Đêm Giao thừa năm đó, tôi dậy từ 5 giờ sáng, tất bật ngoài bếp đến tận chiều. Nào là gà luộc, thịt đông, nem rán, canh măng, xôi gấc, giò lụa, dưa hành… hơn hai mươi món, một mình tôi lo hết.
Đêm Giao thừa năm đó, tôi dậy từ 5 giờ sáng, tất bật ngoài bếp đến tận chiều.
Nào là gà luộc, thịt đông, nem rán, canh măng, xôi gấc, giò lụa, dưa hành… hơn hai mươi món, một mình tôi lo hết.
Đến lúc bày mâm cỗ xong, tay chân rã rời, tôi vừa định ngồi xuống ăn thì mẹ chồng kéo tay tôi lại, dúi cho cái ghế nhựa thấp lè tè ở góc bếp:
“Lan à, nhà mình từ xưa có lệ: con dâu ngày Tết không ngồi mâm trên. Con ăn dưới bếp cho ấm, mẹ ngồi cùng con.”
Tôi đứng sững vài giây, rồi bật cười, không buồn giấu vẻ chua chát:
“Mẹ thích ăn dưới bếp thì mẹ cứ ăn. Con ngồi mâm chính. Ai ngăn con – con lật mâm.”
Lời vừa dứt, bố chồng đập mạnh chén xuống:
“Cô hỗn láo! Nhà cô không dạy dỗ à? Mất nết!”
Tôi nhìn thẳng, bước tới lật cả mâm cỗ.
Bát đĩa vỡ loảng xoảng, canh măng bắn tung tóe, nước mắm văng cả lên áo ông.
“Bố mẹ tôi dạy: nhịn một lần là người ta đạp lên đầu. Đụng tới giới hạn thì không nhịn nữa.”
Chồng tôi – Huy – mặt đỏ gay:
“Lan! Em điên rồi à? Mùng Một Tết mà làm loạn thế này?”
Mẹ chồng dựng tóc gáy:
“Mẹ chỉ bảo con ăn dưới bếp thôi mà làm ầm lên!”
Chị chồng đứng cạnh cười khẩy:
“Trước khi cưới thì ngoan hiền, cưới xong lộ nguyên hình, đúng là giả tạo.”
Tôi nhìn từng người, giọng lạnh tanh:
“Tôi cắm mặt vào bếp cả ngày, đến lúc ăn cũng không được ngồi mâm – là sao? Mâm mười chỗ, thêm tôi cũng chật à?”
Tôi quay sang mẹ chồng:
“Trước khi con lấy chồng, mẹ cũng ăn dưới bếp vậy à?”
Cả nhà im bặt.
Huy gượng gạo:
“Mẹ chỉ sợ em chen chúc không thoải mái…”
Mẹ chồng vội chen vào:
“Ừ, mẹ còn để phần cho con rồi kia kìa!”
Tôi vào bếp, bưng “phần” của mình ra: một đĩa rau muống luộc nhạt thếch và cái đuôi cá kho khô queo.
“Để phần thế này, mẹ tự ăn đi.”
Chị chồng nổi đóa:
“Có tí chuyện cũng làm lớn! Nhà người ta bỏ tiền mua nhà cưới cô, cô còn chê bai!”
Tôi ngẩng đầu:
“Ừ. Cưới ai cũng phải mua nhà. Không như chị, chưa cưới đã có bầu, sang nhà người ta ở nhờ mà vẫn bị khinh.”
“Hà Lan!” – Huy gầm lên.
Tôi cười nhạt:
“Anh cứ ăn tiếp đi. Còn tôi – người không xứng ngồi mâm – sẽ đến nơi coi trọng mình.”
Tôi vào phòng, gom đồ cá nhân: quần áo, trang sức, mỹ phẩm – tất cả đều là tiền tôi tự mua. Không lấy một thứ gì của nhà họ.
Ra đến cửa, tôi quay lại:
“Tôi đi. Đừng ai gọi. Cũng đừng ai giữ.”
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, tôi vẫn nghe bố chồng quát:
“Cứ để nó đi! Xem nó đi được đâu!”
Tôi bật cười. Thời buổi này xe khách chạy khắp nơi, tôi lấy chồng xa chứ có phải đi lấy chồng nước ngoài đâu mà sợ không về được?
Tôi mở điện thoại đặt vé xe đêm về quê.
Xe hết chỗ giường nằm, tôi chọn ghế ngồi cũng được. Chỉ cần rời khỏi căn nhà đó.
Đặt vé xong, tôi nhắn cho mẹ:
【Mẹ ơi, con về nhà.】
Chưa đầy mười giây, mẹ gọi lại ngay:
“Lan à? Con về thật hả? Huy đâu? Hai đứa về chung à?”
“Không. Mình con thôi.”
Giọng mẹ lập tức cao vút:
“Cãi nhau rồi đúng không? Nó làm gì con?!”
Tôi nghẹn lại.
Ở nhà chồng, tôi dám lật mâm, dám bỏ đi, một câu cũng không sợ.
Vậy mà chỉ cần nghe giọng mẹ, tôi lại không cứng nổi nữa.
“Con về rồi kể mẹ nghe.”
Tắt máy, nước mắt tôi rơi lúc nào không hay.
Ba năm làm dâu nhà họ, tôi nhịn đủ rồi.
Năm đầu: “Dâu mới phải lo bếp núc.” – Tôi nhịn.
Năm hai: “Mẹ đau lưng, con làm hết đi.” Chồng tôi vào phụ bóc tỏi cũng bị gọi ra: “Đàn ông không vào bếp!” – Tôi vẫn nhịn.
Năm ba: tôi nấu xong mà còn không được ngồi ăn.
Đủ rồi. Một lần nhịn, chín lần bị chèn ép.
Mười tiếng sau, xe dừng trước đầu ngõ quê.
Tôi kéo vali bước vào sân, vừa thấy tôi, mẹ đã ôm chầm lấy:
“Về là tốt rồi. Mẹ nấu sẵn tô mì gà rồi, ăn đi cho ấm bụng, mai hãy tính tiếp.”
Tôi ngồi xuống ăn.
Tô mì gà bốc khói, thịt gà xé thơm phức, nước dùng ngọt lịm. Mỗi đũa đưa vào miệng, tôi thấy lòng mình dịu lại, ấm áp đến nghẹn ngào.
Hóa ra, nơi coi trọng mình nhất… vẫn luôn là nhà mẹ.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!