Ngỡ ngàng trước “bàn tiệc chia t/iền” 36 tỷ do nhà vợ tự biên tự diễn, tôi phát hiện ra một chi tiết phi lý đến mức không thể tin nổi. Danh sách ấy không chỉ có người thân, mà còn xuất hiện một nhân vật đẩy sự thật vào bóng tối
Ngỡ ngàng trước “bàn tiệc chia tiền” 36 tỷ do nhà vợ tự biên tự diễn, tôi phát hiện ra một chi tiết phi lý đến mức không thể tin nổi. Danh sách ấy không chỉ có người thân, mà còn xuất hiện một nhân vật đẩy sự thật vào bóng tối
Tôi ngồi bất động ở đầu bàn, nhìn những đĩa thức ăn xa hoa vốn chẳng bao giờ xuất hiện trong căn nhà này nếu không có dịp trọng đại. Mùi tôm hùm nướng bơ tỏi quyện với hương rượu vang đỏ nồng nặc, tạo thành một thứ hỗn hợp mùi vị đặc quánh, đến mức khiến tôi cảm thấy nghẹt thở như thể đang bị nhốt trong một chiếc lồng kính thiếu oxy. Ánh đèn chùm pha lê phía trên tỏa ra những tia sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo, chiếu thẳng xuống chiếc khăn trải bàn trắng tinh khôi, nơi mà chỉ vài phút nữa thôi, những mưu đồ sẽ được phơi bày một cách trần trụi nhất.
“Ăn đi con rể, sao lại thẫn thờ thế? Thắng lớn thì phải vui lên chứ, cái mặt cứ như mất sổ gạo thế kia thì tài lộc nó bay hết bây giờ!” – Bố vợ tôi, ông Thành, khẽ lắc ly rượu vang trên tay, nụ cười trên môi ông rộng đến mức gần như chạm tới mang tai. Nhưng trong đôi mắt nheo lại vì nụ cười giả tạo ấy, tôi chỉ thấy sự tính toán lạnh lẽo của một gã môi giới đang định giá một món hàng béo bở, một miếng mồi mà ông ta đã chực chờ bấy lâu để xâu xé.
Mẹ vợ tôi, bà Hiền, không đủ kiên nhẫn để đợi tôi trả lời hay nhấm nháp lấy một miếng tôm hùm đắt đỏ mà bà đã đích thân chọn lựa. Bà rút từ trong túi xách hàng hiệu ra một tờ giấy khổ A4 được gấp phẳng phiu, đặt thẳng xuống vị trí trung tâm bàn tiệc, ngay cạnh đĩa súp của tôi với một cử chỉ dứt khoát như thể đang hạ quân bài quyết định. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ban ơn, vừa răn đe, cái nhìn của một kẻ bề trên đang dạy bảo đứa trẻ chưa biết cách quản lý đồ chơi của mình.
“Thẳng thắn nhé, 36 tỷ là một con số quá lớn, một con số khổng lồ với một thằng kỹ sư quèn quanh năm suốt tháng chỉ biết có bản vẽ và công trường như con. Để người nhà giữ hộ cho chắc, kẻo lại ‘bay’ mất trong vài lần cá độ hay những dự án đầu tư ngu ngốc mà con hay mơ mộng, lúc đó thì có hối cũng không kịp đâu con ạ.” Bà Hiền vừa nói vừa dùng ngón tay sơn đỏ chót gõ nhịp lên tờ giấy, âm thanh lạch cạch ấy vang lên khô khốc trong không gian im lặng của phòng ăn.
Tôi từ từ hạ đôi đũa xuống, cảm giác dạ dày mình như đang thắt lại trước sự trơ trẽn được bọc trong lớp vỏ bọc “quan tâm”.
Tôi liếc nhìn tờ giấy, đó không phải là một tờ ghi chú sơ sài, mà là một bản kế hoạch phân chia tài chính được soạn thảo công phu, rành mạch với những con số khiến người ta phải chóng mặt. Từng dòng chữ được đánh máy cẩn thận, chia nhỏ khối tài sản mà tôi vừa may mắn có được như thể họ đang chia một chiếc bánh mà tôi chỉ là người đứng xem.
