Tôi gặp Khải vào một buổi chiều mưa năm 24 tuổi, khi còn là cô nhân viên lễ tân ở một phòng gym nhỏ. Khải điềm đạm, nói năng nhỏ nhẹ, ngày nào cũng đến tập đúng giờ, rồi nán lại hỏi tôi vài câu vu vơ. Sự kiên nhẫn và tử tế của anh khiến tôi xiêu lòng lúc nào không hay.

Tôi gặp Khải vào một buổi chiều mưa năm 24 tuổi, khi còn là cô nhân viên lễ tân ở một phòng gym nhỏ. Khải điềm đạm, nói năng nhỏ nhẹ, ngày nào cũng đến tập đúng giờ, rồi nán lại hỏi tôi vài câu vu vơ. Sự kiên nhẫn và tử tế của anh khiến tôi xiêu lòng lúc nào không hay.

Chúng tôi cưới nhau sau gần một năm yêu. Cuộc sống hôn nhân tưởng chừng êm đềm, chỉ thiếu mỗi đứa con. Ba năm trôi qua, tôi chưa một lần mang thai. Mẹ chồng sốt ruột, họ hàng bóng gió, còn Khải vẫn luôn xoa đầu tôi:
“Không có con cũng không sao, miễn là còn có em.”

Tôi tin anh, cho đến khi cơ thể mình bắt đầu có những dấu hiệu lạ. Trễ kinh, buồn nôn, mệt mỏi… Linh cảm mách bảo tôi đã có tin vui. Mẹ chồng vui mừng khôn xiết, giục tôi đi khám ngay. Nhưng Khải lại phản ứng kỳ lạ. Anh gắt lên:
“Chưa chắc đâu, đừng đi khám vội, lỡ hụt thì lại buồn.”

Những ngày sau đó, anh càng kiểm soát chặt chẽ hơn. Sáng nào anh cũng pha sẵn ly sữa, bắt tôi uống hết. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện đi bệnh viện, anh đều tìm cách lảng tránh.
“Để thêm vài tuần nữa cho chắc, giờ đi làm gì cho mệt.”

Sự dịu dàng trước kia dần biến thành sự cấm đoán khó hiểu. Trực giác phụ nữ khiến tôi bất an. Đỉnh điểm là khi anh thay ga giường liên tục, cứ hai ngày lại giặt một lần, dù chẳng bẩn gì.

Một tối, lợi dụng lúc Khải đi làm về muộn, tôi lén vào phòng ngủ. Tim đập dồn dập, tôi từ từ lật tấm ga trải giường lên…

Dưới lớp nệm, một chiếc túi ni-lông được giấu kỹ. Bên trong là những vỉ thuốc tránh thai đã dùng dở, cùng hóa đơn mua hàng kéo dài suốt hơn hai năm.

Tôi chết lặng. Tay run bắn, mắt nhòe đi. Tất cả những ly sữa “bồi bổ” mỗi sáng… hóa ra đều bị anh nghiền thuốc vào.

Suốt ba năm qua, người chồng luôn miệng nói “không cần con” lại chính là người âm thầm tước đi quyền làm mẹ của tôi.

Tối hôm đó, tôi vẫn giả vờ như không biết gì. Sáng hôm sau, tôi không uống ly sữa anh pha, mà lén đổ đi rồi tự bắt xe đến bệnh viện.

Kết quả siêu âm khiến tôi òa khóc: tôi đã mang thai 6 tuần, em bé hoàn toàn khỏe mạnh.

Buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, tôi đặt tờ kết quả siêu âm xuống bàn, rồi từ từ lấy ra túi thuốc tránh thai.
Không khí đông cứng.

Khải tái mặt, đôi đũa rơi xuống bàn leng keng. Mẹ chồng nhìn đống thuốc rồi quay sang anh, giọng run run:
“Đây là cái gì?”

Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại rơi:
“Là lý do suốt ba năm con không thể có con. Và cũng là lý do anh ấy không muốn tôi đi khám thai.”

Khải lắp bắp chối cãi, nhưng hóa đơn, vỏ thuốc, tất cả đều là bằng chứng không thể chối. Anh quỳ xuống xin lỗi, nói chỉ vì sợ có con sẽ tốn kém, sợ mất tự do.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt – người từng là cả thế giới của mình – mà thấy xa lạ đến lạnh người.

Tôi cầm tờ siêu âm lên, mỉm cười nhẹ nhõm:
“May mà lần này, anh không kịp ngăn cản.”

Rồi tôi quay sang mẹ chồng:
“Con xin phép đưa cháu đi khỏi căn nhà này. Một người cha còn sợ chính đứa con của mình, thì không xứng đáng làm cha.”

Đêm đó, tôi rời đi. Không khóc lóc, không quay đầu.
Trong lòng chỉ còn một cảm giác hả hê xen lẫn nhẹ nhõm: cuối cùng, sự thật cũng được lật mở, và tôi đã kịp cứu lấy đứa con của mình – trước khi nó bị chính cha ruột tước mất quyền được tồn tại.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!