Tôi cam chịu cuộc sống thuê trọ, còn chồng thì giấu tôi vay tiền xây nhà 3 tỷ tặng bố mẹ. Mục đích duy nhất là để bố mẹ không thua k.ém hàng xóm.

Tôi cam chịu cuộc sống thuê trọ, còn chồng thì giấu tôi vay tiền xây nhà 3 tỷ tặng bố mẹ. Mục đích duy nhất là để bố mẹ không thua kém hàng xóm.

 Tiếng loa phường phát bản tin cuối ngày rè rè, lọt qua những kẽ lá đa già nua, không cách nào át được tiếng cụng ly leng keng và tiếng cười nói hỉ hả phát ra từ ngôi nhà ba tầng mới toanh, thơm nồng mùi sơn mới ở giữa làng. Tôi đứng lặng người dưới bóng cây đa đầu ngõ, cảm nhận cái lạnh buốt của cơn mưa bóng mây thấm qua lớp áo mỏng, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt tờ giấy thông báo nợ của ngân hàng vừa gửi về căn phòng trọ ẩm thấp của hai vợ chồng trên phố. Tờ giấy mỏng manh ấy như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu gia đình nhỏ của tôi, trong khi ở đây, người ta đang tung hô một ảo ảnh về sự giàu sang phú quý.

“Đấy, các ông các bà xem, thằng Hòa nhà tôi nó bảo: ‘Bố mẹ cả đời vất vả vì con, giờ già rồi phải ở cái nhà cho nó ra hồn người, kẻo hàng xóm người ta cười vào mặt con’. Nó quyết tâm xây cái nhà này 3 tỷ bạc, nội thất gỗ lim cả đấy, từ cái tay vịn cầu thang đến bộ phản kia đều là hàng tuyển!” Giọng bố chồng tôi oang oang, đầy vẻ tự mãn, tiếng cười của ông vang lên sảng khoái như thể ông vừa trúng số độc đắc. Ông đi lại giữa đám đông quan khách, tay cầm chén rượu, mặt đỏ gay, đôi mắt lấp lánh sự hãnh diện mà ông đã khao khát suốt cả cuộc đời nghèo khó.

Tôi bước vào sân, không gian bỗng khựng lại như một đoạn phim bị lỗi kỹ thuật, tiếng cười nói bỗng chốc vơi đi phân nửa. Hòa – chồng tôi – đang tươi cười rót rượu cho các bác trưởng họ, nhìn thấy tôi thì nụ cười tắt ngóm ngay lập tức, gương mặt anh ta biến sắc, từ hồng hào sang xám ngoét rồi đỏ bừng vì lúng túng. Anh ta vội vàng đặt chai rượu xuống, định bước lại gần tôi nhưng lại khựng lại trước cái nhìn xoáy sâu, lạnh lẽo của vợ mình.

Bà mẹ chồng tôi nhấp một ngụm nước trà, đôi mắt sắc lẹm liếc xéo tôi một cái từ đầu đến chân rồi nói bằng giọng mỉa mai đặc sệt, cái giọng điệu mà bà vẫn dùng để “dạy dỗ” đứa con dâu tỉnh lẻ mỗi khi có dịp…

 “Ơ kìa, dâu trưởng về đấy à? Sao đi xe khách về mà không bắt cái taxi cho nó sang cái thằng người? Nhìn con lếch thếch, quần áo nhăn nhúm thế này, khéo hàng xóm lại tưởng nhà tôi bạc đãi, để con dâu đi làm thuê làm mướn khổ cực lắm không bằng, thật là mất mặt cái nhà 3 tỷ!”

Tôi không nói không rằng, tiến thẳng đến mâm cỗ chính nơi có những vị bối tôn kính nhất, ném xấp giấy nợ ngân hàng lên giữa những đĩa gà chọi và tôm hùm, giọng run lên vì nghẹn uất nhưng vẫn đủ rõ ràng để cả sân đều nghe thấy: “Đúng là con lếch thếch thật mẹ ạ. Con lếch thếch vì suốt 5 năm qua không dám mua một cái áo mới, con lếch thếch vì đứa con gái duy nhất của anh chị phải nghỉ học múa, nghỉ cả lớp tiếng Anh để tiết kiệm từng đồng tiền trọ trên phố. Còn anh Hòa đây thì sang trọng quá, sang đến mức đi vay nợ lãi, cắm cả sổ lương, vay mượn khắp lượt bạn bè để xây cái ‘vỏ ốc’ khổng lồ này chỉ để bố mẹ được nở mày nở mặt với cái làng này một vài ngày!”

