“Trót m/ang th/ai với chủ tịch, tôi ôm bụng b/ầu bỏ trốn sang Nhật… 5 năm sau ngày trở về, anh đứng sẵn ở sân bay.”

“Trót mang thai với chủ tịch, tôi ôm bụng bầu bỏ trốn sang Nhật… 5 năm sau ngày trở về, anh đứng sẵn ở sân bay.”

Mưa rơi lất phất trên phố Sài Gòn đêm ấy, ánh đèn đường loang loáng trên mặt kính taxi.
Tôi – Thanh Trúc, 25 tuổi – run run đứng trước cổng tập đoàn Ánh Dương, nơi tôi vừa gây ra sai lầm lớn nhất cuộc đời: một đêm vượt quá giới hạn với người đàn ông mà tôi luôn kính nể và sợ hãi – chủ tịch tập đoàn, Lâm Quân.

Anh là kiểu người đàn ông khiến người khác phải cúi đầu: lạnh lùng, quyết đoán, nói một là một.
Còn tôi… chỉ là nhân viên nhỏ bé trong công ty anh.

Đêm đó, vì tiệc công ty, vì men rượu, vì ánh mắt anh quá dịu dàng khác thường… mọi ranh giới của tôi vỡ vụn.
Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ rời khỏi căn hộ của anh, không để lại một lời nào.

Hai tháng sau, que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chói.

Tôi sợ hãi.
Sợ đối mặt.
Sợ bị coi là kẻ lợi dụng.
Sợ ánh mắt lạnh lùng của anh nếu biết sự thật.

Vậy nên tôi chọn cách hèn nhát nhất: bỏ trốn.

Tôi xin nghỉ việc, xóa mọi liên lạc, một mình bay sang Nhật, ôm theo đứa con trong bụng và quá khứ chưa kịp đặt tên.

Tôi sinh con trai, đặt tên là Gia Bảo.
Thằng bé lớn lên trong căn phòng trọ chật hẹp, nhưng lúc nào cũng cười.
Mỗi lần nhìn đôi mắt giống hệt cha nó, tim tôi lại nhói lên.

Năm năm trôi qua.
Tôi tưởng mình đã đủ mạnh mẽ để quên anh.

Cho đến ngày mẹ tôi đổ bệnh nặng, tôi buộc phải trở về Việt Nam.


Sân bay Tân Sơn Nhất đông nghịt người.
Tôi nắm tay Gia Bảo, kéo vali bước ra, lòng hồi hộp lẫn lo sợ.

Và rồi… tôi đứng sững.

Anh ở đó.

Lâm Quân đứng giữa sảnh, vest đen chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh nhưng sâu thẳm là sự dồn nén khó tả.
Bên cạnh anh là hàng chục vệ sĩ khiến ai cũng phải nép đường.

Tim tôi đập loạn.
Tôi ôm chặt con trai vào lòng.

Anh bước đến, dừng trước mặt tôi, giọng trầm thấp:
“Chạy đủ chưa?”

Tôi nghẹn lời.

Anh nhìn sang Gia Bảo, ánh mắt chợt khựng lại.
Đứa bé cũng nhìn anh, không sợ hãi, chỉ tò mò.

“Chú là ai vậy ạ?” – con trai tôi hỏi.

Cả thế giới như nín thở.

Anh quỳ xuống ngang tầm con, giọng khàn đi:
“Chú… là người đáng lẽ phải ở bên con từ lúc con chưa chào đời.”

Tôi hoảng hốt:
“Anh… anh điều tra tôi?”

Anh cười nhạt:
“Không. Anh tìm em suốt 5 năm.”

Tôi chết lặng.

Anh đưa ra một xấp hồ sơ.
“Ngày em nghỉ việc, anh đã biết em mang thai. Nhưng khi tìm đến thì em đã biến mất. Anh thuê người tìm khắp nơi, chỉ biết em ở Nhật, nhưng không muốn ép em quay về.”

Tôi run rẩy:
“Vậy… sao giờ anh lại xuất hiện?”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ như đóng đinh:
“Vì anh không muốn con trai mình lớn lên mà nghĩ cha nó là kẻ bỏ rơi.”

Nước mắt tôi trào ra.


Tôi tưởng mọi chuyện sẽ dừng ở đó.
Nhưng sóng gió thật sự lại đến từ gia đình anh.

Khi biết tôi từng là nhân viên cũ, lại bỏ trốn 5 năm rồi quay về với một đứa con, mẹ anh phản đối kịch liệt.

“Loại phụ nữ như cô, ai biết 5 năm qua làm gì ở nước ngoài! Cô dựa vào cái thai để quay về trèo cao à?”

Tôi cắn chặt môi, kéo con định rời đi.

Nhưng Lâm Quân nắm tay tôi, giọng lạnh lùng:
“Cô ấy không cần trèo cao. Người cần cô ấy… là con.”

Anh đặt kết quả xét nghiệm ADN lên bàn.
100% quan hệ cha con.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Anh quay sang mẹ mình:
“Nếu mẹ vẫn không chấp nhận cô ấy, con sẽ ra ở riêng. Tài sản tập đoàn, con cũng có thể từ bỏ. Nhưng con trai con… nhất định phải có mẹ.”

Lần đầu tiên, tôi thấy người đàn ông quyền lực ấy… run rẩy.


Ba tháng sau.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra giản dị, không rình rang báo chí.
Chỉ có gia đình hai bên và cậu bé Gia Bảo mặc vest nhỏ xíu, nắm tay tôi bước vào lễ đường.

Khi trao nhẫn, anh ghé sát tai tôi thì thầm:
“Em chạy 5 năm, anh tìm 5 năm. Lần này… em còn định chạy nữa không?”

Tôi bật cười qua làn nước mắt:
“Không chạy nữa. Vì lần này… em muốn ở lại.”

Gia Bảo đứng giữa, ôm chặt lấy cả hai chúng tôi:
“Cuối cùng con cũng có đủ ba mẹ rồi!”

Cả khán phòng vỗ tay, còn tôi chợt nhận ra:
Hóa ra, sai lầm lớn nhất năm đó… lại là định mệnh đẹp nhất cuộc đời.