Phiên tòa hôm ấy chật kín người. Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Trên bục, chồng tôi – Tuấn – ung dung khoác vest, bên cạnh là cô nhân tình trẻ tuổi đang ôm chặt xấp hồ sơ.
Phiên tòa hôm ấy chật kín người. Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Trên bục, chồng tôi – Tuấn – ung dung khoác vest, bên cạnh là cô nhân tình trẻ tuổi đang ôm chặt xấp hồ sơ.

Luật sư của Tuấn liên tục đưa ra chứng cứ: giấy chuyển khoản từ tài khoản mẹ chồng sang tài khoản của Tuấn, sổ đỏ căn nhà đứng tên một mình anh ta.
Mọi thứ… đều hợp pháp. Và đồng nghĩa, tôi – người phụ nữ gắn bó suốt mười năm – lại trở thành kẻ trắng tay.
Tôi nhìn Tuấn, cổ họng nghẹn cứng. Tôi không tiếc căn nhà, tôi chỉ sợ hai đứa con thơ sẽ phải lang thang theo mẹ.
Ở hàng ghế dưới, mẹ chồng tôi – bà Lan – ngồi im lặng. Bà mặc áo dài đen, gương mặt lạnh lùng quen thuộc. Suốt bao năm làm dâu, bà nổi tiếng khó tính và luôn bênh con trai vô điều kiện. Tuấn tự tin cũng vì nghĩ mẹ sẽ đứng về phía mình.
Anh ta ghé tai cô bồ, cười khẩy:
— Yên tâm, mẹ anh ghét nó lắm, bà sẽ không để anh thua đâu.
Thẩm phán chuẩn bị gõ búa tuyên án. Tim tôi như rơi xuống đáy vực.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên:
— Thưa quý tòa, tôi xin được nói.
Cả phòng xử lặng đi.
Bà Lan từ từ đứng dậy. Bước chân bà chậm rãi nhưng dứt khoát. Tuấn nở nụ cười mãn nguyện, tưởng rằng mẹ sắp bồi thêm cho tôi một nhát chí mạng.
Nhưng khi đứng trước bục nhân chứng, bà lại nhìn thẳng vào con trai, ánh mắt đầy thất vọng.
Giọng bà run run nhưng rõ ràng:
— Tôi không dạy được con trai nên mới có ngày hôm nay. Đó là lỗi của tôi. Nhưng sự thật… không giống những gì nó nói.
Tuấn sững người.
Luật sư của anh ta vội phản đối, nhưng bà Lan đã đặt lên bàn một xấp tài liệu khác.
— Số tiền chuyển vào tài khoản của Tuấn… thực chất là tiền tôi nhờ con dâu giữ hộ để trả nợ ngân hàng. Nó đã tự ý chuyển ngược về cho mình, rồi dùng làm bằng chứng nói rằng tôi cho nó tiền mua nhà.
— Còn căn nhà này… tiền đặt cọc và trả góp suốt tám năm, đều là con dâu tôi – Linh – đứng ra lo liệu. Tôi có toàn bộ sao kê ngân hàng và hợp đồng vay nợ đứng tên nó.
Cả phòng xử xôn xao.
Tuấn tái mặt:
— Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy? Mẹ đứng về phía ai?!
Bà Lan quay sang nhìn con trai, nước mắt lăn dài:
— Mẹ đứng về phía lẽ phải. Con phản bội vợ, còn muốn đẩy mẹ thành kẻ tiếp tay cướp nhà của chính cháu nội mình sao?
Cô bồ run rẩy buông tay Tuấn.
Luật sư của tôi lập tức xin bổ sung chứng cứ. Thẩm phán xem xét toàn bộ hồ sơ mới, sắc mặt thay đổi rõ rệt.
Sau gần một giờ nghị án, búa tòa vang lên dứt khoát:
— Căn nhà là tài sản hình thành từ công sức chung của vợ chồng, nhưng phần đóng góp chủ yếu thuộc về nguyên đơn. Tòa tuyên giao quyền sở hữu cho chị Linh và hai con. Bị đơn phải rời khỏi nhà trong vòng 30 ngày.
Tuấn chết lặng.
Cô nhân tình lùi lại từng bước, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng xử như chưa từng quen biết anh.
Tôi ngồi đó, nước mắt trào ra, không phải vì đau nữa… mà vì nhẹ nhõm.
Bà Lan bước xuống, dừng trước mặt tôi. Lần đầu tiên sau mười năm, bà khẽ cúi đầu:
— Mẹ xin lỗi… vì đã quá muộn mới đứng về phía con.
Tôi không nói gì, chỉ nắm lấy tay bà.
Phía sau, Tuấn gào lên gọi mẹ, nhưng bà không quay đầu lại.
Bước ra khỏi tòa, nắng chiều rọi thẳng vào mặt. Hai đứa con ôm chầm lấy tôi, ríu rít:
— Mẹ ơi, mình vẫn còn nhà phải không mẹ?
Tôi mỉm cười, gật đầu.
Ở phía xa, Tuấn đứng một mình giữa bậc thềm tòa án, mọi thứ anh ta từng tính toán… giờ đã thuộc về người mà anh từng coi là yếu đuối nhất.
Đôi khi, bản án hả hê nhất không phải là thắng thua trước tòa…
mà là khoảnh khắc kẻ phản bội nhận ra: chính người mẹ luôn bênh vực mình, cuối cùng cũng quay lưng vì quá thất vọng.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!