Cuộc hôn nhân chênh lệch 35 tuổi từng bị cả gia đình phản đối gay gắt. Đến khi họ xuất hiện cùng một đứa trẻ, tất cả ch/ết lặng. Không ai ngờ đó chỉ là phần nổi của một bí mật k/inh h/oàng
Cuộc hôn nhân chênh lệch 35 tuổi từng bị cả gia đình phản đối gay gắt. Đến khi họ xuất hiện cùng một đứa trẻ, tất cả chết lặng. Không ai ngờ đó chỉ là phần nổi của một bí mật kinh hoàng.
Mưa bóng mây tháng Bảy sụt sùi trên mặt phố, những giọt nước mỏng tang như những sợi chỉ bạc giăng mắc khắp không gian, khiến khung cảnh vốn đã ảm đạm lại càng thêm não nề. Tiếng loa phường từ đầu ngõ vọng lại, giọng đọc đều đều danh sách các hộ gia đình công đức cúng rằm vang lên như một bản cáo trạng dài dằng dặc về sự phù phiếm. Trong căn phòng khách sang trọng, mùi trầm hương đắt tiền ngào ngạt nhưng không thể xua đi cái không khí đang căng ra như dây đàn, chực chờ đứt tung dưới áp lực của lòng tham và sự đố kỵ.
Hùng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da bò, gương mặt hằm hằm sát khí, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn người mẹ già đang co ro ở góc ghế đối diện. “Mẹ định mang cái sổ hưu đó xuống huyệt hay định để dành làm của hồi môn cho ‘cô út vàng ngọc’ của mẹ?” Hùng gầm lên, tay đập mạnh tách trà sứ xương xuống bàn, tiếng sứ va chạm với mặt đá nghe chát chúa, nước trà nóng bắn tung tóe lên tấm thảm dệt tay đắt tiền.
Bà cụ Sen run rẩy, đôi bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh xao đan chặt vào nhau như muốn tìm chút hơi ấm cuối cùng từ chính cơ thể mình. “Mẹ… mẹ đã bảo tiền đó mẹ để dành lúc ốm đau, không muốn phiền lụy đến các con. Anh chị làm ăn lớn, mỗi tháng tiêu pha bằng cả năm tiền hưu của mẹ, sao cứ phải so đo với bà già gần đất xa trời này?” Giọng bà nhỏ dần, nghẹn lại trong cổ họng khô khốc.
Thắm – vợ Hùng – đang đứng trước tấm gương lớn ở sảnh, tay thoăn thoắt dặm lại lớp phấn nền dày cộm, chợt dừng lại và quay người nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ châm biếm. “Ôi dào, mẹ nói nghe cứ như chúng con là lũ cướp ngày, là phường bất hiếu ấy nhỉ?” Cô ta thong thả tiến lại gần, gót giày nhọn hoắt nện xuống sàn gỗ kêu lộc cộc, âm thanh ấy như xoáy vào tim bà cụ. “Bọn con nuôi mẹ cơm bưng nước rót, máy lạnh chạy phà phà, áo quần là lượt phẳng phiu từ đầu đến chân. Thế mà mẹ vẫn cứ khư khư cái sổ hưu rách nát ấy làm gì?”
Ánh mắt Thắm sắc như dao cạo, liếc nhìn bà Sen một cách khinh bỉ rồi tiếp tục giọng điệu chua ngoa…
“Mẹ giữ tiền để ‘phòng thân’ hay thực chất là để lén tuồn cho nhà cô Lan dưới quê? Nhà cô ấy nghèo, rách rưới thì mặc xác nhà cô ấy, nhưng mẹ cũng đừng có lấy máu thịt của chồng con ra mà đi làm từ thiện kiểu đó. Người ta nhìn vào lại bảo nhà này có ‘phúc’ quá, nuôi mẹ chồng để mẹ chồng đem tiền đi bao bọc đứa con gái ‘vô tích sự’ mà thằng chồng nó thì nát rượu suốt ngày.”
Bà Sen nước mắt chực trào, giọng run lên vì uất ức: “Cái Lan nó vất vả, con nhỏ lại hay đau ốm, mẹ làm mẹ thì sao nỡ ngó lơ…” Bà chưa kịp nói hết câu thì Hùng đã đứng bật dậy, thân hình to lớn của anh ta che lấp cả ánh sáng từ chiếc đèn chùm phía trên, tạo nên một bóng đen áp chế đổ ụp xuống người bà cụ. “Vất vả là cái tội, và mẹ đang dung túng cho cái tội đó bằng sự ích kỷ với chính chúng con!” Hùng gầm lên, cắt ngang lời mẹ một cách thô bạo.