Hòa đập mạnh tay xuống bàn, tiếng bát đũa nảy lên bần bật, anh ta quát lớn, hy vọng tiếng quát sẽ át đi sự thật đang bị phơi bày: “Cô câm miệng ngay cho tôi! Chuyện nhà cửa tôi tự lo được, cô biết cái gì mà nói? Đừng có mang cái thói đàn bà hẹp hòi, tính toán từng đồng chi li với bố mẹ ra đây giữa lúc vui vẻ thế này. Tôi là con trai độc nhất, là niềm tự hào của dòng họ, không làm được cái nhà ra hồn thì tôi còn mặt mũi nào mà nhìn ai ở cái đất này nữa hả?”

Tôi cười cay đắng, nụ cười méo mó chứa đựng bao nhiêu uất hận tích tụ bấy lâu, lời nói phát ra sắc lẻm như dao: “Anh muốn ngẩng mặt lên với hàng xóm để rồi sau đó cúi mặt xuống làm nô lệ cho chủ nợ suốt phần đời còn lại sao? Anh xây cái lâu đài này bằng gạch, bằng gỗ lim hay thực chất là xây bằng máu và nước mắt của vợ con anh? Mẹ bảo con không sang trọng, vâng, cái ‘sang trọng’ của gia đình mình là ở thuê trong căn phòng 15 mét vuông dột nát giữa thủ đô, nhưng cứ hễ về quê là vung tiền như đại gia bất động sản. Cả nhà mình diễn giỏi lắm, diễn đến mức tôi thấy kinh tởm chính cái sự giả dối này!”

*

Bà mẹ chồng tôi đứng bật dậy, mặt tái dại vì xấu hổ với quan khách, nhưng bà vẫn cố vớt vát bằng những lời cay độc: “Chị đừng có mà láo! Con trai tôi làm ra tiền, nó có hiếu thì nó xây nhà, chị không giúp được gì thì cũng đừng có đứng đó mà nguyền rủa. Cái loại đàn bà không biết giữ thể diện cho chồng thì đúng là vô phúc cho nhà này!” Đám đông quan khách bắt đầu xì xào, những ánh mắt ngưỡng mộ lúc nãy giờ đã chuyển sang sự tò mò và đàm tiếu, họ nhìn ngôi nhà nguy nga rồi lại nhìn tờ giấy nợ, những lời bàn tán như những mũi tên bắn thẳng vào cái sĩ diện hão huyền của gia đình họ.

Sau trận lôi đình đêm đó, tôi bỏ về thành phố ngay trong đêm, mặc cho trời mưa tầm tã và bóng tối bủa vây con đường đê hun hút. Hòa không đuổi theo, anh ta còn bận ở lại để “giải trình” với bố mẹ, để dỗ dành những vị trưởng họ và tìm cách che đậy những vết nứt to hoác của sự thật đang rò rỉ khắp nơi. Anh ta dùng những lời hứa hẹn hão huyền để lấp liếm, nhưng trong lòng anh ta chắc chắn hiểu rằng, cái tháp ngà anh ta tự dựng lên đang bắt đầu lung lay từ tận gốc rễ.

Những ngày sau đó đối với tôi là chuỗi ngày tăm tối nhất của cuộc đời, khi sự thật về tài chính của chồng dần lộ diện một cách khủng khiếp hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Tôi phát hiện ra Hòa không chỉ vay ngân hàng với số tiền khổng lồ mà còn vay mượn khắp lượt bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí là cả những nguồn tín dụng đen với lãi suất cắt cổ chỉ để đắp vào những chi phí phát sinh của ngôi nhà gỗ lim kia. Áp lực tiền bạc khiến anh ta từ một người đàn ông hào hoa, vui vẻ trở nên cục cằn, thô lỗ; mỗi tối anh ta về nhà với mùi rượu nồng nặc và những cơn thịnh nộ vô cớ trút xuống đầu hai mẹ con.

