Chồng lấy chiếc xe tôi bỏ tiền mua để chở “bé ba ba” , đến khi tôi mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l//y hôn thì cả căn phòng bàng hoàng phát hiện “tiểu ta//m” lại chính là… người quen của cả hai gia đình…

Chồng lấy chiếc xe tôi bỏ tiền mua để chở “bé ba ba” , đến khi tôi mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l//y hôn thì cả căn phòng bàng hoàng phát hiện “tiểu ta//m” lại chính là… người quen của cả hai gia đình…

L. chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành người phụ nữ phải công khai chuyện hôn nhân trước mặt hai bên gia đình.

Ba mươi hai tuổi, cô sở hữu chuỗi spa có tiếng.Công việc ổn định, thu nhập tốt, nhà riêng có, xe sang có. Điều duy nhất cô từng mong muốn là một gia đình bình yên.

Ba năm trước, L. kết hôn với T., một giảng viên đại học.

T. không giàu, cũng chẳng có ngoại hình nổi bật, nhưng anh điềm đạm, nói năng từ tốn và luôn tỏ ra là người đàn ông tử tế.

Bạn bè từng khuyên L.:

“Cậu kiếm tiền giỏi như vậy, lấy người ngang tầm sẽ đỡ thiệt.”

Nhưng L. chỉ cười.

“Hôn nhân đâu phải cuộc thi xem ai kiếm được nhiều tiền hơn.”

Sau cưới, đúng như những gì cô từng nói, L. không để chồng phải áp lực kinh tế.

Tiền trả góp căn hộ là cô.

Chi phí sinh hoạt là cô.

Tiền sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ chồng ở quê cũng là cô.

Ngay cả chiếc ô tô hơn hai tỷ đồng để chồng đi làm, cũng do cô đứng tên mua bằng tiền tích lũy của mình.

Hôm nhận xe, T. xúc động ôm lấy vợ.

“Cảm ơn em. Anh sẽ giữ gìn nó như giữ gìn gia đình mình.”

L. đã tin.

Cô tin tuyệt đối.



Ba năm đầu, cuộc sống khá yên ổn.

Cho đến khoảng nửa năm gần đây, T. thay đổi.

Anh thường xuyên nói phải họp đột xuất.

Đi công tác nhiều hơn.

Có hôm gần nửa đêm mới về.

Điện thoại luôn úp màn hình.

Mỗi khi có cuộc gọi đến, anh đều bước ra ban công nghe.

L. hỏi.

“Anh có chuyện gì à?”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



T. chỉ cười.

“Trường chuẩn bị kiểm định chất lượng nên bận.”

L. không tra hỏi thêm.

Nhưng trực giác của một người vợ khiến cô bắt đầu chú ý.



Chiều thứ Bảy.

L. kết thúc cuộc họp sớm hơn dự kiến.

Trên đường về, khi đi ngang quận 7, cô vô tình nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đang đỗ trước một quán cà phê sân vườn.

Biển số xe không thể nhầm.

Đó chính là chiếc xe cô mua.

L. tấp xe vào lề.

Qua lớp kính, cô nhìn thấy T.

Đối diện anh là một cô gái trẻ, ăn mặc thời trang.

Điều khiến L. đau nhất không phải là hai người ngồi cùng nhau.

Mà là cảnh cô gái kia bước sang ghế lái, cười rất tươi rồi vuốt nhẹ vô lăng.

T. còn lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cô ta.

Sau đó cả hai cùng lên xe.

Cô gái ngồi ghế phụ, cười nói ríu rít.

T. chủ động cài dây an toàn cho cô.

L. lặng lẽ giơ điện thoại lên.

Một tấm.

Hai tấm.

Rồi một đoạn video dài gần ba phút.

Cô không bước xuống.

Không đánh ghen.

Không làm ầm ĩ.

Bởi cô hiểu, muốn kết thúc một cuộc hôn nhân, cảm xúc không quan trọng bằng sự tỉnh táo.



Tối hôm đó.