“Mẹ ở nhà tôi, ăn cơm tôi, hít thở không khí trong cái biệt thự này nhưng tâm trí mẹ lại đặt ở nhà nó, tiền bạc mẹ cũng giấu như giấu tà để dành cho nó!” Hùng tiếp tục xỉa xói, những lời nói mỉa mai tuôn ra như thác đổ, đầy rẫy sự oán hận và toan tính. “Vậy thì tốt nhất mẹ sang đó mà ở cho thỏa lòng mong mỏi. Đêm nay rằm, mẹ đi mà hưởng cái ‘hiếu thảo’ bằng mồm của nó đi. Để xem bát cháo loãng nhà nó có làm mẹ ấm bụng bằng cơm bưng nước rót ở cái nhà vô phúc này không!”
Nói rồi, không đợi bà cụ kịp phản ứng hay thốt thêm một lời van xin nào, Hùng thô bạo vơ lấy chiếc túi nilon đựng vài bộ quần áo cũ kỹ của bà – thứ mà Thắm đã “chuẩn bị sẵn” từ chiều như thể đã lên kế hoạch từ trước. Anh ta nắm chặt cánh tay gầy guộc của mẹ, lôi xềnh xệch ra phía cửa bất chấp sự run rẩy của bà. Trong đêm mưa phùn tháng Bảy lạnh lẽo, chiếc ô tô bóng loáng nổ máy, tiếng động cơ êm ái nhưng lạnh lùng chở theo một người mẹ đang chết lặng, trái tim bà dường như đã tan vỡ cùng với những lời miệt thị của đứa con trai duy nhất.
*
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, ánh đèn pha xé toạc màn mưa mù mịt rồi dừng khựng lại trước cổng nhà Lan – căn nhà cấp bốn lụp xụp nằm sâu trong một con ngõ hẻm nghèo nàn. Hùng hạ kính xe xuống, một làn gió lạnh mang theo hơi nước tạt vào trong, anh ta thẳng tay quẳng cái túi quần áo vào giữa sân rồi lạnh lùng nhả ra từng chữ: “Từ nay mẹ ở đây với đứa con gái ‘vàng ngọc’ của mẹ. Đừng có vác mặt về cái nhà ‘vô phúc’ kia nữa, chúng tôi không nuôi nổi hạng người ăn cơm nhà này thờ ma nhà nọ!”
Chiếc xe rú ga quay đầu, để lại một làn khói khét lẹt và dáng hình bà cụ Sen đổ bóng cô độc dưới cơn mưa. Bà đứng đó, lặng người nhìn theo ánh đèn hậu màu đỏ xa dần rồi mất hút ở phía đầu ngõ. Cánh cửa gỗ mục nát của nhà Lan mở ra, Lan hốt hoảng lao ra ôm chầm lấy mẹ, tiếng khóc của hai mẹ con hòa lẫn vào tiếng mưa đêm sụt sùi. Sự tàn nhẫn của Hùng và Thắm đã đẩy cao trào của sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm, một vết cắt chí mạng vào tình thâm mà tiền bạc không bao giờ có thể khâu vá lại được.
Hùng và Thắm trở về căn biệt thự trống vắng, đinh ninh rằng mình đã vừa thực hiện một cuộc “thanh trừng” ngoạn mục, tống khứ được một gánh nặng tài chính và một kẻ “gián điệp” trong nhà. Thắm hả hê tháo đôi khuyên tai kim cương, cười nhạt bảo chồng: “Để xem không có đồng tiền của mình chu cấp, bà già trụ được bao lâu ở cái xóm nghèo nàn, hôi hám ấy. Chắc chỉ được ba ngày lại lết bộ về đây khóc lóc van xin thôi, lúc đó mình tha hồ mà ra điều kiện nhé.”
