Sợ Tết lại bị tr/a hỏi chuyện chồng con, tôi bỏ ra 5 triệu thuê người yêu cho yên thân. Nhưng vừa chuyển cọc xong, một tin dữ ập đến.
Sợ Tết lại bị tra hỏi chuyện chồng con, tôi bỏ ra 5 triệu thuê người yêu cho yên thân. Nhưng vừa chuyển cọc xong, một tin dữ ập đến.
Những cơn gió bấc tràn về thành phố vào những ngày cuối tháng Chạp mang theo cái lạnh tê tái, nhưng chẳng thấm tháp gì so với sự buốt giá trong lòng tôi. Ở cái tuổi 29, khi bạn bè đồng lứa đã tay bế tay bồng, tôi vẫn lầm lũi đi về giữa căn hộ thuê nhỏ bé và văn phòng ngập ngụa giấy tờ. Mỗi cuộc điện thoại từ quê gọi lên, tôi đều phải hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tinh thần cho “bài ca bất hủ” về chuyện chồng con, một điệp khúc tra tấn tinh thần không hồi kết.
“Mày định để cái tử cung nó đóng rêu mới chịu lấy chồng hả con? Con nhà bà Tám đầu ngõ kém mày hai tuổi mà giờ đã chuẩn bị đẻ đứa thứ ba rồi đấy!” Giọng mẹ tôi qua điện thoại chói lói, pha lẫn sự sốt ruột đến cay nghiệt. Tôi chỉ biết thở dài, đưa điện thoại ra xa lỗ tai, đôi mắt vô hồn nhìn vào màn hình máy tính đang nhảy số liên tục. Sự tồn tại của tôi trong mắt gia đình giờ đây dường như chỉ còn được định giá qua tấm thiệp cưới, ngoài ra mọi nỗ lực sự nghiệp đều vô nghĩa.
Cái Tết này, nỗi ám ảnh ấy càng trở nên khủng khiếp hơn khi cô em họ xa – đứa vốn chẳng ưa gì tôi – vừa đính hôn với một gã giám đốc công ty xây dựng. Mẹ tôi như phát điên, bà tuyên bố nếu Tết này tôi không dắt được ai về, thì tốt nhất là “đi biệt xứ đừng có vác mặt về cái làng này cho người ta cười thối mũi”. Áp lực từ dư luận nông thôn, những lời xì xầm mỉa mai của họ hàng là thứ vũ khí sắc lẹm cắt nát lòng tự trọng của tôi mỗi độ xuân về.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lan – cô bạn thân nhất của tôi – đã đưa ra một tối kiến mà lúc đó tôi lại coi là cứu cánh cuối cùng. “Thuê lấy một anh, cao to, bóng bẩy vào, dắt về cho thiên hạ câm miệng lại. Có tiền là có tất cả, diễn một kịch bản hoàn hảo rồi ra Giêng bảo chia tay vì không hợp là xong, ai kiểm chứng được?” Lan nhướn mày, nụ cười đầy vẻ thực dụng nhưng lại vô cùng hợp lý trong hoàn cảnh của tôi.
Tôi bắt đầu tìm kiếm “mặt hàng” phù hợp trên một hội nhóm kín chuyên cung cấp dịch vụ “người yêu hợp đồng”.
Một gã tên Hoàng xuất hiện với profile cực kỳ ấn tượng: cao 1m82, gương mặt góc cạnh như diễn viên, và đặc biệt là phong thái rất sang trọng. Gã đưa ra một bảng giá lạnh lùng như một thực đơn trong nhà hàng cao cấp: “3 triệu nếu về trong ngày, 5 triệu nếu phải ở lại qua đêm, chi phí đi lại khách hàng chịu hoàn toàn.”
“5 triệu cho một vở kịch?” Tôi mỉa mai nhắn tin lại, lòng thầm khinh bỉ cái xã hội mà ngay cả tình cảm cũng được đóng gói thành hàng hóa. Gã trả lời bằng một thái độ trịch thượng không kém: “Cô mua sự bình yên cho tâm hồn và cái mặt mũi của bố mẹ cô đấy, cái giá đó còn quá rẻ so với những lời đàm tiếu mà cô phải chịu. Chốt thì chuyển cọc 2 triệu để giữ lịch, không thì mời người tiếp theo.”