Ở quê, bố mẹ chồng tôi vẫn hoàn toàn mù quáng, họ vẫn hồn nhiên tổ chức tiệc tân gia hết lượt này đến lượt khác, mời hết hội người cao tuổi đến hội phụ nữ làng đến tham quan “công trình thế kỷ”. Họ say sưa trong những lời tán dương giả tạo của hàng xóm, những người thực chất đang cười thầm sau lưng về sự phô trương quá mức của một gia đình vốn chẳng khá giả gì. Bà mẹ chồng tôi đi đâu cũng khoe cái điều hòa hai chiều, cái tivi 80 inch mà thực tế là tiền điện mỗi tháng bà còn chẳng dám chi trả, nhưng trước mặt người khác thì vẫn phải tỏ ra ta đây là bậc mệnh phụ.

*

Tôi quyết định không thể để con gái mình sống trong cái bầu không khí độc hại này thêm một giây phút nào nữa, tôi cần cho bố mẹ chồng nhìn thấy thực tế để họ thôi cái ảo tưởng về sự giàu có của con trai. Tôi gọi điện mời ông bà lên thành phố, lấy lý do là “chúc mừng sinh nhật cháu gái tròn 6 tuổi” và hứa sẽ đưa ông bà đi tham quan thủ đô. Họ lên với tâm thế của những người chiến thắng, ăn mặc là lượt như những quý tộc vùng nông thôn, nhưng sự tự tin ấy bắt đầu sụp đổ ngay khi họ bước chân vào ngõ trọ sâu hun hút, nơi mùi ẩm mốc và rác thải xộc thẳng vào mũi.

Khi chứng kiến cảnh đứa cháu nội yêu quý nhất của mình đang ngồi bệt dưới sàn nhà xi măng, ăn bát mì tôm úp vội trong căn phòng trọ nóng hầm hập, rỉ nước từ trần nhà mỗi khi có cơn mưa đi qua, bà mẹ chồng tôi vẫn không chịu tỉnh ngộ. Bà nhìn căn phòng trọ nhỏ hẹp bằng ánh mắt ghê tởm, rồi quay sang tôi mỉa mai: “Tại chị không biết vun vén, không biết quản lý chi tiêu nên mới để con mình khổ thế này, chứ thằng Hòa nó làm ra tiền tỷ, lương tháng mấy chục triệu, chẳng lẽ lại để vợ con sống như người đi đày? Chắc chị lại lén lút gửi tiền về cho bên ngoại, lo cho anh em nhà chị nên mới cháy túi chứ gì?”

Sự ích kỷ tận cùng và sự mù quáng vì cái sĩ diện hão của họ đã đẩy tôi đến giới hạn cuối cùng của lòng kiên nhẫn, tôi không còn muốn giữ thể diện cho bất kỳ ai nữa. Tôi ném thẳng bảng lương bị khấu trừ gần hết của Hòa – chỉ còn lại chưa đầy ba triệu đồng sau khi trừ nợ – và tờ tối hậu thư đỏ rực từ ngân hàng lên chiếc bàn nhựa duy nhất trong phòng. “Bố mẹ nhìn đi! Đây là cái giá của ngôi nhà 3 tỷ của bố mẹ đây! Nếu tháng sau không trả được lãi, họ sẽ siết nợ tài sản đảm bảo – chính là mảnh đất tổ tiên mà ngôi nhà gỗ lim đang tọa lạc đấy!”

Cả hai ông bà lặng người, tờ giấy đỏ trên bàn như một ngọn lửa đốt cháy sạch sành sanh niềm kiêu hãnh của họ; bố chồng tôi tay run rẩy cầm tờ thông báo, miệng lắp bắp không thành lời. Sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng trọ, chỉ còn tiếng quạt cũ kêu lọc cọc và tiếng đứa trẻ sụp sụp húp nước mì tôm. Lúc này, họ mới bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng cái “lâu đài” ở quê không phải là phần thưởng của sự thành đạt, mà là một chiếc gông cùm đang thắt chặt lấy cổ con trai họ, và cả tương lai của chính họ.