Thế nhưng, đời không như là mơ và sự hả hê thường ngắn chẳng tày gang. Chỉ chưa đầy một tuần sau khi đuổi bà Sen đi, sóng gió bắt đầu nổi lên trong chính căn nhà sang trọng ấy. Thắm vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng nửa mùa, lại thêm tính lười biếng thâm căn cố đế, mọi việc trong nhà từ trước đến nay, từ quét dọn từng ngóc ngách đến việc nấu nướng những món hợp khẩu vị cho Hùng đều do một tay bà Sen lặng lẽ làm hết. Nay bà đi rồi, căn biệt thự bỗng chốc trở nên hỗn độn, bụi bặm bám đầy trên những đồ nội thất đắt tiền.
*
Cơm hàng cháo chợ khiến Hùng vốn đã căng thẳng vì công việc lại càng thêm cáu gắt, dạ dày anh ta bắt đầu biểu tình vì những bữa ăn thiếu hơi ấm gia đình. Đỉnh điểm là khi công ty của Hùng gặp khó khăn nghiêm trọng do một vài hợp đồng lớn bị đối tác đình trệ bất ngờ. Trong cơn túng quẫn, Hùng lục tìm lại các sổ tiết kiệm thì bàng hoàng phát hiện ra Thắm đã lén lút rút sạch số tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng – một con số không hề nhỏ – để đầu tư vào những mô hình đa cấp trá hình theo lời dụ dỗ của bạn bè và bị lừa trắng tay hoàn toàn.
Căn phòng khách ngày nào ngập tràn mùi trầm nay đặc quánh mùi thuốc lá và những lời chửi bới, mạt sát lẫn nhau giữa hai vợ chồng. Hùng điên cuồng đập phá đồ đạc khi biết mình đang đứng trước bờ vực phá sản, còn Thắm thì chỉ biết ngồi khóc lóc và oán trách số phận. Trong lúc túng quẫn cùng cực, hình ảnh cái sổ hưu của mẹ lại hiện lên trong trí não đầy toan tính của Hùng như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Anh ta tin rằng bà Sen vẫn còn giữ số tiền tích cóp suốt mấy chục năm qua, một số tiền có thể giúp anh ta xoay sở nợ nần trước mắt.
“Mình phải xuống nhà con Lan đón bà già về thôi,” Hùng nói với vợ bằng giọng khàn đặc, đôi mắt vằn tia máu. “Mẹ dù sao cũng thương tôi, nói vài lời ngon ngọt chắc bà ấy sẽ đưa cái sổ hưu ra thôi. Có số tiền đó, tôi mới cứu vãn được cái hợp đồng bên kia.” Thắm nghe vậy cũng lau nước mắt, gật đầu lia lịa, lòng tham lại trỗi dậy lấn át cả sự xấu hổ: “Phải đấy, mẹ già rồi tiêu gì đến tiền, đưa cho con cái lúc khó khăn mới là người mẹ tốt.”
Chiều hôm đó, Hùng bước vào con ngõ nhỏ dẫn đến nhà Lan với vẻ mặt hối lỗi giả tạo được chuẩn bị kỹ lưỡng. Anh ta chứng kiến một cảnh tượng trái ngược hoàn toàn với những gì mình hằng tưởng tượng. Dù căn nhà chật hẹp, cũ kỹ, nhưng không khí lại ấm áp vô cùng. Bà Sen đang ngồi bên bậu cửa khâu lại chiếc áo cho đứa cháu nhỏ, khuôn mặt bà hồng hào, thanh thản và đôi mắt ánh lên niềm vui thực sự, khác xa với vẻ mặt lo âu, nhợt nhạt những ngày bà còn sống trong sự áp bức tại căn biệt thự hoa lệ của anh ta.
Hùng hắng giọng, bước vào với dáng vẻ khúm núm: “Mẹ ơi… con xuống đón mẹ về đây. Hôm ấy con nóng nảy quá, công việc áp lực nên con mất khôn. Mẹ về với chúng con nhé, nhà cửa không có mẹ trông nom cứ như rắn mất đầu, con ăn chẳng ngon ngủ chẳng yên.” Anh ta định tiến lại gần để nắm lấy tay bà, nhưng Lan – cô em gái bấy lâu nay vốn cam chịu, nhút nhát – bất ngờ đứng bật dậy, chắn ngang trước mặt anh ta với ánh mắt cương quyết chưa từng thấy.
