“Mẹ chồng đón bồ của con trai về bắt vợ cả hầu hạ: ‘Đích tôn phải khác lũ vịt giời’ – và cú lật kèo khiến cả nhà trắng tay”
“Mẹ chồng đón bồ của con trai về bắt vợ cả hầu hạ: ‘Đích tôn phải khác lũ vịt giời’ – và cú lật kèo khiến cả nhà trắng tay”

Tôi tên Hương, kết hôn với Quang đã tám năm. Chúng tôi có hai cô con gái: bé Na và bé Nhi, ngoan ngoãn, xinh xắn, học giỏi. Nhưng với mẹ chồng tôi – bà Lệ – hai đứa chỉ là “lũ vịt giời”, nuôi tốn cơm rồi lớn lên cũng bay đi mất.
Áp lực “phải có con trai nối dõi” đè lên vai tôi suốt từng ấy năm. Tôi đã đi khám, uống thuốc, kiêng khem đủ kiểu, nhưng Quang thì ngày càng lạnh nhạt. Cho đến một ngày, anh ta đưa về một tin “động trời”.
“Anh có con trai rồi.”
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách. Còn bà Lệ thì… cười. Một nụ cười rạng rỡ đến rợn người. Bà đập mạnh xuống bàn:
“Tốt! Nhà này có phúc rồi! Mẹ cứ tưởng tuyệt tự, ai ngờ thằng Quang nhà mình giỏi thật. Con trai là vàng là ngọc, không thể để nó lưu lạc bên ngoài được!”
Tôi nhìn bà, chờ một câu trách mắng con trai vì phản bội vợ. Nhưng không.
Bà quay sang tôi, giọng lạnh tanh:
“Hương, nghe rõ chưa? Chồng mày lỡ dại nhưng lại được cái khôn là kiếm được thằng cu. Mày là vợ cả, phải biết bao dung. Tuần sau đón thằng bé với mẹ nó về đây ở. Mày chăm cho nó tử tế. Dù sao cháu đích tôn nó cũng phải khác lũ vịt giời kia chứ.”
Quang đứng bên cạnh, giọng mềm như dỗ trẻ con nhưng từng chữ như dao cứa:
“Lan Anh (cô ta) còn trẻ, chưa biết chăm con. Em kinh nghiệm rồi, em giúp cô ấy chăm bé Bo. Cô ấy ở phòng khách tầng hai thôi, em đừng tị nạnh.”
Tôi nghe từng câu, từng chữ mà tim như bị ai bóp nghẹt. Họ không chỉ phản bội tôi, mà còn muốn biến tôi thành osin không công cho nhân tình và con riêng của chồng, ngay trong chính căn nhà này.
Tôi muốn gào lên, muốn đập nát tất cả. Nhưng tôi không làm thế.
Tôi hít sâu, nuốt cơn uất nghẹn vào trong, chỉnh lại vạt áo, nói gọn lỏn:
“Anh và mẹ đã quyết vậy… thì cứ làm thế đi.”
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng lên phòng.
Phía sau, tôi nghe rõ tiếng bà Lệ cười khẩy:
“Thấy chưa? Nó biết thân biết phận rồi đấy.”
Họ đâu biết, sự im lặng của đàn bà… chính là tiếng sấm báo hiệu cơn giông lớn nhất.
Một tuần sau, Lan Anh bế thằng bé về. Bà Lệ đích thân ra tận cổng đón, mặt rạng rỡ như đón trạng nguyên. Vừa bế cháu trai, bà vừa liếc tôi:
“Nhìn cháu đích tôn mà xem, mặt mũi sáng sủa thế này, khác hẳn mấy đứa con gái suốt ngày khóc nhè của mày.”
Hai đứa con tôi nép sau lưng mẹ, mắt đỏ hoe. Tim tôi đau như bị ai xé.
Nhưng tôi vẫn mỉm cười.
Những ngày sau đó, tôi nấu ăn, giặt giũ, chăm con như thường. Bà Lệ càng được đà sai bảo:
“Hương! Hâm lại sữa cho thằng Bo.”
“Hương! Giặt riêng đồ cháu trai nhé, đừng lẫn với đồ lũ vịt giời kia.”
“Hương! Lau phòng cho Lan Anh đi, nó mới sinh, phải giữ sức!”
Quang nhìn tất cả, không nói một lời.
Tối nào anh cũng bế thằng bé khoe với họ hàng qua video call:
“Con trai tôi đấy! Nối dõi tông đường!”
Tôi vẫn im lặng. Im lặng đến mức họ tin rằng tôi đã cam chịu thật rồi.
Cho đến một buổi sáng.
Tôi đặt lên bàn một xấp giấy tờ, nói nhẹ nhàng:
“Anh Quang, anh ký vào đây giúp em.”
Anh ta cau mày: “Giấy gì đấy?”
“Tài liệu công ty.”
Quang ký mà không đọc. Anh ta đâu biết, đó là giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần mà tôi đã âm thầm chuẩn bị suốt mấy tháng qua.
Công ty gia đình này, từ vốn liếng ban đầu, đối tác, khách hàng… tất cả đều do tôi gây dựng. Nhà cửa, xe cộ, sổ tiết kiệm – đều đứng tên tôi, vì ngày xưa Quang năn nỉ: “Vợ giữ tiền cho anh yên tâm làm ăn”.
Hôm đó, sau khi anh ký xong, tôi lặng lẽ gửi hồ sơ cho luật sư.
Ba ngày sau, tôi đưa ra lá đơn ly hôn.
Quang tái mặt: “Em… em làm thật à?”
Tôi mỉm cười: “Anh có đích tôn rồi, cần gì vợ cả nữa.”
Bà Lệ nhảy dựng lên: “Ly hôn? Mày đi đâu thì đi, để lại nhà cửa, công ty cho con tao!”
Tôi bình thản đặt trước mặt bà bản sao giấy tờ:
“Nhà này đứng tên tôi. Công ty cũng do tôi sở hữu 82% cổ phần. Xe, sổ tiết kiệm… đều là tài sản trước hôn nhân hoặc do tôi đứng tên hợp pháp.”
Căn phòng im phăng phắc.
Lan Anh ôm con, mặt tái mét. Quang run tay lật từng tờ giấy. Bà Lệ lắp bắp:
“Không… không thể nào…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ, giọng nhẹ tênh:
“Các người thích đích tôn, thích danh phận vợ cả phải hầu hạ… thì cứ giữ lấy nhau mà sống. Còn tôi, tôi chỉ cần hai đứa con gái của mình là đủ.”
Tôi kéo vali, dắt Na và Nhi ra cửa. Trước khi đi, tôi quay lại nói một câu cuối cùng:
“À quên, cuối tháng này hợp đồng thuê nhà hết hạn. Tôi sẽ không gia hạn nữa.”
Ba gương mặt chết lặng.
Hai tuần sau, tôi nghe tin: công ty đổi chủ, nhà bị sang tên, Quang thất nghiệp, Lan Anh bế con về ngoại, còn bà Lệ phải dọn ra căn phòng trọ chật hẹp.
Ngày tôi khai trương văn phòng mới, hai con gái mặc váy trắng đứng cạnh, cười rạng rỡ.
Tôi nhìn chúng, lòng nhẹ tênh.
“Con trai nối dõi ư?”
Tôi khẽ cười.
“Không, con gái của mẹ… mới là phúc phần lớn nhất đời này.”
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!