Tôi chưa từng nghĩ ngày Tết – cái ngày lẽ ra phải ấm áp nhất – lại trở thành ngày tôi mất niềm tin vào chính bố mình…

Tôi chưa từng nghĩ ngày Tết – cái ngày lẽ ra phải ấm áp nhất – lại trở thành ngày tôi mất niềm tin vào chính bố mình.

Năm đó, tôi học lớp 11. Nhà tôi nghèo, mẹ mất sớm, chỉ còn hai bố con nương tựa nhau. Mỗi dịp Tết, tôi đều giữ thói quen gom tiền lì xì vào một chiếc hộp sắt cũ. Không phải để tiêu xài, mà để dành đóng học phí và mua sách luyện thi đại học. Tôi luôn tin rằng, chỉ cần mình học giỏi, sau này sẽ đỡ đần được cho bố.

Tết năm ấy, tôi nhận được số tiền lì xì nhiều hơn mọi năm. Cô chú, họ hàng thương hoàn cảnh hai bố con nên ai cũng dúi vào tay tôi thêm một phong bao đỏ. Tôi hí hửng, tối về cẩn thận đếm lại, tổng cộng được gần mười triệu. Đó là một số tiền rất lớn với tôi.

Tôi khóa kỹ hộp sắt, giấu dưới gầm giường. Trước khi ngủ, tôi còn dặn bố:
“Bố đừng động vào hộp của con nhé, con để đóng học thêm.”

Bố gật đầu, cười hiền:
“Yên tâm, tiền của con mà.”

Tôi ngủ rất ngon đêm đó, không hề biết rằng đó là đêm cuối cùng tôi còn tin tưởng bố vô điều kiện.


Một tuần sau Tết, khi cần tiền để nộp học phí, tôi mở hộp sắt. Tim tôi như rơi xuống đất.

Trống trơn.

Không còn một đồng nào.

Tôi lục tung gầm giường, tủ quần áo, balo… hy vọng mình nhớ nhầm chỗ. Nhưng không. Chiếc hộp vẫn nằm đó, khóa vẫn nguyên vẹn, chỉ có tiền là biến mất.

Tôi run run hỏi bố:
“Bố… bố có lấy tiền lì xì của con không?”

Bố né tránh ánh mắt tôi:
“Không. Bố lấy làm gì tiền của con.”

Tôi chết lặng. Nhà chỉ có hai bố con, không thể có người ngoài. Nhưng nhìn vẻ mặt dứt khoát của bố, tôi lại không dám hỏi tiếp. Tôi tự trấn an: chắc mình cất nhầm đâu đó, hoặc… có khi bị mất mà không biết.

Những ngày sau, tôi đi học mà đầu óc rối bời. Tôi phải xin khất tiền học phí, bị giáo viên nhắc nhở trước lớp. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.

Rồi một buổi chiều, khi tan học về sớm, tôi nhìn thấy bố đứng trước cổng… nói chuyện rất thân mật với một người phụ nữ lạ. Bà ấy ăn mặc khá diện, cười nói nhỏ nhẹ, còn bố thì cười tươi hơn cả lúc nói chuyện với tôi.

Tim tôi nhói lên.

Tối hôm đó, tôi nghe lén được cuộc điện thoại của bố:
“Ừ, tiền anh lo xong rồi. Đám cưới mình làm gọn thôi… Không cần rình rang, miễn em chịu về làm vợ anh là được.”

Tay tôi lạnh toát.
“Tiền anh lo xong rồi” – tiền nào?

Một ý nghĩ khủng khiếp vụt qua đầu. Tôi lao vào phòng, mở lại chiếc hộp sắt rỗng tuếch. Từng câu, từng chữ của bố vang lên trong đầu tôi.

Hóa ra… bố đã lén lấy tiền lì xì của tôi.
Để cưới vợ mới.

Đêm đó, tôi không khóc. Tôi chỉ ngồi im nhìn trần nhà, cảm giác như có cái gì đó trong tim mình vỡ vụn.


Hai tuần sau, bố chính thức dẫn người phụ nữ ấy về nhà. Bà ta nhìn tôi, cười:
“Cháu lớn rồi nhỉ, từ giờ gọi cô là mẹ nhé.”

Tôi không đáp. Tôi chỉ nhìn thẳng vào bố:
“Bố lấy tiền của con để cưới vợ mới, đúng không?”

Cả căn nhà im phăng phắc.

Bố tái mặt:
“Con… con nói linh tinh gì thế?”

Tôi đặt chiếc hộp sắt rỗng xuống bàn:
“Trong nhà chỉ có bố với con. Tiền con để dành đóng học. Bố lấy rồi nói dối. Bố có thấy xấu hổ không?”

Người phụ nữ kia lập tức chen vào:
“Trẻ con biết gì mà hỗn thế! Bố mày cưới vợ là chuyện bình thường!”

Tôi cười nhạt:
“Bình thường à? Bình thường là ăn cắp tiền của con để cưới vợ?”

Bố bực tức quát:
“Đủ rồi! Tiền đó coi như bố mượn! Sau này bố trả!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông:
“Bố không phải mượn. Bố là ăn cắp.”

Câu nói ấy khiến ông sững sờ. Còn người phụ nữ thì sa sầm mặt.


Tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, xin chuyển vào ký túc xá ở tạm. Tôi vừa học vừa đi làm thêm, mỗi tối rửa bát ở quán ăn đến 11 giờ. Mệt, nhưng lòng tôi nhẹ đi. Ít ra, tôi không còn phải sống trong căn nhà đầy dối trá ấy nữa.

Tôi cắt liên lạc với bố.

Năm đó, tôi đỗ đại học với điểm rất cao. Tôi nhận học bổng, tiếp tục đi làm thêm. Cuộc sống khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã rời khỏi nhà.


Ba năm sau, tôi bất ngờ nhận được tin: bố bị người vợ mới bỏ đi, mang theo hết tiền tích cóp. Nghe nói bà ta vốn đã có người khác, chỉ lợi dụng bố tôi để có tiền tổ chức đám cưới rồi chuồn mất.

Họ hàng gọi cho tôi, bảo:
“Con về thăm bố đi, ông ấy ốm rồi.”

Tôi do dự rất lâu… rồi cuối cùng vẫn về.

Bố tôi gầy sọp, tóc bạc trắng. Thấy tôi, ông bật khóc:
“Bố xin lỗi… Bố ngu quá… Bố lấy tiền của con… Bố đáng bị như vậy…”

Tôi nhìn ông thật lâu. Trong lòng tôi không còn giận dữ nữa, chỉ còn lại sự bình thản.

Tôi đặt lên bàn một phong bì dày:
“Đây là 10 triệu. Bằng đúng số tiền bố đã lấy của con năm đó.”

Bố run run:
“Con… con tha thứ cho bố rồi à?”

Tôi lắc đầu:
“Không. Con chỉ trả lại món nợ giữa hai người xa lạ. Từ ngày bố lấy tiền của con để cưới vợ mới, bố đã không còn là chỗ dựa của con nữa.”

Tôi đứng dậy, nói câu cuối cùng:
“Bố đã chọn người đàn bà đó thay vì con. Bây giờ, bố phải sống với lựa chọn của mình.”

Rồi tôi quay lưng bước đi.

Phía sau, tôi nghe tiếng bố khóc nức nở.
Nhưng lần này, tôi không quay đầu lại.

Cái giá của việc phản bội niềm tin của một đứa con…
chính là mất nó mãi mãi.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!