Tôi tên Linh, 31 tuổi, lấy chồng được hơn bốn năm. Chồng tôi – Khánh – làm kinh doanh tự do, miệng lúc nào cũng nói thương vợ, nhưng tiền bạc trong nhà thì anh nắm hết. Tôi đi làm văn phòng, lương tháng đủ chi tiêu, còn tiền lớn nhỏ đều do anh quyết.

Tôi tên Linh, 31 tuổi, lấy chồng được hơn bốn năm. Chồng tôi – Khánh – làm kinh doanh tự do, miệng lúc nào cũng nói thương vợ, nhưng tiền bạc trong nhà thì anh nắm hết. Tôi đi làm văn phòng, lương tháng đủ chi tiêu, còn tiền lớn nhỏ đều do anh quyết.

Tết năm ngoái, mọi chuyện bùng nổ chỉ vì hai phong bì.

Tối 27 Tết, khi tôi đang cặm cụi gói giỏ quà cho bố mẹ ruột ở quê Nghệ An, Khánh bước vào, đặt một phong bì dày cộp xuống bàn, giọng đầy đắc ý:
“Năm nay anh biếu ông bà nội 200 triệu. Làm ăn được thì phải báo hiếu cho xứng đáng.”

Tôi khựng tay.
“Thế… bố mẹ em thì sao?”

Khánh rút từ túi ra một phong bì khác, mỏng dính, đặt nhẹ như ném một tờ giấy vụn:
“Bên em… 2 triệu là được rồi. Quê mà, cần gì nhiều tiền.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì cơ? 2 triệu? Anh đùa à?”

Anh nhún vai, thản nhiên:
“Em phải hiểu chứ. Bố mẹ anh sinh ra anh, nuôi anh học hành nên người. Còn bố mẹ em… nói thẳng nhé, anh đâu có mang ơn gì.”

Tim tôi nhói lên từng nhịp.
“Nhưng em là vợ anh. Bố mẹ em cũng là bố mẹ anh!”

Khánh cười khẩy:
“Em đừng đạo lý. Tết nhất, bên nào quan trọng thì ưu tiên. 2 triệu là lịch sự lắm rồi, đừng tham.”

Tôi lặng im. Không cãi nữa.
Nhưng trong lòng, có thứ gì đó vỡ vụn.


Sáng 29 Tết, chúng tôi về nhà chồng ở Hải Dương. Khi Khánh trịnh trọng đưa phong bì 200 triệu, cả họ nhà chồng trầm trồ, mẹ chồng tôi cười tít mắt:
“Con trai mẹ giỏi thật! Có hiếu thế này thì mẹ mãn nguyện rồi.”

Họ hàng quay sang nhìn tôi, ánh mắt nửa ngưỡng mộ, nửa dò xét, như thể tôi được “thơm lây”.

Tôi chỉ cười nhạt.

Chiều hôm sau, chúng tôi về nhà ngoại. Căn nhà cấp bốn nhỏ xíu, bố mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn mâm cơm Tết đơn sơ. Khi mẹ tôi mở phong bì, nhìn thấy đúng 2 triệu, tay bà run run. Bố tôi quay mặt đi, lặng lẽ châm điếu thuốc.

Mẹ tôi cố cười:
“Thôi… các con làm ăn còn khó khăn, có lòng là được rồi.”

Nụ cười ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Trên đường ra xe, Khánh còn buông một câu, giọng đầy tự mãn:
“Thấy chưa? Bố mẹ em dễ tính lắm. 2 triệu là nhiều rồi, chứ như nhà anh chắc phải vài chục triệu mới coi là ra gì.”

Tôi siết chặt tay, móng tay cắm vào da đau rát.

Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi mở điện thoại, kiểm tra lại toàn bộ tài khoản, sổ tiết kiệm, giấy tờ nhà đứng tên hai vợ chồng.

Một sự thật khiến tôi bật cười chua chát:
Căn nhà đang ở… đứng tên tôi.
Khoản vốn ban đầu mở cửa hàng của Khánh… là tiền hồi môn bố mẹ tôi cho tôi khi cưới.

