Mẹ chồng cho đất xây nhà nhưng không sang tên sổ đỏ, ngày khánh thành nhà mới thì ki//nh ho//àng…
Tôi còn nhớ rõ cái buổi chiều hom ấy mẹ chồng – đứng trước mảnh đất trống sau vườn, mỉm cười nói với tôi bằng giọng ngọt như mía:
— “Đất ấy là đất thổ cư rồi, bố mẹ cho vợ chồng chúng mày xây nhà. Cố gắng xây 1 lần cho nó tử tế để ở lâu dài, con cái nó có cái nhà mới cho chúng nó phấn khởi, chứ bao năm nay cứ cái nhà ngói lụp xụp khổ chúng nó ra. Nhà của mình, con yên tâm mà xây.”
Tôi nhìn bà, tim lâng lâng. Bao nhiêu năm vợ chồng tôi dành dụm, vay họ hàng, vay ngân hàng, cuối cùng có điểm tựa. Chồng tôi – Minh – ôm lấy tôi, thì thầm:
— “Mình làm căn nhà tử tế đi, để các con có mái ấm. Mẹ nhắc thì mình yên tâm.”

Tôi vay mượn tất cả những gì có thể gom được: sổ đỏ nhà ngoại cầm cố, vay ngân hàng, vay anh em họ hàng. Tổng cộng được 800 triệu — với số tiền ấy chúng tôi dựng được một căn nhà 2 tầng khang trang, nề nếp. Mấy tháng khổ sở, quần quật với thợ, tối về tôi ôm bụng bầu mệt nhoài vẫn thấy hạnh phúc.
Ngày khánh thành, cả xóm kéo đến ăn mừng. Mâm mứt, màn băng đỏ, hoa tươi đủ cả. Tôi đứng cạnh chồng, mắt lấp lánh khi thấy ngôi nhà bọc sơn mới, mái ngói đỏ, cửa kính sáng loáng — đứa con bé bỏng trong bụng như đang nhảy múa theo niềm vui. Mẹ chồng xuất hiện, tay cầm chén rượu rót, miệng nở nụ cười.
Nhưng nụ cười ấy lạnh hơn đá. Khi mọi người đang chúc mừng, bà ra hiệu cho con trai bà bước tới. Mọi thứ chùng lại. Bà Lệ mở miệng như người đã chuẩn bị sẵn một lời tuyên bố:
– Nhà có 2 anh em, thằng Minh có tiền xây nhà to thì nghĩ tới con Khánh em mình đang phải ở chung với nhà chồng chật hẹp quá. Đất của bố mẹ cũng là đất của 2 anh em. Giờ nhà thằng Minh ở tầng 1, nhà con Khánh ở tầng 2.
Cả sân quay cuồng. Tôi nghe đầu óc ù đi như có tiếng sấm. Rõ ràng mẹ chồng bảo bà cho mảnh đất này để vợ chồng tôi xây nhà mà, bà có nhắc gì tới em chồng đâu.
Chồng tôi cũng lên tiếng:
— “Mẹ, mẹ nói vậy là không đúng. Con và vợ con đã bỏ tiền ra xây cả nhà… Em Khánh bên kia nhà chồng em ấy chung tiền vào xây nhà thì cũng có thể xây được nhà to hơn cả bên này mà, đất bên ấy rộng gấp đôi bên này mà”.
- Tôi chưa sang tên sổ đỏ, nên tôi vẫn có quyền quyết định. Anh đừng có nghe vợ anh rồi hắt hủi em anh.
Tôi chết điếng. Cả mấy tháng trời cặm cụi, tôi từng nghĩ mẹ chồng sang tên sau cũng được, bà đã nói lời “cho” rồi, ai ngờ… không có sổ đỏ là có mọi khác biệt. Tôi lục túi, tay run: hợp đồng vay, hóa đơn xây dựng, biên lai mua vật tư — có hết, nhưng với bà, mảnh đất mới là then chốt.
Tiếng hét bật ra từ miệng tôi không kìm được:
— “Mẹ ơi, mẹ không thể làm thế! Chồng con và con đã bỏ máu mồ hôi dồn vào nhà này! Vợ chồng em Khánh không thể về ở không được. ”
- Chị nên nhớ mảnh đất này nó cũng có phần sao nó không có quyền ở. Chị mà nói nhiều tôi tống cổ ra khỏi nhà này đấy…
Tôi quá sốc với những gì diễn ra trước mắt, hai tay ôm bụng bầu ngã quỵ xuống đất. Hàng xóm vội vàng đưa mẹ con tôi vào viện… Quãng ngày sau đó mới thật kinh hoàng….