Góp đủ 5 triệu/tháng nhưng mẹ chồng chỉ coi cô là k/ẻ ăn b:ám. Một lần bận vệ sin/h cho con, lúc quay lại mâm cơm cô được cả nhà phần cho CỤC TH::ỊT MỠ lẫn BÌ ĐẦY LÔ:NG…

Góp đủ 5 triệu/tháng nhưng mẹ chồng chỉ coi cô là k/ẻ ăn b:ám. Một lần bận vệ sin/h cho con, lúc quay lại mâm cơm cô được cả nhà phần cho CỤC TH::ỊT MỠ lẫn BÌ ĐẦY LÔ:NG. Mẹ chồng m/ỉa m/ai: “Ở nhà ăn bá:m đừng đòi hỏi”. Đêm ấy cô con dâu âm thầm bế con rời khỏi nhà chồng. Để rồi 3 năm sau… Trước khi lấy Thành, tôi là kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu, lương tháng không dưới 20 triệu. Sau khi cưới và sinh bé Bống, tôi nghe lời chồng nghỉ việc ở nhà chăm con, nội trợ chờ tới khi con đi nhà trẻ thì tính. Dù không đi làm, mỗi tháng tôi đều rút 5 triệu từ khoản tiền tiết kiệm thời con gái để đưa mẹ chồng đi chợ. Thế nhưng, trong mắt bà và cả gia đình chồng, tôi chỉ là một “k/ẻ ăn b/ám” không hơn không kém. “Cái ngữ đ/àn b/à chỉ biết ngửa tay xin tiền chồng thì lấy đâu ra tiếng nói,” đó là câu cửa miệng mẹ chồng hay nói bóng gió mỗi khi tôi định góp ý chuyện gì đó trong nhà. Thành – chồng tôi – thay vì bênh vực vợ, lại chỉ im lặng hoặc hùa theo mẹ: “Thôi em nhịn mẹ một tí, em ở nhà rảnh rỗi, mẹ thì già rồi khó tính.”. Rảnh rỗi? Có ai ở nhà chăm con mọn, hầ/u h//ạ cơm nước cho cả nhà 4 người, dọn dẹp nhà cửa 3 tầng lầu mà gọi là rảnh rỗi không? Đỉnh điểm là bữa cơm trưa chủ nhật định m/ệnh ấy. Hôm đó tôi làm món thịt kho tàu – món mà cả nhà chồng đều thích. Mâm cơm vừa dọn ra, khói bốc nghi ngút thơm lừng. Cả nhà vừa cầm đũa lên thì bé Bống trong nôi kh/óc th/ét lên vì đi v//ệ si//nh nặng. Mẹ chồng tôi nhăn mặt: “Khi//ếp, th///ối thế. Mày vào thay cho con đi, để đấy ai mà nuốt nổi.” Thành đang gắp miếng thịt nạc ngon nhất bỏ vào bát, cũng xua tay: “Em vào xem con thế nào, nhanh còn ra ăn.” Tôi lủi thủi đứng dậy, chạy vào phòng v/ệ sin/h rử/a ráy, thay tã cho con. Con bé quấ/y kh/óc, tôi phải dỗ dành mãi mới chịu nín. Khi tôi quay lại bàn ăn, mâm cơm đã hết. Những miếng thịt nạc, những quả trứng kho ngon lành đã biến mất. Chỉ còn lại bát canh lõng bõng trên mâm và 1 miếng thịt mỡ bì dính đầy lông. Tôi ngồi xuống, cầm bát cơm nguội ngắt lên. Mẹ chồng tôi dùng đũa của bà, gắp một miếng thịt còn sót lại đó bỏ vào bát tôi. “Ăn đi, miếng này ngậy, ăn cho nhiều sữa.” Tôi nhìn vào bát cơm ngần ngừ, thấy thế mẹ chồng nguýt dài: “Ở nhà ăn b/ám mà còn kén chọn à, không ăn thì nh/ịn”. Đến đây tôi đã không thể nào ngăn nổi những dòng nước mắt… Tôi ngước mắt nhìn Thành. Anh ta đang xỉa răng, thản nhiên lướt điện thoại, không hề quan tâm xem vợ mình thế nào… Lúc này tôi biết mình phải tìm con đường sống khác đi thôi…

Đêm ấy, sau khi dỗ bé Bống ngủ say, tôi lặng lẽ mở tủ, xếp vài bộ quần áo của hai mẹ con vào chiếc vali nhỏ. Từng cử chỉ đều nhẹ như sợ đánh thức một giấc mộng dài đã kéo lê suốt cuộc hôn nhân này.