Dòng đầu tiên đập vào mắt tôi là: “Bố mẹ vợ: 15 tỷ (Dưỡng già và mua biệt thự tại khu đô thị mới)”. Tiếp theo là: “Em trai vợ (Quốc): 10 tỷ (Vốn khởi nghiệp và mua siêu xe để lấy hình ảnh làm ăn)”. Và rồi đến vợ tôi, Lan, người đang ngồi đối diện với tôi: “Lan: 10 tỷ (Lập sổ tiết kiệm riêng cho các kế hoạch tương lai)”. Cuối cùng, nằm khiêm tốn ở dưới cùng như một sự bố thí không hơn không kém là: “Con rể: 1 tỷ (Tân trang chiếc xe cũ nát và… chi phí sinh hoạt cá nhân)”.
Tôi nhìn bản danh sách ấy rồi lại nhìn những gương mặt đang hớn hở quanh bàn, cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Tôi bất giác bật cười, một tiếng cười khan khốc, lạc lõng vang lên giữa không gian sang trọng, khiến nụ cười trên môi ông Thành và bà Hiền khựng lại. Tiếng cười của tôi không chứa đựng niềm vui, nó mang theo sự chua chát, mỉa mai đến tận cùng của một kẻ chợt nhận ra mình đang sống giữa một bầy sói đội lốt người thân.
“Mẹ tính toán kỹ quá, công phu đến mức khiến con thực sự cảm động đến phát khóc. Con còn tưởng mình đang ngồi trong phiên tòa chia tài sản thừa kế của một gia tộc giàu có nào đó đang đứng trước bờ vực sụp đổ, chứ không phải đang dự một bữa cơm gia đình đầm ấm giữa những người ruột rà.” Tôi vừa nói vừa nhìn xoáy vào mắt bà Hiền, nụ cười mỉa mai vẫn không rời khỏi môi, khiến bà ta bắt đầu cảm thấy bồn chồn và lúng túng.
“Anh nói cái giọng gì thế hả? Cái thái độ đó là sao?” Quốc, cậu em vợ quý tử của tôi, đập mạnh tay xuống bàn làm những chiếc ly thủy tinh rung lên bần bật. Vẻ mặt cậu ta hiện rõ sự kênh kiệu của một kẻ chưa bao giờ làm ra nổi một đồng tiền chân chính nhưng luôn mở miệng ra là tiền tỷ. “Nhờ cái vía đại cát đại lợi của nhà tôi anh mới trúng được số độc đắc đấy. Không có chị Lan hạ mình cưới anh, một thằng mồ côi không gốc gác, thì anh lấy đâu ra cái phúc phần to lớn này mà ngồi đây xỉa xói?”
Tôi quay sang nhìn Quốc, ánh mắt đầy sự thương hại dành cho một kẻ nông cạn đến nực nội nhưng lại thích lên mặt dạy đời. “Ồ, hóa ra may mắn và phúc phần cũng có thể lây lan qua đường hôn nhân à? Kiến thức mới này thực sự làm tôi mở mang tầm mắt đấy.” Tôi mỉa mai, giọng nói trầm xuống nhưng đầy uy lực, rồi tôi từ từ chuyển hướng nhìn sang Lan – người vợ yêu quý của mình, người vẫn đang cúi gầm mặt, dán chặt mắt vào đĩa thức ăn chưa hề đụng tới từ đầu bữa.
*
“Lan này, em thấy bản danh sách này thế nào? Là người đầu ấp tay gối với anh, em có thấy nó thiếu sót chỗ nào không, hay là nó đã quá hoàn hảo để thực hiện rồi?” Tôi hỏi, giọng nói có chút run rẩy vì thất vọng nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng. Lan không ngước lên, đôi vai cô khẽ rung động, đôi bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn như đang cố che giấu một sự thật kinh khủng nào đó đang dần lộ ra trước ánh sáng.
Bầu không khí căng thẳng trong căn phòng lên đến đỉnh điểm, một sự im lặng chết chóc bao trùm khi tôi dùng ngón tay chỉ vào một cái tên viết tay nhỏ xíu bằng mực xanh. Nó nằm lạc lõng, lén lút ở góc dưới cùng của tờ giấy, trong một mục được gọi là “Chi phí phát sinh” mà ban đầu tôi suýt chút nữa đã bỏ qua. “Gửi trả nợ cũ cho người quen: 200 triệu – Người gửi: L.T.T”. Tôi đọc chậm rãi từng chữ một, âm thanh vang vọng như một bản án tử hình cho sự tin tưởng cuối cùng.
