Chồng không biết ngại mở miệng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho “phòng nhì” nuôi con. Tôi chỉ mỉm cười nói đúng một câu, khiến anh tái mặt, nghẹn cứng không thốt nổi lời….
Chồng không biết ngại mở miệng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho “phòng nhì” nuôi con. Tôi chỉ mỉm cười nói đúng một câu, khiến anh tái mặt, nghẹn cứng không thốt nổi lời….
“Em… cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… để nuôi con.”
Câu nói vang lên giữa căn bếp ấm áp của gia đình, khiến tôi như chết lặng. Chồng tôi người từng thề non hẹn biển, giờ lại đứng đó, xin tiền tôi để chu cấp cho con riêng với người tình.
Trời Hà Nội vào cuối tháng Mười, lạnh se sắt. Tôi – Thu Hà – đang đứng nấu bữa tối trong căn nhà nhỏ ở quận Thanh Xuân, nơi hai vợ chồng và con gái 5 tuổi của tôi, bé Gấu, sống bình yên suốt bao năm qua.
Chồng tôi – Tuấn – là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công trình. Tôi làm kế toán tại một công ty tư nhân, thu nhập ổn định. Sau bao năm vất vả tích góp, chúng tôi vừa trả xong căn nhà này cách đây 6 tháng. Những tưởng, sau bao nhiêu giông bão, cuộc sống đã bắt đầu dễ thở hơn một chút.
Nhưng rồi, buổi tối hôm đó, mọi thứ đổ vỡ chỉ bằng một câu nói.
Tuấn bước vào bếp, vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê chiếc điện thoại. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài.
Hà này, anh… anh có chuyện muốn nói.
Tôi dừng tay, lau vội dầu mỡ bám trên áo, nhìn anh.
Có chuyện gì vậy?
Tuấn ngập ngừng một lát rồi nói, như thể phải cố ép từng chữ ra khỏi miệng:
Anh cần mượn em 500 triệu. Anh… anh cần chu cấp cho con riêng… của anh và Nhung.
Tôi chế//tt lặng. Cái muôi đang cầm trên tay rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.
Gì cơ? – Tôi hỏi lại, giọng run lên.
Tuấn cúi đầu, giọng lí nhí như một đứa trẻ mắc lỗi:
– Là Nhung – cô ấy có thai khi anh đi công trình ở Quảng Ninh năm ngoái. Anh… anh không biết cho đến khi cô ấy sinh. Giờ cô ấy yêu cầu anh có trách nhiệm. Cô ấy không kiện, chỉ yêu cầu anh hỗ trợ 500 triệu để nuôi con trong 5 năm đầu.

Tôi không biết nên cười hay nên khóc…sau khi bình tĩnh tôi đưa ra một quyết định….
Tôi đứng im lặng giữa căn bếp, nhìn người đàn ông mà tôi từng dốc hết thanh xuân để yêu thương và hy sinh. Hóa ra, trong lúc mẹ con tôi ở nhà chắt chiu từng đồng để trả nợ tiền mua nhà, thì anh ta lại bận rộn xây dựng một “tổ ấm” khác ở Quảng Ninh. Lòng tự trọng của tôi bị chà đạp, nhưng sự nhạy cảm của một kế toán trưởng đã nhanh chóng kéo tôi về thực tại. Tôi không khóc, cũng không gào thét. Sự phản bội này quá bẩn thỉu để tôi phải tốn nước mắt.
Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tái mét vì lo sợ của Tuấn, thong thả cúi xuống nhặt chiếc muôi lên, rửa sạch dưới vòi nước rồi mỉm cười nhẹ nhàng:
“Được chứ, 500 triệu đúng không? Đổi lại, anh ký vào đơn ly hôn và ký chuyển nhượng toàn bộ một nửa căn nhà này sang tên cho con gái đi.”
Tuấn lập tức ngẩng phắt đầu lên, lắp bắp không thành tiếng: “Em… em nói cái gì cơ? Ly hôn? Chuyển nhượng nhà?”
Tôi lau tay vào chiếc khăn, giọng bình thản nhưng đanh thép như đang đọc một bản hợp đồng kinh tế: “Anh nghe không rõ sao? Anh ra ngoài gieo nhân, giờ phải gặt quả, tôi không có nghĩa vụ phải gánh nợ cùng anh. Căn nhà này hiện tại trị giá khoảng 3 tỷ. Một nửa của anh là 1,5 tỷ. