Người mẹ già bị b-ỏ r-ơi trước nhà em gái chỉ vì tiền lương hưu
Không phải gió mưa, mà lòng người mới lạnh nhất trong đêm rằm tháng bảy. Người mẹ già bị bỏ rơi trước nhà em gái chỉ vì tiền lương hưu.
Tiếng loa phường phát bản nhạc Vu Lan trầm buồn ngoài phố, âm thanh rè rè ấy như những nhát dao cứa vào lòng người, nhưng nó chẳng thể làm dịu đi cái không khí đặc quánh mùi thuốc súng đang bao trùm lấy phòng khách nhà Hùng. Trên mâm cúng rằm tháng Bảy, con gà luộc vàng ươm còn chưa kịp nguội, làn khói hương lờ lững bay như trêu ngươi, nhưng những lời nói thốt ra giữa căn nhà ba tầng sang trọng này còn lạnh lẽo hơn cả khí âm của tiết tháng Bảy. Hùng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ trắc chạm trổ cầu kỳ, gương mặt anh ta hằm hằm, đôi mắt vằn lên những tia máu nhìn chằm chằm vào người mẹ già đang co rúm lại phía đối diện.
“Mẹ định mang cái sổ hưu đó xuống huyệt hay sao mà cứ khư khư như giữ vàng thế? Tôi hỏi thật, mẹ có còn coi tôi là con mẹ không?” Hùng đập mạnh đôi đũa xuống bàn gốm, tiếng động chát chúa vang lên khiến bà Sen giật nảy mình, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Bà không dám ngước mắt lên, đôi bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh xao đan chặt vào nhau, cố tìm một chút điểm tựa trong chính căn nhà của đứa con trai mình từng hy vọng là chỗ dựa tuổi già.
“Tiền đó… mẹ để dành lúc ốm đau, với lại còn giỗ quẩy cho bố anh sau này. Anh chị làm ăn lớn, mỗi tháng tiêu pha tiền tỷ, thiếu gì vài đồng bạc lẻ của già này mà cứ phải ép mẹ đến đường cùng?” Giọng bà Sen nghẹn lại, đứt quãng, chứa đựng sự uất ức dồn nén của bao năm tháng sống dưới trướng con trai và con dâu. Bà biết, cái sổ hưu ấy chính là vật bảo mạng duy nhất, là chút tự trọng cuối cùng của một người già không muốn trở thành gánh nặng.
Cúc – vợ Hùng – nãy giờ vẫn thong thả gắp miếng gan gà cho vào miệng, nhai một cách chậm rãi như đang thưởng thức sự đau khổ của mẹ chồng, bỗng nhếch mép cười khẩy. Thị đặt bát xuống, lấy khăn giấy lau khóe môi đỏ chót, rồi buông những lời mỉa mai sắc lẹm…
“Ôi dào, mẹ nói nghe như chúng con là lũ cướp ngày ấy nhỉ? Bọn con nuôi mẹ cơm bưng nước rót, máy lạnh chạy phà phà từ sáng đến đêm, áo quần toàn lụa là lượt là do ai sắm?”
Thị vươn người tới trước, giọng rít qua kẽ răng đầy sự cay nghiệt: “Mẹ giữ tiền để ‘giỗ bố’ hay để lén tuồn cho cô Út dưới quê? Nhà cô Lan nghèo rớt mồng tơi, chồng thì nát rượu, nhưng mẹ cũng đừng có lấy máu thịt của vợ chồng con ra mà đi làm từ thiện kiểu đó chứ. Người ta nhìn vào lại bảo nhà này có ‘phúc’ quá, nuôi mẹ chồng để mẹ chồng đem tiền đi bao bọc đứa con gái ‘vô tích sự’, thật là nực cười!”
“Tôi… tôi không có tuồn cho ai cả, đó là tiền hưu của tôi…” Bà Sen nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu ứa ra trên đôi mắt mờ đục. Bà cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt bởi sự bạc bẽo của những kẻ mình từng hết lòng yêu thương. Mỗi lời của Cúc như một nhát roi quất vào lòng tự trọng của bà, phơi bày sự khinh miệt mà bọn họ dành cho bà suốt bấy lâu nay.
