Mỗi tháng chồng đưa tôi đúng 5 triệu để lo cả tiền ăn cho gia đình, thế nhưng bữa cơm nào anh cũng ch/ê “ít món, toàn đồ r//ẻ”. Đến một ngày, tôi lặng lẽ trả lại toàn bộ số tiền, giao cho anh tự lo mọi thứ. Sau một tháng, chồng tôi thừa nhận đó là bài học mà cả đời anh không bao giờ dám quên…

Mỗi tháng chồng đưa tôi đúng 5 triệu để lo cả tiền ăn cho gia đình, thế nhưng bữa cơm nào anh cũng ch/ê “ít món, toàn đồ r//ẻ”. Đến một ngày, tôi lặng lẽ trả lại toàn bộ số tiền, giao cho anh tự lo mọi thứ. Sau một tháng, chồng tôi thừa nhận đó là bài học mà cả đời anh không bao giờ dám quên…

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ kể lại câu chuyện này.

Có người sẽ nói tôi cứng đầu. Có người sẽ bảo tôi làm vậy là đúng. Nhưng với tôi, đó là lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân, tôi không chọn nhẫn nhịn mà chọn để chồng tự trải nghiệm.

Tôi lấy chồng năm hai mươi bảy tuổi.

Anh hơn tôi bốn tuổi, là kỹ sư xây dựng, thu nhập khá. Ngày cưới, ai cũng khen tôi có phúc. Anh hiền, không rượu chè, không cờ bạc, không ngoại tình, lại chăm chỉ làm việc.

Tôi cũng từng nghĩ mình rất may mắn.

Cho đến khi chúng tôi bắt đầu sống chung.

Tháng đầu tiên sau cưới, đúng ngày lĩnh lương, anh đặt lên bàn năm triệu đồng.

“Tiền ăn uống trong tháng. Em cầm mà chi tiêu.”

Tôi cầm xấp tiền, hơi ngập ngừng.

“Chỉ có năm triệu thôi à anh?”

Anh bình thản đáp:

“Nhà mình có hai vợ chồng. Ăn uống đơn giản thì dư. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.”

Tôi gật đầu.

Lúc đó tôi còn nghĩ anh là người biết tính toán cho tương lai.

Nhưng rồi tôi mới hiểu, điều khiến tôi mệt mỏi không phải là năm triệu, mà là thái độ của anh.

Ở HN, năm triệu cho cả tháng tiền thực phẩm, gia vị, gas, những khoản lặt vặt phát sinh… không phải không thể, nhưng phải tính toán rất kỹ.

Ngày nào tôi cũng dậy sớm đi chợ.

Rau chọn theo mùa.

Thịt mua vừa đủ.

Cá hôm nào rẻ mới dám mua.

Tôi học đủ món ăn tiết kiệm nhưng vẫn đảm bảo dinh dưỡng.

Có hôm nấu canh bí, thịt rang, thêm đĩa trứng hấp.

Có hôm đậu phụ sốt cà, cá kho, rau luộc.

Tôi chưa bao giờ để mâm cơm thiếu món.

Thế nhưng…

Bữa nào anh cũng có chuyện để chê.

Hôm thì:

“Sao hôm nay có mỗi hai món?”

Hôm khác:

“Lại đậu phụ à? Em định cho anh ăn chay cả tháng sao?”

Có hôm anh gắp miếng thịt rồi đặt xuống.

“Thịt ít thế này thì ai ăn?”

Ban đầu tôi nhẹ nhàng giải thích.

“Giá thịt tăng rồi anh.”

“Tháng này tiền điện tăng.”

“Hôm trước nhà mình tiếp khách.”

Nhưng anh chỉ cười nhạt.

“Em khéo tiết kiệm quá.”

Câu nói ấy lặp đi lặp lại đến mức trở thành nỗi ám ảnh.

Có lần tôi mạnh dạn hỏi:

“Hay từ tháng sau anh tăng thêm chút tiền ăn nhé?”

Anh lập tức lắc đầu.

“Không phải thiếu tiền. Là do em không biết chi.”

Tôi im lặng.

Không phải vì tôi không biết cãi.

