Tôi bất ngờ trúng thưởng 50 triệu từ một tờ vé số mua bừa ở đầu ngõ. Không chần chừ, tôi viết đơn xin nghỉ việc ở xưởng may trên thành phố, háo hức xách vali về quê ăn Tết, trong lòng mơ về một cái Tết đủ đầy, ấm áp sau bao năm chắt chiu…

Tôi bất ngờ trúng thưởng 50 triệu từ một tờ vé số mua bừa ở đầu ngõ. Không chần chừ, tôi viết đơn xin nghỉ việc ở xưởng may trên thành phố, háo hức xách vali về quê ăn Tết, trong lòng mơ về một cái Tết đủ đầy, ấm áp sau bao năm chắt chiu.

Vừa bước chân vào sân, mẹ đã thở dài thườn thượt, còn bố thì lắc đầu ngao ngán:
– Nhà mình chật quá rồi con ạ, Tết này vợ chồng thằng Tí cũng về, biết xoay xở sao cho đủ chỗ…

Nhìn căn nhà cấp bốn ẩm thấp, mái tôn đã cũ, tôi thấy xót xa. Nghĩ đến số tiền trúng thưởng, tôi liền rút ra 5 triệu, nói dối là tiền dành dụm lâu nay để sửa sang lại gian ngoài, mua thêm bộ giường tủ mới. Cả nhà mừng rỡ, mẹ cứ xuýt xoa:
– Con gái lớn của mẹ giỏi thật, đi làm thành phố có khác!

Họ hàng nghe tin cũng kéo đến, ai cũng khen tôi là đứa thành đạt nhất nhà. Tôi cười gượng, lòng vừa vui vừa ngại.

Nhưng niềm vui chưa kịp nguội, tối hôm ấy bố gọi tôi ra sau vườn, giọng trầm xuống:
– Con này… mẹ con bị bệnh nặng. Bác sĩ trên tỉnh bảo phải có gần 50 triệu mới chữa được. Nhà mình biết lấy đâu ra tiền bây giờ? Chẳng lẽ… đành nhìn mẹ con chịu đau đớn vậy sao?

Nghe vậy, tim tôi thắt lại. Không chút nghi ngờ, tôi vội gom hết 40 triệu còn lại, rồi chạy vạy vay mượn thêm bà con lối xóm, cắm cả chiếc xe máy cũ mới đủ số tiền bố nói.

Trong phòng bệnh trắng toát ở bệnh viện huyện, mẹ nắm tay tôi, đôi mắt ướt nhòe:
– Mẹ chỉ có một mong ước… được nhìn thấy con yên bề gia thất. Có chồng chăm lo, mẹ nhắm mắt cũng yên lòng.

Tôi nghẹn ngào gật đầu. Vài ngày sau, theo lời mai mối của bố mẹ, tôi đồng ý lấy một người đàn ông 40 tuổi ở xã bên – người mà họ bảo là hiền lành, làm ăn khá giả, sẽ chăm sóc tôi tốt.

Đám cưới diễn ra vội vã. Tôi khoác áo dài đỏ, ngồi bên cạnh người chồng mới mà lòng trống rỗng. Nhưng tôi vẫn tự nhủ: “Chỉ cần mẹ khỏe lại, mình hy sinh cũng đáng…”

Nào ngờ, ngay đêm tân hôn, cánh cửa phòng bị khóa trái. Hắn lộ rõ bộ mặt hung dữ, nhốt tôi xuống tầng hầm tối om phía sau nhà. Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục – bị đánh đập, hành hạ đến kiệt sức. Không một ai cứu, không một ai hay biết.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi thân thể rã rời, tôi nghe loáng thoáng tiếng nói phía trên:
– May mà con bé ngu ngốc tin thật. 50 triệu tiền vé số với ít sính lễ cũng đủ cho cả nhà mình sang nước ngoài rồi!

Tôi chết lặng. Hóa ra mẹ chưa từng bị bệnh. Tất cả chỉ là một vở kịch hoàn hảo của chính gia đình ruột thịt…

Tôi choàng tỉnh, mồ hôi túa ra như tắm. Nhìn quanh, tôi sững sờ: căn nhà cũ kỹ, cành mai trước sân, mùi bánh chưng thoang thoảng – tất cả đều quen thuộc.

Hóa ra… tôi đã quay về đúng sáng mùng Một Tết năm đó.

Ngoài sân, họ hàng tấp nập tới chúc Tết. Tiếng cười nói rộn ràng như chưa từng có bi kịch nào xảy ra.

Một bà dì họ liếc nhìn tôi, cười ngọt:
– Cháu làm trên thành phố lớn, chắc lương tháng cũng khá lắm nhỉ?

Cả gian nhà bỗng im lặng. Mọi ánh mắt tò mò dồn về phía tôi. Tay tôi đang bóc quýt bỗng khựng lại.