“Thôi thôi! Đừng có giở cái giọng đáng thương đó ra nữa!” Hùng gầm lên, cắt ngang lời mẹ một cách tàn nhẫn. Anh ta đứng phắt dậy, vóc dáng to cao che khuất cả ánh đèn trần, tạo nên một cái bóng đen kịt đè nặng lên bà cụ. “Mẹ ở nhà này, ăn cơm nhà này thì cái sổ hưu đó phải để vợ chồng tôi quản lý cho ‘tiện’. Mẹ già rồi, đầu óc lú lẫn, để tiền trong túi chỉ tổ cho thiên hạ nó lừa, hay mẹ lại định mang đi cúng cho mấy ông thầy bói dạo?”
*
Hùng cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo như đá băng: “Hay mẹ nghĩ tôi không đủ tư cách giữ tiền của mẹ? Nên nhớ, cái nhà ba tầng này cũng là mồ hôi nước mắt của tôi dựng lên, không có chỗ cho những kẻ ‘ăn cơm nhà này thờ ma nhà khác’. Mẹ thương cái Lan thì sang đó mà ở, để xem nó có lo cho mẹ được bát cơm ra hồn không, hay lại bắt mẹ đi nhặt ve chai với nó?”
Cao trào bùng nổ khi Hùng tiến lại gần kệ tủ, lục lọi và phát hiện ra một tờ biên lai chuyển tiền bà Sen vừa mới bí mật gửi cho Lan để lo tiền thuốc cho cháu ngoại. Cơn giận dữ khiến anh ta mất hết nhân tính, anh ta vơ lấy chiếc túi nilon đựng vài bộ quần áo cũ của bà cụ vốn đã được Cúc soạn sẵn từ trước – một hành động chứng tỏ sự tống khứ này đã được tính toán kỹ lưỡng. Hùng lôi tay bà mẹ già xềnh xệch ra cửa, mặc cho bà khóc lóc, van xin giữa cơn mưa ngâu rả rích của đêm rằm tháng Bảy.
“Mẹ thích thương nó hơn chứ gì? Được, tối nay rằm, tôi cho mẹ về đó mà hưởng cái ‘hiếu thảo’ bằng mồm của nó. Để xem bát cháo loãng nhà nó có làm mẹ ấm bụng bằng cơm cá nhà này không, hay lúc đó lại bò về đây quỳ lạy tôi!” Hùng rồ ga con xe tay ga đắt tiền, chở bà Sen xuyên qua những con phố nhòe nhoẹt ánh đèn, để lại Cúc đứng tựa cửa nhìn theo với nụ cười đắc thắng của kẻ vừa loại bỏ được một gánh nặng.
Chiếc xe dừng lại trước con ngõ lụp xụp, đầy sình lầy dẫn vào nhà Lan. Hùng không thèm dắt bà vào tận cửa, chỉ quẳng mạnh cái túi quần áo vào giữa sân đầy rác và rêu mốc, rồi lạnh lùng quát lên: “Từ nay mẹ ở đây với đứa con gái ‘vàng ngọc’ của mẹ. Đừng có vác mặt về cái nhà ‘vô phúc’ kia nữa, cửa nhà tôi từ giờ khóa chặt với mẹ!” Tiếng động cơ xe gầm rú rồi xa dần, để lại bà Sen đứng chết lặng dưới mưa, bóng dáng gầy guộc của bà tan hòa vào bóng tối của sự bạc bẽo.
*
Bà Sen đổ bệnh nặng ngay sau đêm mưa nghiệt ngã ấy, cơn sốt hầm hập và nỗi đau tinh thần khiến bà nằm liệt giường. Lan, cô con gái út vừa chăm con mọn vừa lo cho người mẹ già trong căn nhà cấp bốn ẩm thấp, dột nát mỗi khi mưa về. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là trong sự thiếu thốn về vật chất, bà Sen lại không hề buồn bã như mọi người tưởng. Ánh mắt bà dần tìm lại sự bình yên khi nhìn thấy Lan tần tảo, dù chỉ là bát cháo trắng muối vừng nhưng được dâng lên bằng cả tấm lòng hiếu thảo thật tâm.
Trong khi đó, tại căn nhà ba tầng sang trọng, vợ chồng Hùng và Cúc bắt đầu nếm mùi “quả báo” một cách thực tế nhất. Cúc vốn quen thói lười biếng, mọi việc nội trợ, quét dọn từ trước đến nay đều do bà Sen âm thầm làm hết từ tờ mờ sáng. Nay bà đi rồi, nhà cửa nhanh chóng trở nên bừa bộn, rác thải chất đống, bếp núc lạnh ngắt vì Cúc không biết nấu nướng, cơm hàng cháo chợ khiến dạ dày Hùng biểu tình và anh ta bắt đầu gắt gỏng với vợ mình mỗi ngày.