“L.T.T là ai?” Tôi hỏi lại, giọng bình thản đến lạ lùng nhưng bên trong lại là một cơn bão đang chực chờ bùng nổ, một sự bình tĩnh mang đầy sát khí khiến bà Hiền đột ngột biến sắc. Bà ta vội vàng vươn tay định giật phắt tờ giấy lại, mặt mày tái mét vì hoảng hốt, nhưng tôi đã kịp thời giữ chặt lấy nó bằng một sức mạnh mà chính tôi cũng không ngờ tới. Sự lúng túng của họ chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho những nghi ngờ đang bóp nghẹt tim tôi.
Lan cuối cùng cũng ngước lên, đôi mắt vốn dĩ xinh đẹp, trong trẻo mà tôi từng yêu say đắm giờ đây hiện rõ sự hoảng loạn, tội lỗi và cả một sự hèn nhát không thể che giấu. “Đó… đó chỉ là một người bạn cũ của em thôi, chuyện từ lâu lắm rồi. Anh không cần quan tâm đâu, chỉ là một món nợ ân nghĩa nhỏ mà em muốn giải quyết cho xong thôi mà.” Cô ta lắp bắp, giọng nói đứt quãng như thể đang cố gắng thêu dệt một lời nói dối vụng về trước sự thật rành rành.
“Bạn cũ? Hay là người yêu cũ vừa mới ra tù, kẻ mà em đã lén lút gửi tiền chu cấp, chăm sóc suốt hai năm qua bằng chính những đồng tiền lương mà anh đã vất vả làm thêm ngày đêm để gửi về?” Tôi đứng phắt dậy, hành động mạnh đến mức hất văng chiếc dĩa bạc xuống sàn nhà đá hoa cương. Tiếng leng keng chói tai vang vọng trong không gian, phá vỡ hoàn toàn cái vỏ bọc hào nhoáng nhưng mục nát của bữa tiệc tối này.
Ông Thành đập bàn đứng lên, gương mặt ông đỏ gay vì giận dữ hoặc có lẽ là vì bị bắt thóp, ông chỉ tay vào mặt tôi mà quát: “Cậu hỗn hào vừa thôi! Chúng tôi hạ mình cho cậu ngồi ở đây, cùng bàn ăn với gia đình này là để bàn cách dùng tiền sao cho có ích cho tương lai, cho sự nghiệp sau này của cậu, chứ không phải để cậu ngồi đây bới lông tìm vết, soi mói quá khứ của con gái tôi!”
“Tương lai ư?” Tôi cười gằn, tiến lại gần và nhìn thẳng vào mặt bố vợ, nơi những nếp nhăn của sự tham lam hiện rõ mồn một dưới ánh đèn. “Tương lai của ông là căn biệt thự ven biển lộng gió, tương lai của thằng Quốc là con xe Porsche bóng loáng để nó đi lừa gạt thêm vài đứa con gái nhà lành, còn tương lai của con gái ông là rước cái gã tội phạm ‘L.T.T’ kia về để cung phụng, nuôi béo hắn bằng mồ hôi nước mắt của tôi? Các người coi tôi là cái máy ATM vĩnh cửu hay là một thằng hề mặc định phải chịu nhục nhã để đổi lấy danh nghĩa con rể của gia đình này?”
*
“Anh im đi! Anh có quyền gì mà xúc phạm gia đình tôi như vậy?” Quốc gào lên, gương mặt trẻ tuổi ấy méo mó vì giận dữ khi thấy kế hoạch sở hữu siêu xe của mình có nguy cơ tan thành mây khói. “Anh có tiền thì anh phải có trách nhiệm với cái nhà này, đó là đạo lý cơ bản nhất! Không có sự bảo bọc của chúng tôi, không có cái danh con rể ông Thành, thì anh cũng chỉ là một thằng mồ côi không chốn dung thân, một kẻ thất bại giữa cái thành phố này thôi!”
“Phải, tôi từng là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, nên tôi luôn trân trọng và khao khát cái gọi là ‘gia đình’ đến cháy lòng. Nhưng gia đình không phải là nơi người ta bày biện một bàn tiệc xa hoa để chuẩn bị xẻ thịt lột da nhau thế này, không phải là nơi những người thân yêu nhất lại lừa dối và tận dụng nhau một cách triệt để nhất.” Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân đã đè nén bấy lâu nay.