Mà vì tôi biết cãi cũng vô ích.

Mỗi tháng, tôi đều ghi chép từng khoản chi.

Bao nhiêu tiền rau.

Bao nhiêu tiền thịt.

Bao nhiêu tiền gạo.

Bao nhiêu tiền gia vị.

Có hôm còn dư được vài chục nghìn.

Tôi cất riêng.

Cuối tháng mua thêm hoa quả.

Nhưng trong mắt anh, tôi vẫn là người cố tình “ép chồng ăn kham khổ”.

Đỉnh điểm là một buổi tối cuối tuần.

Anh vừa ngồi xuống bàn đã nhăn mặt.

“Hôm nay lại chỉ có ba món?”

Tôi nhìn mâm cơm.

Một đĩa tôm rim.

Một bát canh cải nấu thịt.

Một đĩa rau xào.

Thêm bát cà muối.

Tôi hỏi:

“Ba món thế này còn ít sao anh?”

Anh cười.

“Đồng nghiệp anh đăng ảnh bữa cơm nhà họ sáu bảy món. Em tiết kiệm thì cũng vừa thôi.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

Rồi lặng lẽ đứng dậy.

Tôi vào phòng.

Lấy cuốn sổ chi tiêu.

Lấy số tiền hơn ba trăm nghìn còn dư của tháng.

Đặt tất cả lên bàn.

Tôi nói rất bình tĩnh.

“Tháng sau anh giữ luôn năm triệu này.”

Anh ngạc nhiên.

“Ý em là sao?”

“Từ tháng sau anh tự đi chợ, tự nấu, tự cân đối.”

Anh bật cười.

“Chuyện nhỏ.”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Chuyện nhỏ.”

Từ hôm sau, tôi không nhận tiền nữa.

Sáng tôi ăn ở cơ quan.

Trưa ăn suất công ty.

Tối về, nếu anh nấu thì tôi ăn cùng.

Không thì tôi tự nấu phần mình.

Ngày đầu tiên, anh đầy tự tin.

Tan làm ghé siêu thị.

Mua thịt bò.

Mua cá hồi.

Mua hoa quả.

Mua thêm bánh ngọt.

Ba ngày sau.

Anh hỏi tôi:

“Sao mới mua mà hết tiền nhanh thế?”

Tôi chỉ cười.

“Anh ghi lại thử xem.”

Thế là anh bắt đầu lập bảng chi tiêu.

Một tuần.

Tiền thịt.

Tiền rau.

Tiền gia vị.

Tiền nước mắm.

Tiền dầu ăn.

Tiền gạo.

Tiền gas.

Chưa kể hôm đồng nghiệp ghé chơi, anh mua thêm nước ngọt và trái cây.

Đến ngày mười tám.

Ví chỉ còn vài trăm nghìn.

Anh bắt đầu chuyển sang mua đậu phụ.



Rau muống.

Trứng.

Tối đó, anh nhìn mâm cơm rồi thở dài…

Mâm cơm tối hôm ấy chỉ có đúng một đĩa trứng đúc thịt lèo tèo, một đĩa rau muống luộc và bát nước luộc dầm sấu.

Anh cầm đũa lên rồi lại đặt xuống, gương mặt phờ phạc sau một ngày dài đi làm, giờ lại phải gồng mình tính toán chi li từng cọng rau, miếng đậu. Anh nhìn tôi, ngập ngừng mãi mới cất tiếng:

“Hay là… tối nay mình ra ngoài ăn phở đi em? Anh mệt quá, chẳng muốn nuốt nổi mấy món này.”

Tôi thản nhiên xới bát cơm, nhẹ nhàng đáp:

“Ăn phở hai người cũng mất gần trăm nghìn rồi anh. Ví anh còn vài trăm nghìn, liệu có trụ nổi đến cuối tháng không? Chưa kể tiền dầu ăn nhà mình cũng vừa hết chiều nay đấy.”

Anh lặng người, cúi đầu lùa vội bát cơm chan nước rau luộc. Tôi nhìn chồng, lòng không hề có cảm giác đắc thắng, chỉ có một nỗi xót xa xen lẫn thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, thực tế cuộc sống đã dạy cho anh bài học mà ngần ấy năm tôi dùng lời nói cũng không thể nào thông suốt được.