Sự kiêu ngạo của gã khiến tôi nóng mặt, nhưng cái viễn cảnh bị cả họ xúm vào tra khảo về sự độc thân khiến tôi tặc lưỡi chấp nhận. Tôi chuyển khoản 2 triệu đồng vào tài khoản của gã, cảm thấy bản thân vừa thực hiện một giao dịch rẻ rúng nhưng cần thiết. Tôi bắt đầu thêu dệt nên một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ về một anh chàng kiến trúc sư thành đạt, người đã đánh cắp trái tim mình, để chuẩn bị cho buổi ra mắt “vinh quang”.
Đúng lúc tôi đang ngồi chọn váy áo để chuẩn bị cho màn trình diễn kịch tính tại quê nhà, thì điện thoại đổ chuông dồn dập, là thằng em trai tôi ở quê. “Chị ơi… mẹ… mẹ đột quỵ rồi! Bác sĩ đang cấp cứu, chị về ngay đi, mẹ có thể không qua khỏi!” Giọng nó run rẩy, tiếng nấc nghẹn lọt thỏm giữa những âm thanh huyên náo của bệnh viện huyện. Thế giới quanh tôi bỗng chốc sụp đổ, mọi kế hoạch về sự “mát mặt” trước họ hàng tan biến như bong bóng xà phòng.
*
Tôi lao ra đường, bắt chuyến xe khách cuối cùng trong đêm để về quê, lòng như có lửa đốt, nước mắt tuôn rơi không kìm lại được. Trên chuyến xe chật chội và đầy mùi xăng xe, tôi nhìn thấy tin nhắn của gã “người yêu thuê” nhắc nhở về lịch trình ngày mai. “Gia đình tôi có việc đột xuất, mẹ tôi đang cấp cứu, tôi xin hủy hợp đồng, anh có thể trả lại một phần tiền cọc được không?” Tôi nhắn tin với chút hy vọng mong manh về sự thấu cảm.
Câu trả lời nhận được ngay sau đó giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi giữa đêm đông: “Nguyên tắc là nguyên tắc, tôi đã từ chối nhiều khách hàng khác để giữ lịch cho cô. Việc mẹ cô bệnh là chuyện cá nhân, tiền cọc không hoàn lại. Chúc mẹ cô sớm khỏi bệnh, nhưng tiền thì không về túi cô đâu.” Lời lẽ mỉa mai, ráo hoảnh của gã khiến tôi thấy kinh tởm chính bản thân mình vì đã định dùng tiền để mua sự giả dối.
Khi tôi chạy đến bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc và không khí tang thương bao trùm lấy tâm trí tôi. Nhìn qua khe cửa phòng cấp cứu, mẹ tôi nằm đó, nhỏ bé và tái nhợt dưới những ống truyền dịch chằng chịt, nhịp tim yếu ớt hiển thị trên máy theo dõi. Những lời mắng nhiếc của bà về chuyện lấy chồng, những sự áp bức vô hình bấy lâu nay bỗng trở nên nhỏ bé và đáng thương vô cùng trước sự mong manh của sự sống.
Tôi ngồi thụp xuống dãy ghế hành lang lạnh lẽo, đôi bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy vì sợ hãi và hối hận tột cùng. “Mày đúng là đứa con bất hiếu,” tôi tự sỉ vả mình trong thầm lặng, “Mẹ mày lo cho mày đến mức ngã bệnh, mà mày lại dành thời gian và tiền bạc để thuê một gã xa lạ về lừa dối bà.” Sự mỉa mai của định mệnh chính là đây: tôi đã chuẩn bị 5 triệu để mua một sự giả dối, nhưng không chuẩn bị một đồng nào cho sự ra đi đột ngột của người thân yêu.