Tôi chậm rãi rút từ túi áo khoác ra một tờ giấy khác, tờ giấy mà tôi đã chuẩn bị từ trước khi bước chân vào ngôi nhà này nhưng vẫn hy vọng mình sẽ không bao giờ phải dùng đến. Đó là đơn ly hôn đã có chữ ký sẵn của tôi, nét mực đen đậm như một sự chấm dứt dứt khoát cho cuộc hôn nhân đầy dối trá này. Tôi đặt nó lên trên bản kế hoạch 36 tỷ của họ, một sự tương phản nực cười giữa lòng tham và sự tự do.
“36 tỷ này, một xu các người cũng không chạm vào được đâu. Tôi sẽ không để một đồng tiền nào của mình rơi vào tay những kẻ chỉ biết sống bằng cách bòn rút máu mủ của người khác.” Tôi nói, giọng nói giờ đây đã lấy lại được sự điềm tĩnh nhưng đanh thép. Nhìn vẻ mặt sững sờ, rồi chuyển sang tái nhợt của bà Hiền và sự run rẩy của Lan, tôi nhận ra rằng sự trả thù ngọt ngào nhất chính là tước đi cái phao cứu sinh mà họ đang bám lấy trong tuyệt vọng.
Sau khi rời khỏi căn nhà ngột ngạt và đầy mùi dối trá đó, tôi dành hẳn một tuần để làm việc với các luật sư hàng đầu và các tổ chức từ thiện uy tín. Sự thật trần trụi mà luật sư của tôi điều tra được còn kinh tởm hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều: Lan và gia đình cô ta thực chất không hề giàu có như vẻ bề ngoài. Họ vốn dĩ đã nợ nần chồng chất vì thói cờ bạc vô độ của Quốc và sự hoang phí điên cuồng của bà Hiền để giữ lấy cái mác quý bà thượng lưu.
Họ mong chờ tờ vé số trúng giải độc đắc này của tôi như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng để thoát khỏi cảnh nợ nần ngập đầu và những lời đe dọa từ giới cho vay nặng lãi. Lan tìm đến tôi tại một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, trông cô ta tiều tụy đến thảm hại. Đôi mắt thâm quầng, mái tóc xơ xác, không còn vẻ kiêu kỳ, sang chảnh của một tiểu thư thành phố mà tôi từng yêu chiều hết mực.
“Anh… em thực sự xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh. Bố mẹ đã ép em, họ nói nếu em không viết tên anh ta vào danh sách đó để họ có thể dứt điểm nợ nần với băng nhóm phía sau anh ta, họ sẽ bị chúng giết mất. Em không hề muốn phản bội anh, em cũng là nạn nhân trong cái vòng xoáy nợ nần của gia đình mình thôi.” Lan khóc nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác, nhưng giờ đây chúng không còn làm tim tôi đau đớn như trước nữa.
Tôi nhìn Lan, cảm thấy trong lòng mình dâng lên một nỗi niềm vừa đáng thương vừa đáng trách, nhưng trên hết là một sự xa lạ đến vô cùng. “Lan, vấn đề ở đây không phải là 200 triệu hay sự hiện diện của người yêu cũ. Vấn đề là trong mắt em và cả gia đình em, anh chưa bao giờ thực sự là một con người, một người chồng. Anh chỉ là một công cụ, một thứ phương tiện để các người đạt được mục đích của mình. Khi công cụ ấy có giá trị, các người tung hô, tâng bốc; nhưng khi nó hết giá trị hoặc không phục vụ đúng ý đồ, các người sẵn sàng chà đạp không thương tiếc.”
Tôi đẩy tờ đơn ly hôn đã có dấu đỏ xác nhận của tòa án về phía cô ấy một cách dứt khoát. Dù bị đối xử tệ bạc, tôi vẫn quyết định để lại cho Lan căn nhà cũ mà chúng tôi đang ở – tài sản duy nhất tôi đứng tên và tích góp được trước khi trúng số. Đó không phải là sự nhu nhược, mà là một sự tử tế cuối cùng mà tôi dành cho người phụ nữ mình từng gọi là vợ, để cô ấy không phải ra đường khi cơn bão nợ nần quét qua.