Đỉnh điểm của bi kịch là khi Cúc lén lút mang toàn bộ số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng – số tiền mà Hùng định dùng để xoay vòng vốn kinh doanh – đi đầu tư vào một phi vụ góp vốn lừa đảo lợi nhuận cao trên mạng. Chỉ trong vòng một tuần, sàn giao dịch sập, kẻ môi giới biến mất, vợ chồng Hùng mất trắng số tiền tích cóp bấy lâu. Nợ nần bủa vây, những cuộc cãi vã trong căn nhà sang trọng giờ đây trở nên kinh hoàng hơn cả những lời mỉa mai họ từng dành cho bà Sen.
Túng quẫn và bế tắc, Hùng chợt nhớ đến cái “kho báu” mà anh ta luôn nghi ngờ bà Sen vẫn đang giấu kín – số tiền hưu tích lũy hơn mười năm qua. Anh ta bàn với Cúc xuống nhà Lan để diễn một vở kịch “con trai hối lỗi”, thực chất là để chiếm đoạt số tiền đó nhằm cứu vãn tình thế hiện tại. Hùng tin rằng mẹ mình vốn lòng dạ mềm yếu, chỉ cần vài câu nịnh nọt và nước mắt cá sấu là bà sẽ lại dâng hết tiền bạc cho anh ta như trước đây.
Khi Hùng và Cúc bước vào căn nhà của Lan, họ thấy một cảnh tượng khiến họ càng tin vào sự giàu có ngầm của bà Sen: bà đang ngồi trên giường, sắc mặt hồng hào hơn, tay cầm một phong bì cũ. Hùng bước vào với vẻ mặt hối lỗi giả tạo, anh ta quỳ sụp xuống chân giường: “Mẹ ơi, con biết con sai rồi, hôm ấy con quá áp lực công việc nên mới nóng nảy. Mẹ về với chúng con đi, nhà cửa không có mẹ như rắn mất đầu, cô Lan vất vả thế này, mẹ ở lại chỉ làm khổ thêm em nó, chúng con xót lắm.”
Lan đứng chặn trước cửa buồng, đôi mắt rực lên sự cương quyết và khinh bỉ tột độ. Cô không còn là người em gái cam chịu ngày nào nữa: “Anh về đi! Lúc anh bỏ mẹ giữa đêm mưa, anh có nghĩ mẹ là đầu hay là chân không? Hay bây giờ anh phá sản, bị chủ nợ săn đuổi nên anh mới nhớ ra mẹ còn cái sổ hưu để anh rút nốt những giọt máu cuối cùng của bà?” Lời nói của Lan đanh thép, bóc trần sự thật khiến Hùng tím tái mặt mày.
Cúc đứng bên cạnh thấy chồng bị mắng thì không kìm được bản tính, thị bĩu môi: “Cô Lan nói cho hay vào, nhà cô nghèo rớt mồng tơi, cho mẹ ăn rau muống luộc qua ngày mà cũng đòi nói chuyện đạo đức à? Mẹ về với chúng tôi ít ra còn có miếng thịt vào mồm, có cái sổ hưu để sau này còn lo hậu sự cho ra hồn, chứ ở đây rồi chết mất xác lúc nào không biết.” Thị vẫn không bỏ được cái thói mỉa mai, dù đang đi cầu xin người khác.
Bà Sen từ từ bước ra từ buồng trong, đôi mắt bà nhìn thẳng vào hai đứa con lớn, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay van lơn, mà chỉ còn nỗi thất vọng cùng cực như nhìn vào những hố đen của nhân cách. Bà đưa phong thư cũ kỹ đã ố vàng lên trước mặt Hùng: “Các anh chị muốn cái sổ hưu này đúng không? Được thôi, tôi sẽ cho các anh chị toại nguyện. Nhưng trước khi cầm lấy nó, hãy mở mắt ra mà đọc cho kỹ những tờ giấy này.”