Sáng hôm sau, bác sĩ thông báo mẹ đã qua cơn nguy kịch nhưng cần phải nằm viện theo dõi dài ngày, Tết này cả nhà sẽ đón xuân trong bệnh viện. Cô em họ mà tôi từng căm ghét vì sự khoe khoang, bất ngờ xuất hiện với một giỏ trái cây và những lời hỏi han chân thành, không một chút mỉa mai như tôi tưởng tượng. “Chị đừng lo quá, tiền viện phí nếu thiếu thì bảo em, chồng sắp cưới của em cũng đã liên hệ bác sĩ tốt nhất rồi.”
*
Lời nói của nó không còn mang tính công kích, hay có lẽ tại lòng tôi đã thay đổi nên cách tiếp nhận cũng khác đi. Tôi nhìn nó, nhìn sự quan tâm thực sự của những người xung quanh, rồi lại nhìn vào cái tin nhắn đòi nợ và giữ cọc của gã đàn ông xa lạ kia. Tôi thấy mình thật nực cười, một kẻ trưởng thành 29 tuổi lại đi lo sợ những lời đàm tiếu của những người xa lạ đến mức định vứt bỏ cả sự chân thành cuối cùng của mình.
Những ngày trong bệnh viện, tôi chăm sóc mẹ từng li từng tí, nhìn bà tỉnh lại và thều thào hỏi: “Con về rồi à… thế người yêu đâu? Đừng vì mẹ bệnh mà giấu nhé.” Tôi cầm lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ, nghẹn ngào: “Con không có người yêu nào cả mẹ ạ. Con đã định thuê người về lừa mẹ, nhưng giờ con thấy mình ngu ngốc quá. Con chỉ cần mẹ khỏe lại thôi, còn chuyện lấy chồng, khi nào gặp đúng người con sẽ lấy.”
Mẹ tôi nhìn tôi, đôi mắt mệt mỏi ánh lên một tia sáng dịu dàng mà lâu lắm rồi tôi không thấy, bà khẽ mỉm cười: “Tiên sư cô, giỏi vẽ chuyện. Tôi mắng cô là vì sợ cô cô đơn khi tôi nhắm mắt, chứ có phải ép cô đi mua chồng đâu.” Hai mẹ con cùng khóc, những uất ức, áp lực bấy lâu nay dường như tan biến theo những giọt nước mắt lăn dài trên gối bệnh viện. Sự mỉa mai châm biếm của họ hàng giờ đây chẳng còn là gánh nặng, vì tôi đã tìm thấy điểm tựa thực sự ở chính nơi này.
Tôi nhận ra rằng, cái giá 5 triệu kia không phải để mua mặt mũi, mà là cái giá để tôi mua một bài học về sự trưởng thành và giá trị của sự thật. Những ngày Tết trong bệnh viện, dù không có pháo hoa rực rỡ, không có mâm cao cỗ đầy, nhưng lại là cái Tết ấm áp nhất tôi từng có. Tôi đã sống khác đi từ giây phút đó, không còn chạy theo những quy chuẩn của xã hội, không còn để lời nói của người đời điều khiển cảm xúc của chính mình.
Tôi nhắn lại cho gã người yêu thuê một tin nhắn cuối cùng trước khi xóa số: “Cảm ơn anh đã không trả tiền cọc. 2 triệu đó coi như phí học khôn cho tôi, và cũng cảm ơn anh đã nhắc tôi nhớ rằng sự tử tế không có giá 5 triệu đồng.” Tôi tắt máy, bước vào phòng bệnh, nơi mẹ tôi đang cố gắng ngồi dậy để ăn bát cháo nóng mà tôi vừa chuẩn bị, lòng nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được ngàn cân đá tảng.
Kết thúc một năm đầy biến động, tôi đứng bên cửa sổ bệnh viện, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi dưới phố, cảm nhận mùa xuân đang thực sự bắt đầu trong tim mình. Một chương mới mở ra, không còn sự dối trá, không còn áp lực, chỉ còn tình thương và sự tự tại của một người phụ nữ thực sự trưởng thành.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.