“Anh sẽ đi đâu? Anh định bỏ mặc em thật sao?” Lan hỏi trong tiếng nấc nghẹn ngào khi thấy tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi. Cô ta nhìn tôi như thể nhìn một vị cứu tinh đang dần rời xa tầm với, một sự hối hận muộn màng hiện rõ trong ánh mắt. Tôi không dừng lại, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm thực sự, cảm giác như những xiềng xích vô hình bấy lâu nay đã hoàn toàn tan biến.
“Đi tìm lại bản thân mình, tìm lại cái tôi mà anh đã đánh mất trong những năm tháng cố gắng làm hài lòng gia đình em.” Tôi trả lời ngắn gọn rồi bước thẳng ra khỏi quán cà phê, không một lần ngoảnh lại. Thành phố ngoài kia vẫn tấp nập, nhưng từ nay tôi sẽ bước đi với một tâm thế khác, không còn gánh nặng, không còn những lời mỉa mai, chỉ còn lại sự tự do và một tương lai do chính tôi làm chủ.
Ba tháng sau, thời gian đủ dài để những vết thương lòng bắt đầu kéo da non và những ồn ào cũ lùi vào dĩ vãng. Tôi đứng trên ban công gỗ của một ngôi trường nhỏ nằm chênh vênh trên một vùng cao lộng gió, nơi tôi đã quyết định dùng một phần lớn số tiền trúng số để xây dựng và hỗ trợ cho các trẻ em mồ côi có hoàn cảnh khó khăn. Ở đây, không còn những tiếng mỉa mai chát chúa, không còn những toan tính chi ly từng đồng, chỉ có tiếng cười giòn tan của bọn trẻ và mùi cỏ dại thanh khiết sau cơn mưa rừng.
Điện thoại trong túi tôi rung lên, một tin nhắn từ người bạn cũ ở thành phố gửi đến, cập nhật về tình hình của những người xưa. “Gia đình ông Thành đã phải bán sạch đồ đạc, thậm chí cả bộ bàn ghế gỗ quý để trả nợ nhưng vẫn không đủ. Thằng Quốc giờ phải đi làm bốc vác nặng nhọc ở kho bãi để kiếm cơm qua ngày. Còn Lan thì nghe nói đã chuyển đi nơi khác làm thuê, sống một cuộc đời lặng lẽ.” Đọc xong, tôi cảm thấy lòng mình bình thản lạ kỳ, không vui mừng, cũng không oán hận.
Tôi tắt máy điện thoại, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, mát lạnh của núi rừng đại ngàn. Hóa ra, giá trị thực sự của số tiền 36 tỷ ấy không nằm ở việc mua được bao nhiêu căn biệt thự, bao nhiêu chiếc siêu xe xa xỉ, mà là ở chỗ nó đã trở thành một loại thuốc thử liều cao giúp tôi nhìn thấu được lòng người đen bạc. Nó đã giúp tôi mua lại được sự tự do cho chính mình, điều mà không có bất kỳ khối tài sản nào có thể đánh đổi được.
Tôi quay vào lớp học, nơi những đứa trẻ đang ngồi ngay ngắn, đôi mắt xoe tròn đợi tôi kể tiếp những câu chuyện về thế giới rộng lớn ngoài kia. Một khởi đầu mới thực sự đã bắt đầu, không có bàn tiệc chia tiền đầy mùi thuốc súng và sự phản bội, chỉ có sự sẻ chia chân thành giữa những tâm hồn đồng điệu. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền, mà là dùng số tiền mình có để tạo ra những giá trị đích thực cho cuộc đời.
Mỗi ngày trôi qua tại đây, tôi lại thấy mình sống có ý nghĩa hơn bao giờ hết khi nhìn thấy nụ cười của lũ trẻ khi có sách mới, có áo ấm. Những ký ức về bữa tiệc tối đẫm mùi tôm hùm và sự mỉa mai ấy giờ chỉ còn là một bài học đắt giá về sự tỉnh táo trong tình cảm và tiền bạc. Tôi biết mình đã chọn đúng con đường, một con đường không trải hoa hồng nhưng đầy ắp sự bình yên trong tâm hồn và lòng nhân ái.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.