Giỗ đầu của bố, tôi lầm lũi bắt xe về quê, lòng nặng như đá. Căn nhà ba gian vẫn đó, nhưng không khí lạnh tanh như chưa từng có một đứa con gái tên tôi lớn lên trong này.
Giỗ đầu của bố, tôi lầm lũi bắt xe về quê, lòng nặng như đá. Căn nhà ba gian vẫn đó, nhưng không khí lạnh tanh như chưa từng có một đứa con gái tên tôi lớn lên trong này.

Vừa bước vào sân, tôi đã thấy anh trai đang ngồi ký giấy tờ với hai người đàn ông lạ. Trên bàn là cuốn sổ đỏ màu đỏ chói – thứ mà trước đây bố luôn khóa trong tủ gỗ, dặn đi dặn lại: “Của để lại cho các con, sau này phải thương nhau mà chia.”
Linh cảm bất an, tôi giả vờ rót nước rồi liếc nhìn. Tim tôi hụt một nhịp.
Chủ sở hữu: Nguyễn Văn Hải – anh trai tôi.
Toàn bộ mảnh đất 300m² và căn nhà tổ tiên… giờ chỉ còn tên một mình anh.
Tôi run giọng hỏi mẹ:
“Bố chưa kịp lập di chúc… sao sổ đỏ đã sang tên?”
Mẹ không thèm nhìn tôi:
“Con gái lấy chồng rồi, đất đai phải để con trai thờ cúng. Lệ xưa nay vẫn thế.”
Anh trai cười nhếch mép:
“Em về đây khóc lóc làm gì? Có chồng thì về bên đó mà hưởng. Nhà này từ giờ anh lo, em đừng mơ đụng vào.”
Chị dâu chêm thêm một câu như dao cứa:
“Ngày bố bệnh nặng, em về được mấy lần? Giờ bố mất mới ló mặt về đòi chia tài sản à?”
Tôi đứng chết lặng giữa sân, thấy mình chẳng khác gì người dưng. Tối hôm đó, tôi thắp nhang trước bàn thờ bố, nước mắt rơi không kìm được.
“Bố ơi… nếu con bị đối xử bất công, xin bố cho con một dấu hiệu.”
Tôi quay lưng rời quê, mang theo nỗi uất nghẹn chưa kịp nói thành lời.
Một năm sau…
Tin từ quê truyền lên khiến tôi sững sờ:
Anh trai và chị dâu bị ngân hàng siết nợ căn nhà.
Hóa ra sau khi chiếm toàn bộ sổ đỏ, anh đem đi vay nóng hàng tỷ đồng để đầu tư làm ăn. Thua lỗ, nợ chồng nợ, ngân hàng kiện ra tòa. Căn nhà tổ tiên – thứ họ từng mỉa mai bảo tôi “không có quyền đụng vào” – giờ bị kê biên phát mãi.
Ngày tôi về lại quê, căn nhà ba gian đã treo biển đấu giá. Anh trai ngồi bệt trước cổng, đầu tóc rũ rượi, chị dâu khóc nức nở.
Thấy tôi, anh ta cúi gằm:
“Em… em giúp anh được không? Dù gì cũng là nhà của bố mẹ…”
Tôi nhìn căn nhà cũ, nhớ lại câu nói ngày nào: “Em có chồng rồi thì về nhà chồng mà hưởng.”
Tôi khẽ mỉm cười, đặt bó hoa lên bậc thềm:
“Đúng rồi anh… em là con gái đã đi lấy chồng, sao dám xen vào chuyện nhà anh.”
Tôi quay lưng bước đi, lòng nhẹ bẫng.
Lần đầu tiên sau ngày bố mất, tôi thấy mình không còn là đứa con bị gạt ra khỏi gia đình…
mà là người cuối cùng giữ được lòng tự trọng.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!