T. vẫn về nhà như chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh còn hỏi:

“Hôm nay em ăn cơm chưa?”

L. mỉm cười.

“Rồi.”

Im lặng vài phút, cô nói:

“Mai chủ nhật, em muốn mời bố mẹ hai bên lên ăn cơm.”

T. hơi khựng lại.

“Có chuyện gì sao?”

“Ừ.”

“Chuyện quan trọng.”

T. nhìn vợ vài giây rồi gật đầu.

“Được.”



Hôm sau.

Bố mẹ hai bên đều có mặt.

Không khí bữa cơm vẫn vui vẻ.

L. nói chuyện bình thường.

Gắp thức ăn cho từng người.

Thậm chí còn rót trà mời bố mẹ chồng trước.

Ăn xong.

Cô đứng dậy.

“Bố mẹ ngồi lại giúp con vài phút.”

Rồi cô lấy điều khiển, bật chiếc tivi trong phòng khách.

Trên màn hình lần lượt hiện lên từng bức ảnh.

T. và một cô gái ôm eo nhau.

T. mở cửa xe cho cô gái.

T. cười rất hạnh phúc.

Đoạn video cuối cùng hiện lên.

Cô gái ngồi trên chiếc xe do L. mua.

Hai người nắm tay nhau.

Cả căn phòng chết lặng.

Mẹ T. run run.

“Chuyện… chuyện này là sao?”

T. tái mặt.

“L., em nghe anh giải thích…”

L. bình tĩnh.

“Không cần.”

“Tôi chỉ muốn bố mẹ biết vì sao hôm nay tôi xin ly hôn.”

Cô lấy từ ngăn kéo ra một tập hồ sơ.

Bên trong là giấy đăng ký xe.

Hóa đơn mua xe.

Hợp đồng mua bán.

Toàn bộ đều đứng tên L.

Cô nhìn sang chồng.

“Anh dùng chiếc xe tôi mua để đưa đón người khác.”

“Thứ làm tôi đau không phải chiếc xe.”

“Mà là anh coi sự tin tưởng của tôi chẳng đáng giá.”

Bầu không khí nặng nề.

Đúng lúc ấy…

Chuông cửa vang lên.

L. bước ra mở.

Một cô gái trẻ bước vào.

Chính là người xuất hiện trong đoạn vi//deo.

T. bật dậy.

“Sao em lại đến đây?”

Cô gái còn chưa kịp trả lời thì mẹ T. bỗng sững người….

Mẹ T. bỗng sững người, chiếc tách trà trên tay bà rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Bà lắp bắp, chỉ tay về phía cô gái trẻ, giọng run rẩy không thành tiếng:

“Hân… Sao lại là con? Tại sao con lại ở đây?!”

Cả căn phòng như rơi vào một hố sâu im lặng. Bố mẹ L. cũng bật dậy, tròn mắt nhìn cô gái vừa bước vào nhà. Gương mặt thanh tú của cô ta lập tức cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy đầy đủ nhân khẩu của cả hai gia đình đang ngồi sừng sững ở phòng khách.

Cô gái đó không ai khác chính là Hân – em họ xa phía bên ngoại của L., gọi mẹ L. là dì ruột. Đồng thời, Hân cũng chính là cựu sinh viên do chính T. trực tiếp hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp năm ngoái. Ngày cưới của L. và T. ba năm trước, chính Hân là người năng nổ chạy tới chạy lui phụ giúp bưng quả. Mỗi dịp giỗ chạp ở quê ngoại, T. và Hân vẫn chạm mặt, chào hỏi nhau bằng danh xưng “anh rể – em họ” vô cùng mực thước.

Hân run cầm cập, chiếc túi xách hiệu rơi khỏi vai:

“Chị… chị L… Dì… Dì Hai… Sao mọi người…”

L. nhìn bộ dạng của hai kẻ phản bội, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh. Cô đã biết chuyện này từ ba ngày trước khi thuê thám tử tư điều tra lý lịch của “bé ba”. Chỉ có điều, cô muốn dành sự bất ngờ kinh hoàng này đến phút cuối cùng để cả hai kẻ trơ trẽn phải nhận lấy sự sỉ nhục lớn nhất.

