VỢ NẤU NƯỚNG XONG CÒN BẬN CHO 2 CON NHỎ ĂN, LÚC QUAY VÀO CẢ NHÀ ĂN HẾT SẠCH MÂM CƠM CHỪA LẠI ĐÚNG BỘ X:.Ư:.ƠNG CÁ THÌ ỨA NƯỚC MẮT. CHỒNG NỔI ĐI::ÊN ĐỨNG DẬY HÀNH ĐỘNG SAU ĐÓ KHIẾN AI CŨNG SỮNG NGƯỜI

“VỢ NẤU NƯỚNG XONG CÒN BẬN CHO 2 CON NHỎ ĂN, LÚC QUAY VÀO CẢ NHÀ ĂN HẾT SẠCH MÂM CƠM CHỪA LẠI ĐÚNG BỘ X:.Ư:.ƠNG CÁ THÌ ỨA NƯỚC MẮT. CHỒNG NỔI ĐI::ÊN ĐỨNG DẬY HÀNH ĐỘNG SAU ĐÓ KHIẾN AI CŨNG SƯỠNG NGƯỜI…
Chồng cô, Tuấn, hôm nay về sớm hơn mọi ngày. Anh vốn làm phụ hồ ở công trình gần nhà, tay chân lúc nào cũng sạm đen vì nắng gió, người đầy mùi xi măng và mồ hôi. Tuấn đi ngang qua bếp, chào vợ bằng câu quen thuộc: “Vợ nấu gì thơm thế?” Linh quay ra, mỉm cười nhẹ: “Có mỗi con cá kho, tí rau luộc. Anh đi tắm đi, cơm gần xong rồi.” Chừng hai mươi phút sau, mâm cơm được bày ra chiếu giữa nhà. Linh đang múc cháo cho đứa út thì Tuấn, bà nội và đứa lớn đã ngồi vào ăn. Linh vẫn chưa ăn miếng nào. Cô bận quá — phải đút từng thìa cháo cho con, lại canh không để đứa lớn đổ nước hay làm đổ bát. Khi xong xuôi, Linh quay lại mâm cơm. Mắt cô khựng lại. Trên mâm cơm chỉ còn bộ xương cá lạnh ngắt, mấy cọng rau luộc đã bị lùa sạch, bát canh cạn gần đáy. Cô lặng người. Không ai nói gì, hoặc không ai nhận ra. Chỉ có Tuấn, đang gắp miếng cuối cùng của đĩa trứng, mới ngước lên nhìn vợ, ánh mắt bối rối: “Ơ… em chưa ăn à?” Linh không nói gì. Mắt ươn ướt, cô cúi xuống dọn bát cho con, rồi quay vào bếp, mở nắp nồi cơm — còn đúng nửa chén dưới đáy, khô khốc. Tuấn đứng bật dậy. Không nói không rằng, anh bước tới mâm cơm, lật lại từng chiếc bát, từng chiếc đĩa. Mâm cơm giờ như một chiến trường trống rỗng. Rồi anh đột nhiên chạy ra khỏi nhà, để mặc mọi người sững sờ….

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Bà nội lẩm bẩm:
“Thằng này hôm nay sao thế không biết…”

Linh vẫn đứng trong bếp, lưng quay ra ngoài. Cô vờ như đang rửa bát, nhưng hai hàng nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống bồn rửa lạnh ngắt. Cô không trách ai, chỉ thấy lòng mình nghèn nghẹn. Cả ngày lo cho chồng con, đến lúc quay lại thì mâm cơm đã sạch trơn… cảm giác tủi thân len lỏi, âm thầm mà đau.

Khoảng mười lăm phút sau, tiếng xe máy thắng gấp ngoài ngõ. Tuấn hớt hải chạy vào, tay xách một túi lớn còn bốc khói. Anh đặt phịch lên bàn, mở ra — bên trong là một hộp cá kho nóng hổi, đĩa thịt rang, túi canh và cả hộp sữa chua cho hai đứa nhỏ.

Tuấn không nhìn ai, đi thẳng vào bếp. Thấy Linh đang quay lưng, anh khựng lại vài giây rồi khẽ nói, giọng khàn đặc:
“Ra ăn cơm đi em… Anh mua phần riêng cho em rồi.”

Linh sững người, quay lại. Mắt cô đỏ hoe.

Tuấn cúi đầu, hai tay lóng ngóng:
“Anh… anh vô ý quá. Về đói bụng, cứ thế ngồi ăn mà không để ý em còn bận cho con. Anh thấy em đứng nhìn mâm cơm trống trơn… tự nhiên anh thấy mình tệ quá.”

Cả nhà im lặng. Bà nội cũng chột dạ, đặt đôi đũa xuống.

Tuấn kéo ghế, bày thức ăn ra gọn gàng rồi nói:
“Từ nay, chưa đủ người trong nhà thì không ai được ăn trước. Nhất là vợ anh — người nấu bữa cơm này.”

Nói rồi, anh quay sang hai đứa con:
“Nhớ chưa? Mẹ chưa ăn thì không được ăn hết phần của mẹ.”

Đứa lớn lí nhí:
“Con xin lỗi mẹ…”

Linh bật khóc. Nhưng lần này không phải vì tủi thân, mà vì ấm lòng.

Tuấn gắp cho vợ miếng cá nóng, đặt vào bát:
“Ăn đi em… cực cả ngày rồi.”

Căn nhà nhỏ vẫn đơn sơ, mâm cơm vẫn giản dị, nhưng từ khoảnh khắc ấy, Linh biết — mình không hề cô đơn trong chính ngôi nhà của mình nữa.