Vợ v/ay lãi cho chồng 500 triệu đi XKLĐ, ai ngờ chồng bi/ệt t/ích suốt 3 năm. Ngày trở về anh ta ô/m theo đứ/a con riê/ng muốn vợ nuôi giúp. Mẹ chồng lại còn bênh con trai: “đàn ông năm thê bảy thiếp cũng là thường” và hành động “cực gắt” của nàng dâu cam chịu khiến cả nhà chồng kh/óc th/ét…
Vợ v/ay lãi cho chồng 500 triệu đi XKLĐ, ai ngờ chồng bi/ệt t/ích suốt 3 năm. Ngày trở về anh ta ô/m theo đứ/a con riê/ng muốn vợ nuôi giúp. Mẹ chồng lại còn bênh con trai: “đàn ông năm thê bảy thiếp cũng là thường” và hành động “cực gắt” của nàng dâu cam chịu khiến cả nhà chồng kh/óc th/ét…
Ba năm trước, ngày Tiễn Hùng ra sân bay đi XKLĐ, tôi khóc cạn nước mắt. Lúc đó, con trai chúng tôi – bé Sóc – mới vừa tròn 2t. Hùng ôm chặt hai mẹ con, thề thốt: “Em ở nhà ráng chăm con, chăm bố mẹ. Anh đi cày cuốc 3 năm, kiếm vốn về rồi vợ chồng mình mở cái cửa hàng, không để em kh/ổ nữa.”
Lời thề ấy là động lực để tôi gồng gánh cả giang san nhà chồng.
Năm đầu tiên, Hùng gọi về đều đặn, tiền gửi về cũng khá. Nhưng sang năm thứ hai, những cuộc gọi thưa dần. Anh lấy lý do tăng ca, đổi sim, sóng yếu. Đến năm thứ ba, anh gần như bặt vô âm tín. Sáu tháng liền không một đồng tiền gửi về, không một tin nhắn chúc mừng sinh nhật con.
Tôi sống trong lo âu, vừa lo chồng gặp t/ai n/ạn, vừa sợ chồng thay lòng. Bố mẹ chồng thì cứ một hai bênh con trai: “Thằng Hùng nó ngoan lắm, chắc nó bận làm giàu thôi, con đừng có đa nghi.” Tôi nuốt nước mắt, cày cuốc ngày đêm bán hàng chợ và làm thêm ở xưởng may để nuôi con và th/uốc tha/ng cho bố mẹ chồng, chờ ngày anh về.
Và ngày đó cũng đến. Nhưng nó không phải là ngày hạnh phúc như tôi từng mơ.

Một chiếc taxi đỗ xịch trước cổng. Hùng bước xuống, da trắng trẻo, tóc vuốt keo, người đậm đà hơn xưa. Nhưng anh không về một mình. Trên tay anh bế một đ/ứa b/é khoảng hơn 1t, da trắng bóc, đang khóc ngằn ngặt.
Tôi đang quét sân, chiếc chổi rơi khỏi tay lúc nào không hay…
…chiếc chổi rơi khỏi tay lúc nào không hay.
Tôi chết lặng khi thấy sau lưng Hùng là một người phụ nữ trẻ, ăn mặc sang chảnh, kéo vali bước vào sân như bước vào nhà mình. Cô ta đặt tay lên vai Hùng, giọng ngọt xớt:
“Em giao lại con cho anh nha. Ở bên kia em còn việc. Khi nào anh lo ổn định thì em đón con về.”
Hùng gật đầu, quay sang tôi, giọng tỉnh bơ như nói chuyện thời tiết:
“Đây là con anh. Mẹ nó không nuôi được. Em nuôi giúp anh vài năm. Con nít có tội tình gì đâu.”
Tôi đứng như hóa đá. Ba năm gồng gánh nợ nần 500 triệu vay lãi cho anh đi XKLĐ, ba năm làm lụng nuôi con ruột, chăm bố mẹ chồng ốm đau… đổi lại là một câu “em nuôi giúp anh”.
Mẹ chồng từ trong nhà bước ra, nhìn đứa bé một lúc rồi quay sang tôi, thản nhiên:
“Đàn ông năm thê bảy thiếp cũng là thường. Miễn nó chịu về nhà, còn biết đường làm ăn là được. Con là vợ thì phải bao dung, nuôi thêm đứa nhỏ có sao đâu.”
Câu nói đó như một nhát dao cuối cùng cắm thẳng vào lòng tôi.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc chổi lên. Cả nhà tưởng tôi lại nhẫn nhịn như bao năm qua. Nhưng không.
Tôi quét sân thật kỹ. Quét từ trong hiên ra tới cổng. Quét cả những chiếc dép của Hùng, cả bánh xe vali của người đàn bà kia. Rồi tôi đặt cây chổi sang một bên, đi thẳng vào nhà, bế bé Sóc lên.
Tôi quay ra, nhìn thẳng vào Hùng và bố mẹ chồng, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
“Con trả nhà lại cho bố mẹ. Con trả chồng lại cho gia đình.
Từ hôm nay, con không còn là dâu nhà này nữa.”
Cả nhà chết sững.
Hùng bật dậy:
“Em nói gì vậy? Nợ nần thì sao? Con cái thì sao?”
Tôi mỉm cười, nụ cười cạn nước mắt:
“500 triệu vay lãi cho anh đi XKLĐ, em đã trả gần hết bằng mồ hôi và nước mắt suốt 3 năm qua. Phần còn lại, anh tự mà lo.
Còn con… Sóc là con em. Em nuôi được con mình, không có nghĩa là em phải nuôi giúp con riêng của anh và con của người khác.”
Mẹ chồng tái mặt:
“Con dâu mà ác thế à? Đứa bé có tội tình gì đâu!”
Tôi gật đầu:
“Đúng, đứa bé không có tội. Nhưng con cũng không có tội để phải gánh cuộc đời của người khác.
Người có trách nhiệm với nó là anh Hùng và mẹ ruột của nó – không phải con.”
Nói rồi, tôi đặt trước mặt họ một xấp giấy: giấy vay nợ, giấy biên nhận tiền tôi đã trả thay, và… lá đơn ly hôn đã ký sẵn.
Tôi cúi chào bố mẹ chồng một cái thật sâu:
“Ba năm làm dâu, con không thẹn với lương tâm. Từ giờ, con xin phép sống cho mình và cho con trai con.”
Rồi tôi bế Sóc bước ra khỏi cổng.
Sau lưng, mẹ chồng òa khóc, bố chồng ngồi sụp xuống thềm, còn Hùng hoảng loạn đuổi theo, ôm chặt đứa con riêng trong tay, giọng nghẹn lại:
“Anh sai rồi… em quay lại đi…”
Tôi không quay đầu.
Có những người phụ nữ không phải sinh ra để cam chịu mãi.
Chịu đựng đủ rồi, quay lưng một lần – là để tự cứu lấy mình và con.