Tiếng pháo hoa thử nghiệm ngoài hồ Tây nổ lách tách, báo hiệu Tết sắp về. Trong căn hộ cao cấp tầng 28, ánh đèn vàng hắt xuống chiếc bàn kính nơi Minh đang ngồi, hả hê đếm từng cọc tiền thưởng Tết – tròn 120 triệu.

Tiếng pháo hoa thử nghiệm ngoài hồ Tây nổ lách tách, báo hiệu Tết sắp về. Trong căn hộ cao cấp tầng 28, ánh đèn vàng hắt xuống chiếc bàn kính nơi Minh đang ngồi, hả hê đếm từng cọc tiền thưởng Tết – tròn 120 triệu.

Anh ta búng nhẹ vào xấp tiền, cười khẩy:
“Làm trưởng phòng khác hẳn. Tết này tha hồ mà nở mày nở mặt.”

Cửa mở. Bố mẹ vợ – hai người nông dân gầy gò, tay xách túi nếp, con gà quê và mấy bó lá dong – bước vào, mồ hôi còn lấm tấm vì vừa đi xe khách suốt đêm.

Minh liếc qua, nhăn mặt:
“Trời đất… lên thành phố mà mang theo mấy thứ quê mùa thế này. Để đó đi, bẩn sàn nhà.”

Lan – vợ anh – đang rửa rau trong bếp nghe thấy, vội chạy ra. Cô reo lên:
“Bố mẹ lên rồi ạ? Con nhớ quá!”

Nhưng chưa kịp ôm bố mẹ, Minh đã rút trong xấp tiền ra đúng một tờ 500 nghìn, đặt cái “cạch” xuống bàn, rồi đẩy về phía hai người già.

Giọng anh ta kéo dài, mỉa mai:
“Ông bà cầm lấy mua ít thịt ăn Tết. Ở quê chắc lâu lắm mới được ăn miếng thịt ngon. Coi như con rể biếu.”

Không gian lặng phắc.

Bố Lan sững sờ, bàn tay chai sạn khựng lại giữa không trung. Mẹ Lan cúi đầu, đôi vai run run. Túi gạo nếp trên tay bà khẽ rơi xuống sàn.

Lan đứng chết lặng vài giây. Rồi, thay vì nổi giận hay khóc lóc, cô chậm rãi bước tới, cầm tờ 500 nghìn lên.

Minh tưởng vợ sẽ xấu hổ mà xin lỗi thay mình, liền cười khẩy.

Nhưng Lan bất ngờ nhét thẳng tờ tiền ấy vào túi áo vest của chồng.

“Anh giữ lấy đi,” cô nói rất khẽ, “có khi anh cần hơn bố mẹ tôi.”

Minh cau mày:
“Em nói cái gì thế?”

Lan không trả lời. Cô quay sang bố mẹ, dịu dàng:
“Bố mẹ vào phòng nghỉ đi ạ. Con có việc xử lý một chút.”

Nói rồi, cô cầm điện thoại, bấm số.
“Anh Hùng à? Nhờ anh chuyển khoản số tiền em dặn lúc sáng nhé.”

Chưa đầy hai phút sau, điện thoại bố Lan rung lên. Ông lúng túng mở ra. Tin nhắn ngân hàng hiện rõ:
“+500.000.000 VND”.

Bố Lan run rẩy:
“Lan… cái này… là…?”

Lan mỉm cười:
“Tiền con gửi bố mẹ ăn Tết. Sau này đỡ phải lên đây nghe người ta dạy cách ăn thịt.”

Minh đứng bật dậy:
“Em điên à? 500 triệu? Tiền đâu ra?!”

Lan quay sang nhìn anh, ánh mắt lạnh đến mức Minh bất giác lùi một bước.

“Anh tưởng hai năm qua tôi ở nhà nội trợ thật sao?”
Cô đặt lên bàn một tập hồ sơ.
“Công ty thiết kế tôi làm freelancer, năm nay lãi gần một tỷ. Hợp đồng, sao kê, đầy đủ cả.”

Minh chết lặng.

Lan tiếp lời, từng chữ rõ ràng:
“Còn căn hộ này – đứng tên anh, nhưng 70% tiền mua là tiền tôi chuyển vào. Tôi giữ im lặng vì nghĩ vợ chồng là người một nhà.”

Cô dừng lại, ánh mắt lướt qua tờ 500 nghìn trong túi áo anh.

“Nhưng hôm nay anh dạy tôi một bài học. Hóa ra ‘người một nhà’ trong mắt anh chỉ là người biết nhịn.”

Minh lắp bắp:
“Anh… anh chỉ đùa thôi mà…”

“Đùa?” – Lan bật cười, tiếng cười khô khốc. – “Đùa bằng cách nhục mạ bố mẹ vợ mình à?”

Cô quay vào phòng, kéo ra một vali đã chuẩn bị sẵn từ trước.
“Thật ra tôi định qua Tết mới nói. Nhưng xem ra không cần đợi nữa.”

Cô đặt lên bàn một tờ giấy.

Đơn ly hôn.

Minh hoảng hốt:
“Lan! Em làm quá rồi đấy! Chỉ vì 500 nghìn mà đòi ly hôn à?!”

Lan nhìn thẳng vào mắt anh:
“Không. Vì tôi nhận ra giá trị của bố mẹ tôi trong mắt anh… còn không bằng 500 nghìn.”

Cô quay sang bố mẹ, giọng dịu lại:
“Bố mẹ, mình về nhà nhé. Năm nay con đưa bố mẹ đi du lịch Tết, không phải ngồi xe khách nữa.”

Mẹ Lan òa khóc. Bố Lan nắm chặt tay con gái, mắt đỏ hoe nhưng đầy tự hào.

Cánh cửa căn hộ đóng sầm lại.

Minh đứng chết lặng giữa phòng khách rộng lớn, tay run run sờ vào túi áo vest – nơi vẫn còn tờ 500 nghìn nhàu nhĩ.

Ngoài ban công, pháo hoa nổ rực trời.

Còn trong lòng anh ta, lần đầu tiên trong đời, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh buốt – đúng bằng cái giá của sự kiêu ngạo và khinh miệt mà anh đã tự tay trả.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!