Hôm đó, tôi học lớp 9. Em – thằng bé tên Nam, mới 4 tuổi – theo mẹ ra chợ huyện. Chỉ một phút mẹ quay lưng trả tiền rau, quay lại… em đã biến mất giữa biển người đông đúc.
Năm 2007, em trai tôi mất tích.
Hôm đó, tôi học lớp 9. Em – thằng bé tên Nam, mới 4 tuổi – theo mẹ ra chợ huyện. Chỉ một phút mẹ quay lưng trả tiền rau, quay lại… em đã biến mất giữa biển người đông đúc.

Mẹ ngã quỵ ngay giữa chợ.
Bố lao đi như kẻ mất trí, chạy hết sạp này đến sạp khác, vừa chạy vừa gào tên con.
Chúng tôi báo công an, dán tờ rơi khắp nơi, hỏi từng nhà xe, từng bến xe, từng quán nước ven đường. Hễ ai nói “hình như thấy một đứa giống lắm” là bố mẹ lại vay tiền, bắt xe đi ngay trong đêm. Nhưng lần nào trở về… cũng chỉ có sự im lặng nặng nề và tiếng mẹ khóc đến lạc giọng.
Suốt 18 năm, cánh cửa nhà tôi chưa từng khóa trái hẳn.
Mẹ nói: “Lỡ một ngày thằng Nam nhớ đường về mà cửa khóa, nó lại quay đi mất thì sao…”
Bố thì vẫn giữ chiếc ô tô đồ chơi cũ của em trên nóc tủ. Thỉnh thoảng ông lại đem xuống lau, đặt ngay ngắn như thể đợi chủ nhân quay lại lấy.
Còn tôi, lớn lên cùng nỗi ám ảnh:
Chỉ cần nhìn thấy một đứa trẻ tầm tuổi em, tim tôi lại thắt lại.
Tháng 4 năm ngoái, tôi đi công tác ở Sài Gòn.
Tối hôm đó, sau cuộc họp, tôi cùng đối tác ghé một quán cơm bình dân gần khách sạn. Quán nhỏ, đông khách, người phục vụ chạy bàn liên tục.
Đúng lúc tôi đang gọi món, một cậu phục vụ bưng khay nước bước ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy cậu, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Gương mặt gầy gò, nước da sạm nắng, nhưng… đôi mắt ấy.
Ánh mắt đen láy, sâu và buồn – giống hệt đứa em trai năm nào của tôi.
Tôi đứng sững.
Ly nước trên tay cậu run nhẹ.
Rồi tôi nhìn thấy… vết sẹo nhỏ ngay lông mày phải.
Vết sẹo đó, tôi nhớ rõ. Năm 3 tuổi, Nam từng ngã xe đồ chơi, máu chảy đầy mặt, tôi bế em chạy ra trạm xá khâu 3 mũi. Vết sẹo ấy, cả đời tôi không thể quên.
Tôi bật dậy, ghế đổ ra phía sau, giọng lạc đi:
“Nam! Có phải… em là Nam không?”
Cậu thanh niên giật mình, nhìn tôi hoảng hốt.
Khách trong quán quay lại nhìn.
Cậu lắc đầu:
“Anh nhầm rồi… Tôi tên Long.”
Tôi tiến thêm một bước, mắt đỏ hoe:
“Em có nhớ… năm 4 tuổi bị lạc ở chợ không? Em có nhớ chiếc ô tô đồ chơi màu xanh không? Em có nhớ anh trai từng cõng em chạy mưa không?”
Tay cậu run bắn.
Chiếc khay rơi xuống đất, nước bắn tung tóe.
Cậu nhìn tôi rất lâu.
Môi mấp máy.
“Anh… là ai?”
Tôi nghẹn ngào:
“Anh là anh Hai của em… Anh Minh đây…”
Cậu lùi lại một bước, mắt đỏ lên. Nhưng rồi cậu quay mặt đi, giọng gắt:
“Tôi không có anh! Tôi là trẻ mồ côi! Từ nhỏ đã sống ở trại nuôi dưỡng rồi đi làm thuê!”
Tim tôi như vỡ vụn.
Nhưng đúng lúc đó, bà chủ quán chạy ra quát:
“Làm gì mà làm đổ hết nước thế hả Long? Mau dọn đi, rồi còn ra sau rửa bát!”
Tôi quay sang bà ta:
“Cô nhận nuôi cậu ấy từ bao giờ?”
Bà ta sững người, ánh mắt thoáng lúng túng:
“Nhận nuôi gì? Nó xin việc làm ở đây thôi.”
Tôi không nói thêm.
Lặng lẽ rút điện thoại, mở album cũ – tấm ảnh em trai 4 tuổi đứng ôm chiếc ô tô đồ chơi, vết sẹo rõ ràng trên lông mày.
Tôi đưa màn hình ra trước mặt cậu.
Cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
Cả người run lên dữ dội.
Nước mắt đột ngột trào ra.
“Em… hình như… em đã từng mơ thấy ngôi nhà này…” – cậu nấc nghẹn – “Có người phụ nữ hay ôm em khóc… Có một chiếc xe đồ chơi màu xanh…”
Tôi không kìm được nữa, ôm chặt lấy cậu giữa quán ăn đông người, bật khóc nức nở:
“Anh tìm em 18 năm rồi… cuối cùng cũng tìm thấy em rồi…”
Cái kết hả hê
Sau khi đưa em đi xét nghiệm ADN, kết quả khẳng định:
Chúng tôi là anh em ruột.
Sự thật dần được hé lộ.
Năm đó, em tôi không phải tự lạc mất.
Mà bị một người phụ nữ buôn trẻ em dắt đi, rồi bán lại cho một cơ sở lao động chui. Sau nhiều lần chuyển chỗ, em trôi dạt đến thành phố, phải làm thuê đủ nghề từ nhỏ để sống sót.
Khi công an vào cuộc điều tra theo lời khai của em, đường dây bắt cóc trẻ em năm xưa bị phanh phui. Người phụ nữ từng bán em bị bắt sau gần hai thập kỷ lẩn trốn.
Ngày em chính thức bước về nhà, mẹ tôi ngã quỵ trước cổng, ôm chặt em mà khóc như chưa từng được khóc.
Bố đứng lặng, tay run run đưa cho em chiếc ô tô đồ chơi đã cũ.
Em ôm lấy, vừa cười vừa khóc:
“Con… về rồi bố ơi…”
Còn tôi, đứng nhìn cảnh ấy, nước mắt rơi không ngừng.
18 năm chờ đợi.
18 năm đau đớn.
Cuối cùng, gia đình tôi… đã đủ đầy trở lại.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!