Tôi lặng lẽ véo mạnh vào lòng bàn tay. Cơn đau nhói khiến tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Không sai… tôi đã trọng sinh.

Kiếp này, dù chỉ một đồng từ tờ vé số, tôi cũng sẽ không để bất kỳ ai chạm vào!

Tôi ngẩng lên, nở nụ cười bình thản, chậm rãi đáp:
– Dạ… cháu bị công ty cho nghỉ việc từ tháng trước rồi ạ.

Cả nhà sững sờ. Còn tôi, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy vận mệnh đang nằm gọn trong tay mình.

Không khí trong nhà chợt khựng lại.

Mẹ tôi sững sờ:
– Nghỉ việc… là sao? Thế tiền thưởng Tết, tiền tiết kiệm của con đâu?

Tôi khẽ cúi đầu, giọng buồn buồn:
– Con tiêu gần hết rồi ạ. Trên thành phố chi phí đắt đỏ lắm, lại còn giúp bạn bè vay mượn… giờ con trắng tay, về quê ăn Tết với bố mẹ thôi.

Tôi nói dối mà tim đập thình thịch. Nhưng lần này, tôi không còn là đứa con ngây thơ của kiếp trước nữa. Trong túi áo, tờ vé số trúng thưởng vẫn được tôi cất kỹ, số tiền đã gửi vào tài khoản riêng từ hôm qua, không một ai hay biết.

Quả nhiên, sắc mặt bố mẹ lập tức thay đổi. Nụ cười trên môi mẹ tắt ngấm, ánh mắt thoáng vẻ thất vọng rồi nhanh chóng che giấu. Bố chỉ ậm ừ vài câu cho qua chuyện.

Suốt mấy ngày Tết, không còn ai nhắc đến chuyện sửa nhà hay hỏi han tiền bạc của tôi nữa. Những lời hỏi han ngọt ngào bỗng thưa dần, thay vào đó là những tiếng thở dài, những cái nhìn hờ hững.

Đến mùng Ba, bố lại kéo tôi ra sau vườn, giọng trầm hẳn:
– Con này… mẹ con dạo này hay đau đầu chóng mặt. Chắc phải lên bệnh viện tỉnh khám, nhưng nhà mình đang kẹt tiền…

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, nở nụ cười nhàn nhạt:
– Nếu mẹ bệnh thì mình đi khám bảo hiểm trước đã bố ạ. Còn tiền, con giờ cũng chẳng có đâu.

Ông khựng lại, ánh mắt lóe lên chút bối rối. Lần đầu tiên, tôi thấy ông không biết nói gì tiếp.

Tối hôm đó, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ trong buồng:
– Con bé nói hết tiền thật không?
– Tôi cũng không chắc… nhưng xem ra nó không còn dễ dụ như trước nữa.
– Hay là thôi, đợi dịp khác tính tiếp…

Tôi đứng ngoài cửa, bàn tay run lên. Dù đã biết trước kết cục từ kiếp trước, nghe lại những lời ấy vẫn khiến tim tôi nhói đau. Hóa ra, tình thân mà tôi từng tin tưởng, lại mong manh đến vậy.

Sáng mùng Bốn, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý. Mẹ ngạc nhiên hỏi:
– Con đi sớm thế à? Ở nhà thêm vài hôm nữa đi.

Tôi mỉm cười, giọng nhẹ tênh:
– Con lên thành phố xin việc mới ạ. Ở lâu lại phiền bố mẹ.

Bố mẹ chỉ gật đầu qua loa, không giữ lại. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng sự níu kéo ngày trước… có lẽ cũng chỉ vì tiền.

Ra đến cổng, tôi quay đầu nhìn căn nhà quen thuộc. Nơi ấy từng là tất cả của tôi, là lý do khiến tôi hy sinh cả đời ở kiếp trước. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy một khoảng ký ức lạnh lẽo.

Tôi siết chặt vali, tự nhủ:
“Kiếp này, tôi sống vì bản thân mình trước tiên.”

Lên thành phố, tôi không nghỉ việc như đã nói dối, mà chuyển sang một công ty khác, dùng số tiền trúng thưởng để học thêm nghiệp vụ, thuê một căn phòng nhỏ nhưng ấm áp. Tôi không còn gửi tiền về vô điều kiện, chỉ thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm như một nghĩa vụ vừa đủ.

Vài tháng sau, nghe tin bố mẹ hỏi vay tiền khắp nơi vì nợ nần, tôi chỉ lặng im. Không phải tôi vô tình, mà vì tôi hiểu: lòng tốt mù quáng đôi khi chính là con dao giết chết mình.

Một buổi tối, đứng trước cửa sổ phòng trọ, nhìn dòng xe tấp nập, tôi chợt bật cười. Cuộc đời đã cho tôi một lần chết để hiểu rõ giá trị của việc được sống lại.

Kiếp trước, tôi chết vì quá tin người.

Kiếp này, tôi sống vì biết yêu chính mình.