Vợ tôi, Lan, đứng bên cạnh, ôm tay tôi run run: — Anh, liệu có nên mua không? 600 triệu đâu phải nhỏ…
1. Năm 2000 – Quyết định thay đổi cả cuộc đời Ngày tôi đặt chân lên con con dốc Trần Hưng Đạo để nhìn căn...
Ông lia đèn pin theo hướng tiếng động—và tim ông rơi thẳng xuống đáy. Người trong ánh sáng đèn pin là… Tùng.
Gió đồng tháng Chín mang theo hơi ẩm và mùi phù sa, tràn vào khu trang trại rộng hơn bốn mẫu đất của ông Tấn....
Bà Ngọc — mẹ Hải — nhìn cô bằng ánh mắt vừa lạnh vừa lịch sự. “Cháu lên xe đi. Bác cần nói chuyện một chút.”
1. CHỈ CÒN MỘT THÁNG TRƯỚC NGÀY CƯỚI Ba năm yêu nhau, hai gia đình đã bàn xong ngày cưới, thiệp đã đặt, váy cưới...
Buồn vì tôi nhận ra ở làng, người ta không nhớ bạn làm đúng – họ chỉ nhớ lúc bạn làm “khác”.
Tôi về quê vào một buổi chiều oi ả, gió từ cánh đồng lùa vào khung cửa xe khách khiến bụi vương trên tóc. Ba...
Có lẽ chính khoảnh khắc cô ấy đưa tờ giấy yêu cầu “từ chối tài sản chung” … là lúc hôn nhân của chúng tôi thực sự kết thúc.
Sáng nay, trong cái quán café quen sau khi đưa con đến trường, tôi ngồi nhìn ly đen đá mà tay cứ run. Tối qua...
Bà quỵ xuống, nước mắt chảy như mưa. Ngoài kia trời lại mưa, nhưng lần này… bà Hạnh không còn thấy lạnh nữa.
1. Quán cơm sắp tắt lửa Quán cơm nằm cuối con hẻm nhỏ, bảng hiệu đã bạc màu vì nắng gió, bóng đèn tuýp trên...
Ánh mắt ông dừng lại trên nét mặt hốc hác của Hạnh, đôi bàn tay nứt nẻ vì lao động, và những món đồ rẻ tiền mà chị liều mình đánh đổi cả danh dự để lấy
1. Mưa tầm tã. Đêm Sài Gòn đặc quánh mùi khói xăng và hơi ẩm.Hạnh co ro dắt chiếc xe đạp cũ nát vào hầm...
Rồi con dâu bà, Thuỷ, giật lấy điện thoại: – Mẹ bán đi cho tụi con kịp đặt cọc kẻo lỡ. Mẹ lên trông cháu giúp con, con đi làm yên tâm hơn. Chứ gửi nhà trẻ tốn lắm!
Ngày bà Gái nhận được điện thoại của con trai, bà đang cấy dở thửa ruộng cuối cùng của mùa vụ. Mồ hôi còn đọng...
Nhưng những ngày tiếp theo… nó vẫn xuất hiện. Lần nào cũng là túi rác màu đen buộc sơ sài, nước rỉ từng giọt xuống nền, bốc mùi nồng.
Tôi chuyển về khu tập thể này được ba tháng. Khu này cũ kỹ thật nhưng yên tĩnh, hàng xóm hiền lành, chiều nào xe...
Cho đến một chiều cuối đông, Tạm Anh – người thợ xây mà ai cũng bảo hiền như đất – ghé nhà đưa bao gạo cảm ơn mẹ tôi vì mấy lần bà cho rau
Ngày tôi biết mình mang thai, trời như tối sầm lại. Không phải vì tôi không muốn giữ đứa bé, mà vì bố của nó...