Năm nay tôi đã 63 tuổi, qua 2 đời chồng nhưng vẫn quyết lên xe hoa lần 3 với người kém 29 tuổi, mặc sự ph;ản đổi của các con
Năm nay tôi đã 63 tuổi, qua 2 đời chồng nhưng vẫn quyết lên xe hoa lần 3 với người kém 29 tuổi, mặc sự ph;ản đổi của các con. Từ ngày lấy nhau, mỗi sáng tôi đều không đi nổi, 2 chân tê rần. Sau 1 tuần ở với chồng mới, tôi liền gọi cho con đến đón về vì cứ 11h đêm, anh lại cúi đầu xuống…
Tôi đã trải qua hai cuộc h//ôn nh::ân đầy sóng gió. Chồng đầu tiên bỏ tôi vì n/gh/èo, chồng thứ hai rời đi vì b/ệnh tậ//t. Vậy mà, trái tim tôi vẫn chưa nguôi khát khao yêu thương. Ở tuổi này, tôi vẫn tin vào tình yêu, và thế là tôi quyết định lên xe hoa lần thứ ba với Minh, chàng trai 34 tuổi, kém tôi tận 29 mùa xuân.
Minh là huấn luyện viên th::ể hì;:nh, cơ thể s;;ăn c:;hắc, giọng nói trầm ấm. Lần đầu gặp anh ở lớp yoga dành cho người cao tuổi, ánh mắt anh nhìn tôi như muốn nói: “Cô Lan, cô vẫn còn trẻ lắm.” Tôi bị cu:ốn vào sự nhiệt huyết ấy, như con thiê:u th:;ân lao vào ánh sáng. Dù các con tôi – đứa lớn 40, đứa nhỏ cũng 35 – kịch liệt phản đối, tôi vẫn mặc kệ. “Mẹ sống vì mẹ, không vì các con mãi được,” tôi tuyên bố, rồi ký vào giấy đăng ký k;:ết h:ôn.
Nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ.
Mỗi sáng thức dậy, tôi không thể đi nổi. Hai chân t:ê rầ:n, như bị ai rút hết sức lực. Tôi nghĩ có lẽ tuổi già khiến c;ơ th;;ể m:ệt m:ỏi, hoặc do Minh quá “nh:iệt tìn:h” khi cứ đến 11 giờ đêm, Minh lại làm một việc… Ngày tôi không chịu nổi nữa liền gọi điện cho con gái lớn: “Mai, đến đón mẹ về…”

Đêm đó, tôi thức giấc và thấy Minh không còn nằm cạnh. Tôi nhẹ nhàng vén chăn, dò dẫm bước chân tê rần ra khỏi phòng. Ánh sáng mờ ảo từ phòng khách hắt ra. Tôi rón rén lại gần và chết sững.
Minh đang ngồi trên sàn, trước một cái bàn nhỏ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, tóc vuốt ngược. Ánh sáng từ ngọn nến le lói chiếu vào khuôn mặt anh, khiến nó trở nên ma quái lạ thường. Anh đang cúi đầu, lẩm bẩm một điều gì đó bằng một thứ ngôn ngữ lạ lẫm, không phải tiếng Việt. Trên bàn, có một lá bùa hình người bằng giấy, được gấp cẩn thận. Bên cạnh đó là một bát nước trong veo.
Tôi nín thở, bám vào khung cửa. Tôi thấy anh dùng một cây kim nhỏ, châm vào hình nộm giấy. Mỗi lần anh châm, chân tôi lại nhói lên một cái, tê rần như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Tôi kinh hoàng nhận ra Minh không chỉ đang cúi đầu, mà anh đang niệm chú, đang yểm bùa. Và đối tượng của lá bùa đó chính là tôi. Anh ta đang dùng bùa chú để tôi trở nên ốm yếu, để tôi hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta.
Tôi lùi lại, va phải chiếc bình hoa trên kệ. Tiếng vỡ choang làm Minh giật mình. Anh ngước nhìn lên, đôi mắt anh trở nên lạnh lùng, xa lạ. Không còn vẻ ấm áp, nồng nhiệt của một người chồng, mà thay vào đó là sự toan tính, độc ác.
“Bà thức rồi à?” Giọng nói của anh vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây nó khiến tôi rợn người.
Tôi không nói được lời nào, chỉ lùi lại, lùi mãi.
“Bà không cần sợ. Tôi làm điều này vì muốn bà yêu tôi mãi mãi,” Minh nói, giọng anh trở nên khàn khàn. “Bà nghĩ ở tuổi này, bà còn ai ngoài tôi? Tôi sẽ chăm sóc bà, sẽ yêu thương bà. Nhưng chỉ khi bà ốm yếu, bà mới cần tôi, bà mới không bỏ tôi đi.”
Tôi hiểu ra tất cả. Tình yêu mà anh ta trao cho tôi chỉ là một cái bẫy, một mưu đồ chiếm đoạt tài sản. Những lời ngọt ngào, những cử chỉ ân cần, tất cả đều là giả dối.
Sáng hôm sau, khi con gái Mai đến đón, tôi đã hoàn toàn bình phục. Vẻ mặt của Minh trở nên hoảng loạn. Anh ta không hiểu tại sao lá bùa không còn hiệu nghiệm.
“Minh,” tôi nói, “tôi đã biết hết rồi.”
Mai, con gái tôi, đã lắp camera trong nhà từ trước. Cô nghi ngờ Minh nên đã bí mật quan sát. Khi thấy Minh làm bùa, cô đã lấy hình nộm giấy và bát nước đi, thay vào đó là một lá bùa khác, hóa giải mọi lời nguyền. Đó là lý do tôi bình phục nhanh chóng.
Tôi đưa Minh ra tòa. Anh ta đã bị bắt vì tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Tôi đã lấy lại được sự tự do. Cuộc hôn nhân thứ ba kết thúc trong cay đắng, nhưng tôi đã học được một bài học. Tình yêu không thể đánh đổi bằng sự mù quáng.
Cuối cùng, tôi trở về sống cùng các con. Dù không còn một mối tình nào nữa, tôi lại cảm thấy bình yên. Tôi đã tìm thấy tình yêu đích thực, đó là tình yêu của gia đình, là tình yêu của chính mình.