Mẹ L. giận đến mức ngực phập phồng, bà bước tới, giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Hân:

“Khốn nạn! Tao tự tay chăm bẵm, lo cho mày tiền ăn học suốt mấy năm đại học ở thành phố này! Chị mày đối xử với mày ra sao? Vậy mà mày bò lên giường của anh rể mày thế này à?!”

“Dì… con… con không cố ý… Anh T. nói với con là anh chị không còn tình cảm nữa…” – Hân khóc lóc bám lấy cánh tay mẹ L., nhưng bà gạt phắt ra đầy ghê tởm.

T. lúc này mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống chân L.:

“L. ơi, anh sai rồi! Anh bị quỷ ám… Anh xin em… Đừng làm lớn chuyện, danh dự của anh, công việc giảng dạy ở trường của anh… xin em nghĩ đến tình nghĩa ba năm qua!”

Bố T. – một nhà giáo về hưu nổi tiếng nghiêm khắc ở quê – nãy giờ im lặng, lúc này giận đến mức run người. Ông bước đến, đạp thẳng vào vai T. ngã nhào ra đất:

“Mày còn dám nói hai chữ danh dự? Nhà tao ba đời gia giáo, tao không có đứa con vô liêm sỉ, cướp của vợ, ăn cháo đá bát như mày! Từ nay tao coi như không có đứa con trai này!”

Quay sang L., ông nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe:

“Con dâu… Bố mẹ ngàn lần xin lỗi con. Nhà họ Trần vô phúc mới có loại nghịch tử này. Con cứ ly hôn đi, bố mẹ hoàn toàn ủng hộ con.”

L. đứng đó, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Cô không rơi một giọt nước mắt nào cho những kẻ không xứng đáng. Cô rút từ trong túi xách ra một văn bản khác, đặt lên bàn bên cạnh xấp hồ sơ chiếc xe:

“Đây là đơn ly hôn đơn phương tôi đã ký sẵn. Và đây là quyết định thu hồi xe. T., ngay ngày mai, tôi sẽ cho người đến trường anh kéo chiếc xe về. Mọi tài sản tích lũy trong ba năm qua, anh tự biết mình đóng góp được bao nhiêu. Nếu anh không ký vào đơn ly hôn tự nguyện và dọn ra khỏi nhà tôi trước 8 giờ sáng mai, toàn bộ bằng chứng ngoại tình, clip, hình ảnh này sẽ được gửi thẳng đến Ban giám hiệu trường đại học của anh.”

Cô nhìn sang Hân, giọng nói sắc lẹm như dao cạo:

“Còn em, Hân ạ. Em cũng chuẩn bị tinh thần nhận quyết định kỷ luật từ công ty đi. Chị quên chưa nói, giám đốc nhân sự bên em là khách hàng VIP tại spa của chị đấy.”

Cả T. và Hân đều ngã quỵ xuống sàn nhà. Kẻ thì mất sự nghiệp, mất danh dự giảng viên; kẻ thì mất đi tương lai, bị cả dòng họ ruồng bỏ và khinh bỉ.

L. quay sang cúi đầu chào bố mẹ chồng:

“Bố mẹ, con xin lỗi vì đã để bố mẹ phải chứng kiến cảnh này. Nhưng con buộc phải làm rõ ràng để sau này không ai có thể đổ lỗi cho con tuyệt tình.”

Nói rồi, L. thẳng tay mở toang cửa chính, ngón tay chỉ thẳng ra ngoài hành lang:

“Hai người… Cút ra khỏi nhà tôi!”

Dưới ánh đèn rực rỡ của phòng khách, L. đứng hiên ngang, rũ bỏ hoàn toàn quá khứ để bắt đầu một cuộc đời mới tự do và kiêu hãnh. Những kẻ phản bội đã phải trả cái giá đắt nhất cho sự tham lam và ích kỷ của chính mình.