“Anh về đi! Đừng mang cái bộ mặt giả dối đó đến đây nữa!” Lan gằn giọng, đôi vai rung lên vì phẫn nộ. “Lúc anh nắm tay mẹ lôi ra khỏi nhà giữa đêm mưa, anh có nghĩ mẹ là đầu hay là chân không? Hay bây giờ anh phá sản, anh hết tiền, anh bị vợ anh lừa sạch rồi anh mới nhớ ra mẹ còn một cái sổ hưu để anh đào mỏ?” Những lời của Lan như những phát súng bắn thẳng vào sự tự tôn hèn hạ của Hùng, khiến anh ta tái mặt, đứng ngây ra như phỗng.
Bà Sen từ từ đặt chiếc kim khâu xuống, bà nhìn đứa con trai duy nhất của mình bằng một ánh nhìn sâu thẳm, không còn sự sợ hãi, không còn sự phục tùng, mà chỉ còn nỗi thất vọng cùng cực đến mức lạnh lùng. Bà đứng dậy, chậm rãi bước vào buồng trong rồi quay ra với một phong thư cũ kỹ, mép phong bì đã sờn rách vì thời gian. Bà cầm nó trên tay, nhìn Hùng như nhìn một người xa lạ đang đến cầu xin lòng thương hại.
“Hùng ạ, anh chị thực sự muốn cái sổ hưu này đến thế sao?” Bà Sen cất tiếng, giọng bà đanh lại, vang vọng trong căn nhà nhỏ. “Thực ra, suốt mười năm qua, tôi không tiêu một đồng tiền hưu nào cả. Mỗi tháng khi anh chị đi vắng, tôi lại lén đi làm giúp việc thêm cho nhà người ta, quét dọn, giặt giũ để gom góp thêm từng đồng. Tôi dùng số tiền đó để đưa thêm cho anh chị tiền chợ hằng tháng, để anh chị bớt cằn nhằn về sự hiện diện của tôi, mà anh chị thì cứ đinh ninh đó là tiền từ túi mình làm ra.”
Hùng và Thắm chết lặng, tai họ như ù đi trước những gì mẹ vừa nói. Bà Sen tiếp tục, ánh mắt bà trở nên sắc sảo đến kỳ lạ: “Tôi giấu cái sổ hưu này không phải vì tôi ích kỷ, cũng không phải để cho cái Lan. Tôi dành dụm nó là để dành… trả nợ cho anh, cái khoản vay mà anh đứng ra bảo lãnh cho bạn từ năm ngoái mà tôi biết anh đang phải gồng gánh trả lãi hằng tháng. Tôi định rằm tháng này sẽ đưa cho anh để anh nhẹ gánh lo toan.”
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy sân nhà. Hùng cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, một nỗi nhục nhã ê chề tràn ngập tâm trí. Nhưng bà Sen chưa dừng lại ở đó, bà nhìn thẳng vào mắt con trai, buông ra những lời cuối cùng như một bản án chung thân cho tình thâm: “Nhưng sau cái đêm rằm ấy, sau những lời mỉa mai và cái cách anh vứt bỏ tôi vào màn mưa, tôi nhận ra tiền bạc có thể cứu được một công ty, có thể trả được nợ ngân hàng, nhưng tuyệt đối không cứu được một trái tim đã thối rữa vì tham vọng.”
Bà Sen dứt khoát đưa phong thư cho Lan trước mặt Hùng: “Số tiền này, tôi đã dùng để giúp Lan mở tiệm tạp hóa và đóng học phí cho cháu đến hết đại học. Số còn lại tôi đã ký tên làm từ thiện cho quỹ người già neo đơn. Từ nay, tôi không có đứa con trai nào như anh cả. Anh về đi, về mà giữ lấy cái biệt thự và cái danh dự hão huyền của mình.” Nói xong, bà quay lưng đi hẳn vào trong nhà, không một lần ngoảnh lại, để lại sau lưng một quá khứ đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Hùng đứng giữa sân nhà em gái, mưa tháng Bảy lại bắt đầu rơi, những hạt mưa lạnh lẽo thấm vào da thịt làm anh ta run rẩy. Anh ta trở về căn biệt thự sang trọng nhưng giờ đây nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, đối mặt với khoản nợ khổng lồ và người vợ chỉ biết oán trách, chửi rủa. Cái giá của sự phản bội tình thân là một đời cô độc giữa đống vật chất vụn vỡ và sự dằn vặt khôn nguôi. Đêm rằm năm ấy, trăng vẫn sáng trên cao, nhưng lòng người thì đã lún sâu vào tăm tối vĩnh viễn, nơi không có ánh sáng của lòng hiếu thảo hay sự vị tha nào chiếu tới.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.