Vậy mà anh ta dám nói “không mang ơn gì”!


Mùng 3 Tết, cả gia đình nhà chồng kéo nhau lên Hà Nội ăn Tết ké, nhân tiện “thăm nhà mới của vợ chồng nó”. Mẹ chồng vừa bước vào đã săm soi:
“Nhà cửa thế này cũng tạm được. Nhưng Linh này, đàn bà thì phải biết vun vén, tiền bạc nên để chồng quản cho yên tâm.”

Khánh ngồi vắt chân trên sofa, cười:
“Đấy, mẹ nói chuẩn. Em sau này đừng giữ tiền nữa, đưa hết cho anh đầu tư. Đàn bà biết gì chuyện lớn.”

Tôi nhìn quanh căn nhà, nhìn từng khuôn mặt đang cười nói rôm rả như thể đây là lãnh địa của họ.

Rồi tôi đứng dậy, đi vào phòng, mang ra một xấp giấy.

Tôi đặt mạnh xuống bàn.

“Anh Khánh, trước mặt bố mẹ anh và cả nhà, em nói luôn cho rõ.”

Cả phòng khách im bặt.

Tôi mở tờ giấy đầu tiên:
“Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất – chủ sở hữu: Nguyễn Thu Linh.”

Tờ thứ hai:
“Hợp đồng góp vốn mở cửa hàng – nguồn tiền: 500 triệu từ hồi môn nhà gái.”

Mặt Khánh tái mét:
“Em… em làm cái trò gì đấy?”

Tôi cười lạnh:
“Trò à? Em chỉ muốn nhắc anh một điều. Căn nhà anh đang ngồi, cửa hàng anh đang khoe với thiên hạ, đều có tiền của bố mẹ em. Vậy mà anh bảo không mang ơn gì?”

Mẹ chồng tôi đứng bật dậy:
“Con dâu ăn nói hỗn láo quá!”

Tôi quay sang, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
“Hỗn? Hỗn bằng việc coi thường bố mẹ vợ, biếu 200 triệu bên nội, còn bên ngoại 2 triệu rồi mỉa mai ‘quê cần gì nhiều tiền’ à?”

Khánh lắp bắp:
“Anh… anh chỉ nói đùa…”

Tôi ném thẳng phong bì 2 triệu xuống trước mặt anh:
“Đùa? Vậy hôm nay em cũng đùa một lần cho công bằng.”

Tôi chỉ tay ra cửa:
“Từ giờ, nhà này là của tôi. Tiền tôi, nhà tôi, bố mẹ tôi cho. Còn anh và cả nhà anh… nếu thấy tôi không xứng, mời ra ngoài đường mà ăn Tết cho thoải mái.”

Cả phòng chết lặng.

Khánh đứng sững như bị tát. Mẹ chồng há hốc mồm, còn mấy người họ hàng lúng túng không biết nhìn vào đâu.

Tôi bước đến mở toang cửa, giọng lạnh lùng:
“Ra ngoài đi. Khi nào anh học được cách tôn trọng gia đình vợ, rồi hãy quay lại nói chuyện.”

Khánh nhìn tôi, mắt đỏ lên, nhưng không dám cãi thêm một lời. Cuối cùng, anh ta lặng lẽ xách áo khoác, kéo bố mẹ ra khỏi nhà trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả họ.

Cánh cửa khép lại.

Tôi dựa lưng vào tường, thở dài. Điện thoại rung lên, là tin nhắn của mẹ tôi:
“Con à, đừng vì bố mẹ mà vợ chồng mâu thuẫn. Bố mẹ chỉ cần con sống hạnh phúc là được.”

Nước mắt tôi trào ra.

Tôi nhắn lại:
“Mẹ yên tâm. Từ giờ, con sẽ không để ai coi thường gia đình mình nữa.”

Ngoài kia, pháo hoa giao thừa muộn vẫn nổ lách tách.
Còn trong lòng tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, là một cái Tết… nhẹ nhõm đến lạ.