Không chịu nấu ăn mừng sinh nhật mẹ chồng vì s//ốt cao, em chồng kéo đến tận nhà lật tung chăn, mắn/g tôi giả ốm để trốn việc rồi ép xuống nấu 10 mâm cỗ. Uất nghẹn, tôi cố gượng dậy xuống gian bếp trước mặt hơn 10 người tôi tuyên bố thẳng…

Không chịu nấu ăn mừng sinh nhật mẹ chồng vì s//ốt cao, em chồng kéo đến tận nhà lật tung chăn, mắn/g tôi giả ốm để trốn việc rồi ép xuống nấu 10 mâm cỗ. Uất nghẹn, tôi cố gượng dậy xuống gian bếp trước mặt hơn 10 người tôi tuyên bố thẳng…

Cơn số/t ập đến nhanh như một cơn bão.

Mới buổi chiều tôi còn dọn dẹp nhà cửa, đến tối thì cả người n/óng rực như bị ném vào lò than. Hết r/ét run lại nóng bừng, mồ hôi túa ra rồi khô cong chỉ trong vài phút. Tôi quấn chặt chăn đến tận cổ mà vẫn run lập cập, hai hàm răng va vào nhau không ngừng.

Tôi lấy nhiệt kế đo, con số 38,8 độ C hiện lên khiến ti/m chùng xuống.

Đầu đau như muốn nứt. Chỉ một tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng xe chạy ngoài ngõ hay tiếng nước nhỏ giọt trong bếp cũng khiến thái dương tôi giật liên hồi.

Tôi gọi cho chồng.

Anh đang tiếp khách nên chỉ nhắn ngắn gọn:

Em uống thuốc hạ sốt trước nhé. Anh cố xong việc rồi về.

Tôi vừa nuốt được nửa viên thuốc thì cửa phòng đột ngột bật mở.

Không một tiếng gõ.

Hân – em chồng – sải bước vào với vẻ mặt khó chịu. Cô ta đảo mắt nhìn tôi đang nằm co ro trên giường rồi chẳng nói chẳng rằng, giật phăng chiếc chăn khỏi người tôi.

Dậy!

Tôi giật mình, cả người lạnh toát.

Mẹ đang chờ chị xuống nấu cỗ. Hôm nay sinh nhật mẹ, làm tận mười mâm. Khách đến đông đủ rồi, chị còn nằm đây g//iả bệnh à?

Tôi cố chống tay ngồi dậy, nhưng đầu óc quay cuồng, mắt tối sầm. Phải bám chặt thành giường mới không ngã.

Chị… chị s/ốt thật…

Giọng tôi yếu đến mức chính mình cũng khó nghe thấy.

Hân khoanh tay trước ngực, cười nhạt.

Sốt thì uống thuốc. Phụ nữ nhà này ai chẳng từng sốt mà vẫn nấu cơm. Mẹ có sinh nhật một năm mới một lần, chị làm dâu thì phải biết điều.

Nói rồi cô ta đưa tay chạm hờ lên trán tôi vài giây, lập tức rụt lại.

Có hơi nóng chút thôi. Diễn vừa vừa thôi chị.

Tôi chưa kịp đáp thì ngoài sân đã vang lên giọng mẹ chồng.

Sang ngay! Đừng để khách phải đợi!

Giọng bà sắc lạnh như lưỡi d/ao.

Tôi lặng người.

Suốt ba năm làm dâu, tôi luôn cố gắng hết sức để vừa lòng mẹ chồng. Tôi học từng món bà thích, từ nem rán, canh bóng, thịt đông đến xôi gấc. Mỗi lần bà hiếm hoi khen “được”, tôi lại vui cả tuần.

Thế nhưng chỉ cần tôi ngã bệnh, tất cả những cố gắng ấy dường như chưa từng tồn tại.

Hân nhìn đồng hồ rồi lạnh lùng hỏi:

Hay để em gọi cho chồng chị về kéo chị xuống mới chịu!

Tôi biết mình từ chối cũng vô ích.

Tôi khoác tạm chiếc áo mỏng, cố lê từng bước ra khỏi nhà.

Khoảng cách chỉ hơn trăm mét nhưng đêm hôm ấy dài như cả cây số.

Không có mô tả ảnh.



Gió lạnh quất vào mặt khiến người tôi run dữ dội. Ánh đèn đường nhòe đi trước mắt. Đến cổng nhà mẹ chồng, tiếng cười nói, tiếng cụng ly, tiếng trẻ con chạy nhảy đã vang khắp sân.

Khách đến rất đông.

Mùi hành phi, mùi gà luộc, mùi nước dùng đang sôi quyện với khói bếp xộc thẳng vào mũi khiến tôi buồn nôn.

Vừa bước vào bếp, mẹ chồng chỉ liếc tôi một cái.

Bà vẫn ngồi ở bộ bàn gỗ ngoài hiên, trước mặt là chồng phong bì mừng sinh nhật của khách.

Không hỏi lấy một câu tôi khỏe hay yếu.

Câu đầu tiên bà nói là:

Giờ này mới vác mặt xuống?

Rồi chỉ tay vào căn bếp.

Mặc tạp dề vào. Mười mâm đang chờ đấy…tôi không nói gì chỉ đứng đó nhìn vào hơn 10 người đang ngồi chơi rồi tuyên bố…

Tôi đứng chôn chân giữa gian bếp, hai tay bám chặt vào cạnh bàn gỗ để giữ cho thân mình khỏi ngã quỵ. Cơn sốt 39 độ làm tai tôi ù đi, nhưng những lời nói cay nghiệt của mẹ chồng và hành động thô bạo của cô em chồng thì vô cùng rõ nét. Nhìn sang hơn mười người họ hàng, cô dì chú bác đang ngồi thảnh thơi cắn hướng dương, buôn chuyện ở phòng khách và ngoài hiên, chẳng một ai mảy may quan tâm đến gương mặt tái mét, môi cắt không còn giọt máu của đứa con dâu này.

