Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nhập viện👇

Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nhập viện👇

Trưa hôm ấy, giữa cái nóng như rang của Hà Nội, em gái chồng bất ngờ kéo vali về nhà. Chồng tôi niềm nở, đon đả như đón khách quý:

“Em về chơi thì phải để em ở phòng có điều hòa chứ. Chị với con tạm ra phòng khách ngủ vài hôm, nóng tí cũng chịu được mà.”

Tôi đứng sững, nhìn sang đứa con mới ốm dậy vẫn còn s/ố/t âm ấm.

“Anh biết con đang y/ếu mà? Điều hòa giúp con dễ thở hơn, sao lại…?”

Chưa kịp nói hết câu, chồng đã g/ắ/t:

“Anh bảo sao thì nghe vậy. Có mấy hôm thôi, làm gì căng!”

Chiều tối, tôi đành trải tạm chiếc chiếu ở phòng khách, bên cạnh là cây quạt cũ kêu rè rè, thổi ra hơi nóng hầm hập. Đứa con s/ốt m/ê m/an, mồ hôi ướt đẫm tóc. Tôi ôm con, vừa quạt vừa nén tiếng kh/óc. Từ phòng bên kia, tiếng cười của chồng và em gái vang ra, mát lạnh như không liên quan gì đến hơi nóng và tiếng thở khó nhọc của con.

Đêm thứ ba, con tôi lên cơn s/ố/t cao, c/o gi/ậ/t. Tôi h/oả/ng h/ốt bế con chạy vào phòng điều hòa, định đặt con nằm tạm cho hạ nhiệt thì chồng lao ra chặn lại:

“Em làm gì vậy? Đừng làm phiền giấc ngủ của em gái anh!”

Tôi ch/ế/t lặ/ng. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ: người đàn ông này không còn xứng đáng là chồng và là cha nữa.

Sáng hôm sau, khi em gái chồng vẫn còn say ngủ trong cái mát lạnh, tôi lặng lẽ thu dọn đồ, bế con ra khỏi căn nhà ấy. Cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng chồng gọi với theo, nhưng lần này, tôi không quay đầu nữa.

Tôi ôm con về nhà mẹ đẻ. Suốt một tuần, điện thoại chồng gọi liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Tin nhắn của anh toàn những câu cũ rích: “Anh xin lỗi, em quay về đi”, “Anh chỉ nghĩ cho em gái, không ngờ lại làm em buồn”.

Đến khi con tôi đã hạ số/t, khỏe lại, tôi mới biết tin từ hàng xóm: em gái chồng phải nhập viện cấ/p c/ứu.,,,,,,,..

vì sốc nhiệt cấp, kèm theo viêm phổi nặng.

Hóa ra, hai ngày liền em gái chồng đóng kín cửa, bật điều hòa 18 độ, trùm chăn ngủ cả ngày lẫn đêm. Nửa đêm hôm đó, em sốt cao, rét run, khó thở, được đưa vào viện trong tình trạng nguy kịch. Bác sĩ kết luận: thay đổi nhiệt độ đột ngột, cơ thể yếu nhưng lạm dụng điều hòa quá mức.

Nghe tin, tôi không hả hê. Chỉ thấy lạnh sống lưng.

Chồng tôi hốt hoảng chạy lên nhà mẹ đẻ tìm tôi. Gương mặt anh ta phờ phạc, mắt thâm quầng vì mấy đêm thức trắng ngoài hành lang bệnh viện.

“Em à… anh không ngờ lại ra nông nỗi này. Em về đi, anh cần em…”

Tôi bế con ngồi trên giường, nhìn thẳng vào anh:
“Anh cần em hay cần người chăm sóc cho cả nhà anh?”

Anh cúi đầu im lặng.

Tôi nói tiếp, giọng không lớn nhưng từng chữ rõ ràng:
“Anh đã đuổi vợ con mình ra nằm đất giữa trời nóng, chỉ để giữ phòng mát cho em gái anh. Khi con co giật, anh chọn bảo vệ giấc ngủ của em gái. Khoảnh khắc đó, anh đã tự tay cắt đứt tư cách làm chồng và làm cha.”

Anh bật khóc:
“Anh sai rồi… anh chỉ nghĩ vài hôm chịu được…”

Tôi lắc đầu:
“Không. Anh không nghĩ. Anh quen với việc hy sinh người gần nhất để làm vừa lòng người khác.”

Tôi kể cho anh nghe một điều mà anh chưa từng biết:
Đêm con sốt mê man hôm ấy, tôi đã gọi cấp cứu. Nhân viên y tế hỏi: “Bố cháu đâu?”
Tôi không trả lời được.

Chiều hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ chồng:

“Dù gì em gái nó cũng nằm viện rồi, con là dâu thì nên về chăm lo cho em nó.”

Tôi đọc xong, không khóc nữa. Chỉ thấy mình tỉnh ra.

Ba ngày sau, tôi gửi đơn ly thân.

Chồng tôi cuống cuồng:
“Chỉ vì cái phòng điều hòa mà em bỏ cả gia đình sao?”

Tôi bình thản:
“Không. Vì anh đã chọn sai người để bảo vệ.”

Một tháng sau, em gái chồng xuất viện. Vẫn có phòng điều hòa, vẫn được cưng chiều. Còn chồng tôi — lần đầu tiên trong đời — phải tự tay chăm sóc người khác, mới hiểu một đứa trẻ sốt cao trong đêm đáng sợ đến mức nào.

Anh nhắn cho tôi:

“Giá như hôm đó anh mở cửa phòng…”

Tôi không trả lời.

Vì có những cánh cửa, đóng lại rồi là vĩnh viễn.