10 ngày cuối tháng “kinh hoàng”

Những ngày tiếp theo đối với chồng tôi thực sự là một cuộc chiến cân não.

  • Để tiết kiệm xăng và tiền chợ, anh không dám vào siêu thị mát mẻ nữa. Cứ 6 giờ sáng, anh phải lục đục dậy, hòa vào dòng người chen chúc ở chợ cóc đầu ngõ để mặc cả từng nghìn tiền hành, tiền tỏi.

  • Mâm cơm sáu, bảy món như đồng nghiệp anh đăng trên mạng giờ chỉ còn là giấc mơ xa xỉ. Thay vào đó là những bữa cơm lặp đi lặp lại: hôm nay trứng rán, ngày mai đậu sốt, ngày kia là cá khô gom góp từ tủ lạnh.

  • Những khoản chi “tàng hình” bắt đầu lộ diện. Hết nước mắm, hết muối, hết nước rửa bát, rồi đến lượt bình gas báo đỏ… Mỗi lần như thế, anh lại méo mặt rút ví, nhìn số tiền vơi đi một cách chóng mặt mà bất lực.

Đến ngày thứ 28 của tháng, chồng tôi hoàn toàn kiệt quệ. Anh không còn vẻ tự tin, lớn tiếng chê bai như trước. Mỗi lần bước vào căn bếp, nhìn chiếc ví rỗng tuếch, trông anh mệt mỏi và già đi trông thấy.

Lời thừa nhận muộn màng

Tối mùng 1 đầu tháng sau, khi tôi vừa đi làm về, đã thấy anh ngồi đợi sẵn ở bàn ăn. Trên bàn là một mâm cơm tươm tất hơn mọi ngày, dù vẫn rất giản dị.

Anh đẩy cuốn sổ chi tiêu mà anh đã tỉ mỉ ghi chép suốt một tháng qua về phía tôi, bên trên đặt một xấp tiền polymer mới cứng. Giọng anh run run, đầy hối hận:

“Anh trả lại quyền tay hòm chìa khóa cho vợ… Tháng này, anh gửi em 10 triệu. Và từ nay về sau, thu nhập của anh có tăng lên thì tiền đưa cho em cũng sẽ tăng lên.”

Tôi nhìn anh, chờ đợi một lời giải thích. Anh nắm lấy tay tôi, thở dài:

“Một tháng qua anh mới thấm thía thế nào là ‘bão giá’. Tự tay đi chợ anh mới biết một cân sườn non bằng cả ngày lương, mới biết hành tỏi, mắm muối, dầu ăn… cái gì cũng cần đến tiền.

Anh xin lỗi vì bấy lâu nay đã quá ích kỷ, đứng ngoài cuộc chơi rồi buông lời phán xét. Anh cứ nghĩ 5 triệu là to, nghĩ em vụng về, giữ kẽ. Hóa ra bấy lâu nay, để anh được ăn ngon, em đã phải vắt kiệt sự lo toan, nhịn ăn nhịn mặc thế nào. Đây là bài học cả đời này anh không bao giờ dám quên…”

Tôi nhìn xấp tiền trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của chồng. Cục nghẹn trong lòng tôi suốt bao năm qua cuối cùng cũng được hòa tan.

Tôi không nhận ngay số tiền 10 triệu, mà chỉ rút ra đúng phần cần thiết để lo cho gia đình, phần còn lại bảo anh cất đi để làm quỹ dự phòng cho hai vợ chồng. Tôi hiểu rằng, điều tôi cần chưa bao giờ là một số tiền thật lớn, mà là sự thấu hiểu, trân trọng và đồng hành của người đàn ông bên cạnh mình.

Từ bữa cơm hôm đó, gian bếp nhà tôi không còn những tiếng cằn nhằn hay chê bai. Bởi anh đã hiểu, mỗi món ăn bày lên mâm không chỉ có vị mặn của muối, vị ngọt của đường, mà còn có cả mồ hôi và tình yêu thương vô bờ bến của người giữ lửa.