Mẹ chồng cổ hủ ép con dâu sinh con trai bằng được dù đã có 5 đứa cháu gái, đến lần thứ 7 thì cũng có cháu trai nhưng nào ngờ lúc sinh ra bà nội bẽ bàng bỏ chạy chỉ vì…
Bà Lựu, người đàn bà ngoài bảy mươi với mái tóc bạc cắt ngắn, sống cả đời tin rằng chỉ có cháu trai mới giữ được hương hỏa. Năm đứa cháu gái của vợ chồng Tâm – con dâu bà – đối với bà chỉ là “con người ta”. Tâm đã ba lần suýt mất mạng khi sinh nở, nhưng bà Lựu vẫn lầm lũi khuyên nhủ, ép uổng, thậm chí khóc lóc trách móc con dâu là “không biết đẻ”.

Lần mang thai thứ bảy, bác sĩ cảnh báo sức khỏe Tâm không cho phép, nhưng bà Lựu vẫn quả quyết:
“Đứa này là con trai, mẹ nằm mơ thấy rồi. Là đích tôn đấy con ạ!”
Ngày thằng bé chào đời, cả nhà hồi hộp. Bà Lựu đứng trước phòng sinh, hai tay lần chuỗi hạt, miệng lẩm bẩm cầu khấn.
Khi bác sĩ đưa bé ra, ánh mắt của bà sáng rực lên… cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt méo mó, bàn tay chỉ có ba ngón của đứa trẻ. Không ai nói gì, không ai kịp ôm đứa bé. Bà Lựu lùi lại một bước, rồi quay đầu… bỏ chạy khỏi bệnh viện, để lại phía sau tiếng khóc non yếu ớt mà bà từng mong đợi suốt bao năm.
Phần 2: Đứa bé không tên
Bệnh viện chiều hôm ấy ồn ào tiếng người, nhưng trong phòng hậu sản chỉ có sự lặng lẽ đến nghẹt thở. Tâm nằm đó, mặt trắng bệch, hai mắt còn đẫm nước. Cô không dám hỏi, không dám nhìn chồng. Chỉ nghe tiếng con khóc yếu ớt bên cạnh, như một mũi kim xuyên qua tim.
Hưng, chồng cô, đứng im lặng. Anh không bỏ chạy như mẹ mình. Nhưng đôi tay anh run lên khi bế đứa bé, cái đầu con nghiêng lệch, một bên mắt không mở được. Bác sĩ nói đứa trẻ bị hội chứng Down, kèm theo dị tật bàn tay bẩm sinh. Anh chưa từng hình dung đích tôn của mình lại như thế.
Tối đó, không ai đến thăm. Bà Lựu không trở lại.
Sáng hôm sau, y tá hỏi:
– Bé chưa có tên, anh chị muốn đặt tên gì để làm giấy khai sinh?
Tâm khẽ quay đầu, yếu ớt nói:
– Nó là con tôi. Tên là An. Mong nó sống bình an…
Hưng không phản ứng. Nhưng khi y tá đi rồi, anh ngồi xuống, nắm tay vợ:
– Anh xin lỗi. Mẹ anh… bà không biết… Anh sai khi để em một mình như vậy.
Tâm không khóc. Nước mắt đã cạn từ đêm qua. Cô chỉ nhìn con, rồi nói:
– Mẹ không cần nó. Nhưng em cần. Con mình cần có người mẹ. Dù là trai hay gái, lành lặn hay không… nó là máu thịt của mình.
Phần 3: Người mẹ chồng và lời sám hối muộn màng
Phải đến hơn một tháng sau, bà Lựu mới dám quay lại. Bà bước vào nhà khi Tâm đang cho bé bú. Thằng bé đã khá hơn, mắt hé mở, tay quơ quào yếu ớt. Không có sự chào đón. Căn nhà lạnh lẽo.
Bà Lựu đứng trước cửa, tay cầm túi trái cây như khách lạ.
– Mẹ đến… thăm cháu.
Tâm không nhìn bà. Hưng thì lạnh nhạt:
– Cháu trai mẹ đấy. Đích tôn của mẹ. Mẹ có còn muốn bế không?
Bà Lựu im lặng. Nhìn đứa trẻ, bà không thấy sự tự hào, không thấy tương lai rạng rỡ mà bà từng mơ. Chỉ thấy một sinh linh nhỏ bé cần tình thương.
Lần đầu tiên, bà bật khóc. Không vì xấu hổ, mà vì nhận ra cái giá của định kiến mình áp đặt lên người khác. Bà đã đẩy con dâu vào bảy lần sinh nở, một lần sảy thai, một lần suýt mất mạng… chỉ để đổi lấy một thứ gọi là “đích tôn”.
Và rồi, khi có được, bà lại là người đầu tiên quay lưng.
Bà quỳ xuống bên Tâm, nghẹn ngào:
– Mẹ sai rồi. Mẹ không xứng là bà nội nó. Nhưng nếu con cho phép, mẹ sẽ ở lại… làm lại từ đầu, chăm sóc nó như một đứa trẻ bình thường…
Tâm nhìn bà, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
– Nó chưa bao giờ bất thường. Chỉ có cách nghĩ của mẹ là bất thường thôi.