Tôi đặt lại trên bàn phòng khách phong bì 5 triệu như mọi tháng. Bên trong kèm một mảnh giấy nhỏ:

“Con không ăn bám ai cả. Con chỉ đang sống sai chỗ.”

Tôi không khóc. Lạ thật, lúc bị xúc phạm, bị coi rẻ, nước mắt chảy không ngừng. Nhưng khi quyết định rời đi, lòng tôi lại bình tĩnh đến đáng sợ.

Bế con ra khỏi căn nhà ba tầng lầu lạnh lẽo ấy, tôi không ngoái đầu lại.

Ngoài đường, đêm tĩnh lặng. Nhưng trong lòng tôi, một cánh cửa vừa đóng lại… và một cánh cửa khác đang mở ra.


Ba năm sau.

Trước cửa một tòa nhà văn phòng khang trang ở quận trung tâm, tấm bảng kính sáng loáng ghi rõ:
“Công ty TNHH Dịch vụ Tài chính Bảo Ngọc – Giám đốc điều hành: Nguyễn Thu Ngọc.”

Đó là tên tôi.

Sau ngày rời khỏi nhà chồng, tôi quay lại nghề kế toán, rồi nhận thêm việc làm báo cáo thuế thuê, mở lớp dạy kế toán online. Những đêm ôm con ngủ trên chiếc giường trọ chật hẹp, tôi từng nhiều lần bật khóc vì kiệt sức. Nhưng mỗi khi nhớ tới bát cơm nguội với cục thịt mỡ bì đầy lông hôm ấy, tôi lại cắn răng làm tiếp.

Tôi không cho phép mình quay lại làm “kẻ ăn bám” trong mắt bất kỳ ai nữa.

Công ty của tôi giờ có hơn 20 nhân viên, chuyên tư vấn tài chính cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Thu nhập mỗi tháng gấp nhiều lần trước kia. Bé Bống giờ đã đi mẫu giáo, lanh lợi và lúc nào cũng ríu rít: “Mẹ là siêu nhân của con!”

Một buổi chiều cuối tuần, khi tôi vừa đưa con ra khỏi lớp học, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại trước mặt. Người đàn ông xuống xe, gương mặt quen thuộc nhưng hốc hác hơn xưa.

Là Thành.

Anh đứng lúng túng, mắt nhìn tôi rồi nhìn con bé:
“Bống… lớn thế này rồi sao em?”

Con bé nép vào sau lưng tôi, lí nhí:
“Chú là ai ạ?”

Câu hỏi ngây thơ ấy như nhát dao cứa vào khoảng không giữa chúng tôi. Thành sững người, môi run run nhưng không nói nên lời.

Anh quay sang tôi, giọng trầm hẳn:
“Ngọc… anh sai rồi. Ba năm qua, anh mới hiểu lúc đó em đã chịu đựng những gì. Mẹ anh giờ cũng hối hận lắm. Bà bảo… nếu em chịu quay về, nhà cửa, tiền bạc… tất cả để em quản lý.”

Tôi im lặng vài giây. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Tôi chợt nhớ lại căn bếp năm nào, nhớ bát cơm nguội và cục thịt mỡ lẫn bì đầy lông.

Tôi khẽ cười, một nụ cười rất nhẹ.

“Anh Thành à… em rời đi không phải vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự tôn trọng. Ba năm qua, em tự nuôi con, tự xây dựng cuộc sống. Em không còn là cô gái cần xin phép để được tồn tại trong chính ngôi nhà của mình nữa.”

Thành cúi đầu, hai tay siết chặt.
“Anh biết… nhưng cho anh cơ hội sửa sai được không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình thản nhưng dứt khoát:
“Người có lỗi, không phải là anh của hiện tại. Mà là anh của ngày hôm đó – người thản nhiên xỉa răng nhìn vợ mình nuốt nước mắt với bát cơm nguội. Người đàn ông ấy… em đã để lại trong căn nhà ba tầng lầu năm xưa rồi.”

Tôi nắm tay bé Bống, quay lưng bước đi. Con bé líu lo:
“Mẹ ơi, tối nay mình ăn gì?”

Tôi mỉm cười:
“Hôm nay mẹ con mình ăn món thịt kho tàu nhé, nhưng lần này… phần ngon nhất sẽ là của Bống.”

Phía sau, tôi nghe tiếng xe máy nổ máy rồi tắt lịm. Không ai gọi tôi lại nữa.

Ba năm trước, tôi rời đi trong im lặng với một chiếc vali nhỏ.
Ba năm sau, tôi bước đi giữa phố đông, tay nắm tay con, lòng nhẹ tênh.

Và tôi biết, quyết định đêm ấy… là quyết định đúng đắn nhất đời mình.