Dạo gần đây, Nam – chồng tôi – có một thói quen rất lạ. Anh tắm cực lâu. Trước kia chỉ 15–20 phút là xong, giờ hễ bước vào phòng tắm là y như rằng cả tiếng đồng hồ mới chịu ra. Nước xả ào ào không ngớt, kèm theo tiếng nhạc mở lớn đến mức rung cả cửa kính.
Dạo gần đây, Nam – chồng tôi – có một thói quen rất lạ. Anh tắm cực lâu. Trước kia chỉ 15–20 phút là xong, giờ hễ bước vào phòng tắm là y như rằng cả tiếng đồng hồ mới chịu ra. Nước xả ào ào không ngớt, kèm theo tiếng nhạc mở lớn đến mức rung cả cửa kính.

Lần đầu tôi hỏi nhẹ:
“Dạo này anh tắm lâu thế? Tắm nước nóng nhiều không tốt đâu.”
Nam cau mày gắt:
“Anh đi làm mệt, vào phòng tắm thư giãn chút cũng bị hỏi. Em đừng soi mói mấy chuyện vớ vẩn.”
Tôi im lặng. Nhưng trực giác phụ nữ nói rằng có gì đó không ổn. Và tờ hóa đơn tiền nước gần 2 triệu đồng tháng này chính là dấu chấm than đầy nghi ngờ. Chỉ tắm thôi, không ai xả nước hết công suất một giờ mỗi ngày như vậy.
Anh ta đang dùng tiếng nước để che giấu một thứ khác.
Tối hôm đó, tôi giả vờ đưa hai con về ngoại, nói sẽ ở lại chăm bà ốm. Nhưng 8 giờ tối, tôi lén quay về nhà, tắt hết đèn, ngồi im trong phòng ngủ phụ chờ đợi.
Đúng 9 giờ, Nam về. Anh ăn qua loa gói mì rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Rào… rào… rào…
Tiếng nước xả hết cỡ vang lên, át đi mọi âm thanh trong căn nhà. Tôi nín thở bước ra, rón rén tiến đến sát cửa phòng tắm. Tim đập thình thịch.
Giữa tiếng nước xối xả, tôi nghe thấy… tiếng nói chuyện khe khẽ. Không phải một mình. Là giọng Nam hạ thấp, dịu dàng khác hẳn thái độ cộc cằn với tôi thường ngày:
“Ừ, hôm nay vợ anh về ngoại rồi… anh nhớ em lắm…”
Tôi chết lặng.
Sau đó là tiếng cười con gái nũng nịu vang lên qua loa điện thoại:
“Anh nhớ em thật không, hay nhớ lúc… tắm chung lần trước?”
Tay tôi run lên. Cả người lạnh toát.
Thì ra, anh mở nước ầm ầm chỉ để che tiếng gọi video với nhân tình.
Một cơn buồn nôn dâng lên. Nhưng thay vì đập cửa xông vào, tôi bình tĩnh lấy điện thoại, bật ghi âm. Tôi đứng đó gần 20 phút, nghe trọn vẹn những lời ngọt ngào anh dành cho người đàn bà khác – những câu mà suốt mấy năm qua, tôi chưa từng được nghe.
“Anh chịu đựng ở nhà chỉ vì con thôi.”
“Chờ anh thu xếp, anh sẽ ly hôn.”
Từng câu như lưỡi dao cứa vào tai.
Tôi lặng lẽ quay về phòng ngủ phụ, lưu lại toàn bộ đoạn ghi âm.
Sáng hôm sau, tôi vẫn nấu bữa sáng như bình thường. Nam ăn xong, thản nhiên xách cặp đi làm, còn quay sang dặn:
“Tháng này tiền nước cao quá, em xem lại cách dùng nước đi nhé.”
Tôi mỉm cười:
“Ừ, em sẽ xem lại. Kỹ lắm.”
Ba ngày sau, đúng bữa cơm gia đình hai bên nội ngoại tụ họp, tôi mở điện thoại, kết nối loa bluetooth giữa bàn ăn.
Giọng Nam vang lên rõ mồn một:
“Ừ, hôm nay vợ anh về ngoại rồi…”
Cả bàn ăn chết lặng.
Nam sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu. Mẹ chồng há hốc miệng, còn bố anh đập bàn đứng bật dậy. Tôi vẫn bình tĩnh ăn hết miếng cơm, rồi mới ngẩng đầu nhìn chồng:
“Anh không cần tắm lâu nữa đâu. Từ nay, anh có thể thoải mái gọi cho cô ấy, vì em sẽ không còn ở cái nhà này nữa.”
Nam lắp bắp, cố chối cãi, nhưng đoạn ghi âm tiếp theo vang lên, rõ từng chữ. Không ai còn nghi ngờ gì nữa.
Tôi đẩy tập hồ sơ ra trước mặt anh: đơn ly hôn, kèm bảng sao kê tiền nước ba tháng gần nhất.
“Tiền nước anh tắm để nói chuyện với bồ, anh tự trả. Còn tài sản chung, tòa án sẽ phân xử.”
Căn phòng chìm trong im lặng ngột ngạt.
Nam cúi gằm mặt, không nói nổi câu nào.
Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Hóa đơn tiền nước gần 2 triệu không còn khiến tôi bàng hoàng nữa.
Vì thứ tôi “thu hoạch” được từ nó… đáng giá hơn gấp trăm lần.