Hùng và Cúc cuống cuồng giật lấy phong thư, đôi mắt họ lóe lên sự tham lam, họ đinh ninh bên trong là những sổ tiết kiệm tiền tỷ. Nhưng khi lật từng tờ giấy ra, nụ cười trên môi họ nhanh chóng đông cứng lại, thay vào đó là sự bàng hoàng đến tột độ. Đó không phải là sổ tiết kiệm. Đó là hàng loạt biên lai chuyển tiền từ thiện cho các mái ấm mồ côi và chấn động nhất là những giấy tờ nợ cũ của chính Hùng từ mười năm trước, khi anh ta mới khởi nghiệp thất bại và bị xã hội đen đe dọa.
“Số tiền hưu mười năm qua, mẹ không giữ lấy một đồng nào cho riêng mình cả.” Giọng bà Sen đanh lại, vang vọng khắp căn nhà nhỏ. “Mẹ đã âm thầm trả nợ cho anh để anh không bị người ta đâm chém, mẹ mua thuốc cho cháu, mẹ dành dụm từng chút để anh có được cái vẻ hào nhoáng, xe sang nhà rộng của ngày hôm nay. Mẹ cứ tưởng anh thành đạt rồi sẽ hiểu được lòng mẹ, nhưng mẹ đã lầm. Tiền mẹ hết rồi, sổ hưu cũng đã rút sạch để lo nợ cho anh từ năm ngoái rồi. Giờ mẹ trắng tay, anh chị còn muốn đón mẹ về nữa không?”
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Bản chất của Hùng và Cúc bị lột trần giữa thanh thiên bạch nhật, trơ trọi và nhơ nhuốc. Hùng nhìn những tờ biên lai nợ cũ có chữ ký của mẹ mình, cảm thấy mặt mình như bị ai tạt một gáo nước lạnh buốt. Anh ta nhận ra mình đã xua đuổi chính ân nhân lớn nhất đời mình, người đã hy sinh cả tuổi già để bảo vệ cái danh dự hão huyền của anh ta. Cúc đứng bên cạnh, đôi môi run rẩy không nói được lời nào, sự kiêu ngạo của thị hoàn toàn sụp đổ.
Hùng không thể nói thêm một lời nào, anh ta lầm lũi quay lưng đi, bóng dáng đổ dài trên con ngõ lầy lội dưới sự khinh bỉ của xóm giềng đang đứng xem xung quanh. Cúc cũng lủi thủi đi theo, căn nhà ba tầng giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, chờ đợi ngày bị ngân hàng thu hồi. Họ đã đánh mất thứ quý giá nhất trên đời: tình mẫu tử thiêng liêng và một nơi để quay về mỗi khi giông bão.
Bà Sen dứt khoát ở lại với Lan trong căn nhà nhỏ bé. Tuy cuộc sống chỉ có bát cháo, bát rau đạm bạc, nhưng mỗi miếng ăn đều ngọt bùi vì nó chứa đựng sự chân thành. Bà không còn phải sống trong sợ hãi, không còn phải nghe những lời mỉa mai cay nghiệt. Tâm hồn bà thanh thản, nhẹ tênh như áng mây chiều. Lan nhìn mẹ mỉm cười, cô biết rằng từ nay gia đình nhỏ của cô sẽ thực sự có một “người mẹ” đúng nghĩa.
Đêm rằm tháng Tám sau đó, trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng bạc khắp gian nhà nhỏ của Lan. Không còn tiếng loa phường buồn bã, thay vào đó là tiếng cười giòn giã của trẻ thơ và mùi thơm nồng nàn của những chiếc bánh trung thu giản dị tự tay Lan làm. Còn ở căn biệt thự ba tầng xa hoa kia, chỉ còn lại sự trống rỗng, lạnh lẽo và những trận cãi vã không hồi kết của hai kẻ tham lam. Họ đã có được vật chất nhưng vĩnh viễn đánh mất đi ánh sáng của lòng nhân đức.
Bà Sen ngồi ngoài hiên, ngắm trăng tròn và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Lan đang nắm chặt tay mình. Bà nhận ra rằng, của cải chân chính không nằm ở cái sổ hưu hay nhà cao cửa rộng, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương thật lòng giữa người với người. Câu chuyện về một người mẹ bị xua đuổi đã kết thúc, nhưng bài học về lòng hiếu thảo và nhân quả sẽ còn vang vọng mãi trong lòng những kẻ sống bạc bẽo với tình thân.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.