Con đi chiến trường m:ất, tối đó bà Cúc thấy một hiện tượng tâm linh kỳ lạ khiến ai cũng s///ốc!!!

Con đi chiến trường m:ất, tối đó bà Cúc thấy một hiện tượng tâm linh kỳ lạ khiến ai cũng s///ốc!!!
Làng tôi có bà Cúc – một người mẹ góa bụa, sống đơn độc trong ngôi nhà nhỏ bên bờ sông. Con trai bà, Hưng, nhập ngũ khi mới tròn hai mươi, mang theo niềm tự hào của cả dòng họ. Ngày Hưng khoác ba lô rời quê, bà Cúc đứng giữa cổng làng, mắt mờ lệ, tay run run dúi cho con gói cơm nắm: “Đi ba năm thôi, rồi về với mẹ nghe con.”
Nhưng ba năm qua đi, rồi năm năm, mười năm… Hưng vẫn bặt vô âm tín.
Bà Cúc không bỏ một ngày giỗ chạp, cúng rằm, mỗi tối vẫn thắp nhang khấn lạy: “Nếu con còn sống, xin cho mẹ một dấu hiệu. Nếu con đã mất, hãy về cho mẹ thấy mặt một lần.”
Người làng thương bà, bảo nhau: “Chắc Hưng đã hy sinh, nhưng bà Cúc không tin, vẫn đợi.”
Một đêm cuối thu, trời mưa phùn lất phất, bà Cúc mơ thấy Hưng đứng trước cửa nhà, người mặc quân phục, tóc tai ướt nhẹp, mỉm cười: “Mẹ ơi, con về thăm mẹ một chút thôi, con không lạnh đâu.” Bà giật mình tỉnh dậy, nước mắt tuôn ướt gối. Trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bình yên kỳ lạ.
Sáng hôm sau, bà nấu một mâm cơm, đặt lên bàn thờ, thắp nhang rồi lặng lẽ nói: “Con về rồi, phải không?”
Từ hôm đó, bà không còn trông ngóng như trước nữa. Nét mặt dịu lại, mỗi tối bà chỉ ngồi trước hiên nhà, ngước nhìn lên trời, khẽ gọi: “Con trai mẹ, yên nghỉ nghe con.”
Nhiều người trong làng sau này cũng mơ thấy Hưng. Có người thấy anh đứng gác trước cổng làng, có người thấy anh dắt xe qua cầu. Không ai sợ, chỉ thấy nhẹ lòng, như thể hồn người lính ấy vẫn đang canh giữ cho mảnh đất quê hương, và cho người mẹ già đã thôi không còn đợi nữa.
Có thể là hình ảnh về 1 người