức khỏe. Có thiếu thốn gì cứ gọi cho vợ chồng con.

Tôi đã gật đầu cho qua, còn nghĩ thầm: “Chắc cho ít tiền xe”.

Đêm đó, tôi ngồi trên giường quê cũ, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn, tay cầm cuốn sổ tiết kiệm mà nước mắt rơi ướt gối.

Không phải vì số tiền nhiều.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình được coi là một người có giá trị –
chứ không phải một bà già ‘ăn nhờ con cái’.

Sáng hôm sau, tôi gọi cho con gái:

– Mẹ nhận tiền… nhưng mẹ không tiêu hết đâu. Mẹ giữ phòng lúc ốm đau. Còn lại, coi như tiền dành cho tương lai của Nấm.

Con gái im lặng một lúc, rồi khóc:

– Mẹ lúc nào cũng nghĩ cho tụi con…

Tôi cười, giọng khàn:

– Ừ, vì tụi con cũng đã nghĩ cho mẹ rồi.
– Vậy là đủ.