Đêm đó, trong căn phòng khách sạn sang trọng, Hoàng đang nằm dài trên giường, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay, cạnh bên là Mai – cô nhân tình trẻ trung anh vừa quen vài tháng. Tiếng điện thoại rung lên liên hồi phá tan không khí mờ ám. Hoàng cau mày, liếc màn hình: “Quang” – bạn thân từ thuở sinh viên.

Đêm đó, trong căn phòng khách sạn sang trọng, Hoàng đang nằm dài trên giường, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay, cạnh bên là Mai – cô nhân tình trẻ trung anh vừa quen vài tháng. Tiếng điện thoại rung lên liên hồi phá tan không khí mờ ám. Hoàng cau mày, liếc màn hình: “Quang” – bạn thân từ thuở sinh viên.

Anh nhấc máy, giọng khó chịu:
— Gì đấy? Muộn rồi còn gọi?

Đầu dây bên kia là giọng Quang gấp gáp, lẫn tiếng máy móc trong bệnh viện:
— Hoàng! Về ngay đi! Linh – vợ mày – vừa được đưa vào cấp cứu. Viêm ruột thừa biến chứng nặng, bác sĩ nói phải mổ gấp!

Hoàng khựng lại một nhịp. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt lả lơi của Mai cùng bàn tay mềm mại ôm lấy cổ anh khiến lý trí chao đảo. Chuyến “công tác” 10 ngày anh dày công bịa ra mới bắt đầu, vé máy bay, resort, mọi thứ đã sắp xếp hoàn hảo. Anh cắn răng, nói dối không chớp mắt:
— Tao… đang ở tận miền Trung, giờ không về kịp. Mày giúp tao ký giấy tờ, lo cho cô ấy nhé. Anh em với nhau, tao nhờ mày!

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Quang đáp khẽ:
— Ừ… để tao lo.

Cúp máy, Hoàng thở phào. Anh ôm Mai, cười nhạt:
— Yên tâm, ở nhà có thằng Quang rồi. Nó lo tốt hơn anh về cũng chỉ vướng.

Mười ngày sau, Hoàng kết thúc “kỳ nghỉ thiên đường”, trở về nhà với tâm trạng nhẹ nhõm. Anh tưởng tượng cảnh vợ đã xuất viện, vẫn như mọi khi lặng lẽ chờ anh về. Nhưng vừa mở cửa, Hoàng chết lặng.

Giữa phòng khách là một chiếc vali của Linh, đặt ngay ngắn. Trên bàn là tờ giấy ly hôn đã ký sẵn. Bên cạnh là một chiếc nhẫn cưới đặt gọn gàng, lạnh lẽo đến rợn người.

Hoàng run tay mở tờ giấy. Nét chữ của Linh rõ ràng, dứt khoát:

“Em đã tỉnh dậy sau ca mổ, người đầu tiên em thấy không phải là chồng mình… mà là Quang – người anh nhờ chăm sóc hộ. Anh ấy ở đó suốt 48 tiếng, ký giấy, chạy lo từng mũi tiêm cho em. Còn anh, chắc đang bận ‘công tác’ rất vui.
Em không trách anh phản bội. Em chỉ thấy mình quá thừa.
Từ giờ, anh tự do rồi. Còn em, em chọn cuộc sống không có người chồng sẵn sàng giao sinh mạng vợ mình cho người khác chỉ để đổi lấy vài ngày vui vẻ.”

Dưới cùng là dòng chữ khiến Hoàng như bị tát thẳng vào mặt:

“Người ở lại bên em lúc em cận kề nguy hiểm mới là người thật sự quan tâm em. Em sẽ bắt đầu lại, nhưng không cùng anh.”

Hoàng buông tờ giấy, tay run bần bật. Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ mở ra. Quang bước ra, ánh mắt bình thản nhưng lạnh lẽo.

— Tao chỉ đến lấy nốt đồ của Linh. Từ giờ, cô ấy không sống ở đây nữa.

Hoàng lắp bắp:
— Mày… mày và cô ấy…?

Quang nhìn thẳng vào mắt anh:
— Không có gì sai trái. Chỉ là tao làm điều mà một người chồng đáng lẽ phải làm.

Cửa khép lại. Căn nhà rộng bỗng trống rỗng đến đáng sợ. Tiếng gót giày xa dần, mang theo người phụ nữ từng vì anh mà nhẫn nhịn bao năm.

Lúc này, Hoàng mới hiểu: thứ anh đánh đổi không chỉ là một cuộc hôn nhân… mà là cả người duy nhất thật lòng ở bên anh. Nhưng khi anh nhận ra, mọi thứ đã quá muộn.

Và lần đầu tiên trong đời, anh gọi điện cho vợ — nhưng đầu dây bên kia, chỉ còn lại tiếng “thuê bao không liên lạc được”.