Sự cam chịu, nhẫn nhục suốt 3 năm qua trong tôi hoàn toàn vỡ vụn. Thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ.

Tôi từ từ cởi chiếc tạp dề đang cầm trên tay, ném thẳng xuống nền nhà trước mặt mẹ chồng và em chồng. Hành động của tôi khiến tiếng cười nói trong nhà bỗng chốc im bặt. Hơn mười cặp mắt kinh ngạc đổ dồn về phía tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, dùng chút sức lực cuối cùng, dõng dạc tuyên bố thẳng:

– Hôm nay con sốt gần 40 độ, em Hân đến tận nhà giật chăn, chửi con giả vờ để trốn việc. Mẹ nhìn thấy con thế này vẫn ép con phải vào bếp nấu 10 mâm cỗ. Con xin lỗi mẹ, xin lỗi các cô các bác, hôm nay con không nấu một món nào hết. Con là con dâu, chứ không phải con ở, càng không phải con trâu con ngựa để các người bóc lột đến mức suýt chết thế này!

Mẹ chồng tôi sững sờ, mặt đỏ gay vì tức giận trước mặt họ hàng. Bà đập bàn đứng phắt dậy:

– Cô… Cô láo thật rồi! Ai dạy cô cái thói làm dâu đứng trước mặt bao nhiêu người bề trên mà ăn nói như thế hả? Chỉ là sốt nhẹ mà cô làm như sắp chết đến nơi, định bôi tro trát trấu vào mặt cái nhà này à?

Hân cũng nhảy chồm lên, chỉ tay vào mặt tôi:

– Chị cút ngay về nhà đi! Loại con dâu láo xược, có mỗi bữa tiệc sinh nhật mẹ mà cũng kiếm cớ phá hoại. Nhà tôi vô phúc mới rước loại người như chị về!

Tôi nhìn thẳng vào hai mẹ con họ, bật cười cay đắng:

– Em không cần phải đuổi, chị tự đi. Còn mẹ, mẹ bảo con “chỉ sốt nhẹ”? Vậy con mời mẹ và các cô bác ở đây nhìn cho kỹ.

Tôi rút chiếc điện thoại ra, bấm bật đoạn video ghi âm mà tôi đã vô tình nhấn nút quay từ lúc Hân xông vào phòng tôi giật chăn, buôn lời nhục mạ, cho đến tận lúc mẹ chồng đứng ở hiên quát lớn “Giờ này mới vác mặt xuống? Mặc tạp dề vào”. Tiếng Hân đanh đá, tiếng mẹ chồng sắc lạnh vang lên mồn một giữa không gian im lặng của ngôi nhà.

Mấy người cô, người bác họ hàng bắt đầu nhìn nhau, xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn mẹ chồng và Hân đã thay đổi. Họ không ngờ một đứa con dâu ngoan ngoãn, chu toàn hằng ngày lại bị đối xử tàn nhẫn đến mức này khi đang đổ bệnh.

Tôi quay sang nhìn hơn mười người khách, cúi đầu lịch sự:

– Con xin lỗi vì đã làm mất vui bữa tiệc của các cô các bác. Nhưng sức khỏe của con có hạn, con phải đi giữ mạng của mình trước đã. Mười mâm cỗ này, mẹ và em Hân là con gái ruột của mẹ tự vào mà nấu. Con xin phép!

Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng ra cổng, không thèm ngoảnh lại nhìn bộ dạng tức tối đến nghẹn họng của mẹ chồng và sự xấu hổ của cô em chồng trước những lời bàn ra tán vào của họ hàng.

Vừa ra đến ngõ, tôi gặp chồng tôi đi xe máy về. Thấy tôi đi bộ liêu xiêu, anh hớt hải dừng xe, chạy lại đỡ:

– Em sao thế này? Sao lại ra nông nỗi này? Anh đã bảo em ở nhà nghỉ cơ mà?

Tôi gạt tay anh ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông lúc nào cũng bảo vợ “nhịn một chút vì gia đình”:

– Anh vào mà hỏi mẹ và em gái anh. Ba năm qua tôi nhịn đủ rồi. Giờ tôi về nhà đẻ. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau. Anh chọn làm đứa con hiếu thảo, thì cứ ở lại đấy mà phụ mẹ anh nấu 10 mâm cỗ đi!

Tôi bắt một chiếc taxi thẳng tiến về nhà bố mẹ đẻ. Đêm hôm đó, nằm trong vòng tay sưởi ấm của mẹ ruột, được chăm sóc từng thìa cháo, viên thuốc, nước mắt tôi chảy dài nhưng lòng nhẹ nhõm vô cùng. Hóa ra, buông bỏ một gia đình chồng độc hại lại dễ chịu đến thế.

Sau hôm đó, chồng tôi có đến quỳ gối xin lỗi, mẹ chồng cũng gọi điện hạ giọng vì sợ mang tiếng với xóm giềng họ hàng sau vụ việc hôm ấy, nhưng tất cả đã quá muộn. Một người phụ nữ một khi đã bước qua giới hạn của sự chịu đựng, thì không có bất kỳ điều gì có thể kéo họ quay lại vũng bùn xưa.