Cơn bão nợ nần cuối cùng cũng quét qua gia đình chúng tôi với sức tàn phá khủng khiếp, mang theo tất cả những gì được coi là danh giá ảo. Hòa bị cơ quan kỷ luật, tước bỏ danh hiệu thi đua và đình chỉ công tác một thời gian vì nợ nần dây dưa ảnh hưởng đến uy tín đơn vị, đồng nghiệp nhìn anh ta bằng ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ. Ngôi nhà 3 tỷ ở quê giờ đây không còn là niềm tự hào mà trở thành một gánh nặng khổng lồ, một khối bê tông và gỗ lim vô tri nhưng lại đang hút cạn sự sống của mọi người.

Bố mẹ chồng tôi từ chỗ là những người hãnh diện nhất làng, giờ đây không dám bước chân ra khỏi cổng nửa bước vì tiếng xì xào, đàm tiếu của những kẻ lúc trước từng nịnh nọt họ. Những lời mỉa mai vang lên khắp các ngả đường: “Xây nhà to mà để con nợ như chúa chổm, để cháu đói rách, thật là cái loại trèo cao ngã đau”, hay “Gỗ lim đắt tiền mà làm gì khi cái bụng thì rỗng tuếch, cái sổ đỏ thì nằm trong ngân hàng”. Ông bà sống lủi thủi trong bóng tối, sợ ánh đèn sáng sẽ khiến người ta chú ý đến sự thảm hại của mình.

Tôi quyết định ký vào đơn ly thân, mang con về nhà ngoại để tìm lại sự bình yên vốn có, mặc cho Hòa quỳ xuống cầu xin trong muộn màng. Tôi không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự giả dối, nơi mà sự ảo tưởng về danh giá được đặt lên trên cả sự no ấm của đứa trẻ và sự chân thành giữa vợ chồng. Tôi cần một mái nhà thực sự, nơi có hơi ấm tình thương chứ không phải những bức tường lạnh lẽo được xây bằng nợ nần và sự lừa lọc.

Hòa phải bán đi chiếc xe máy tay ga, bán cả những đồ đạc đắt tiền để trả bớt các khoản nợ lãi suất cao, anh ta phải làm thêm đủ việc từ sáng sớm đến đêm muộn để gồng gánh cái sai lầm của mình. Ngôi nhà 3 tỷ – niềm tự hào duy nhất của anh ta – giờ đây im lìm, vắng lặng như một ngôi mộ cổ; rêu xanh bắt đầu bám trên những bức tường sơn chưa kịp cũ. Bố mẹ anh ta phải đóng cửa toàn bộ tầng 2 và tầng 3 vì không có tiền trả tiền điện và bảo trì, hai ông bà lại lủi thủi dưới căn bếp cũ kỹ bên cạnh “tòa lâu đài” dang dở, ăn bữa rau bữa cháo qua ngày.

Kết thúc câu chuyện, tôi ngồi trong căn nhà nhỏ của bố mẹ đẻ, dưới mái hiên đầy nắng và gió, nhìn con gái vui đùa hồn nhiên với những đứa trẻ hàng xóm. Tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác bình yên mà bấy lâu nay tôi đã đánh mất trong cái vòng xoáy hào nhoáng giả tạo kia. Tôi hiểu rằng, sự nở mày nở mặt thật sự không nằm ở những bức tường kiên cố, gỗ lim đắt tiền hay cái danh xưng “giàu sang” trong mắt người đời, mà nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn và sự trung thực tuyệt đối với chính mình.

Một ngôi nhà hạnh phúc nhất thiết phải là nơi có tiếng cười chân thật, nơi người ta được sống đúng với khả năng của mình, chứ không phải nơi người ta phải gồng mình lên để diễn một vai diễn đại gia không thuộc về mình. Hòa thi thoảng vẫn gọi điện, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ hối lỗi và mệt mỏi; anh hứa sẽ trả hết nợ để đón mẹ con tôi về, nhưng tôi chỉ mỉm cười lặng lẽ. Tôi sẽ chờ, không phải chờ một ngôi nhà gỗ lim, mà chờ một con người thực sự biết trân trọng giá trị của hai chữ “Gia Đình” bằng tất cả sự khiêm nhường và thực tế nhất.

LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.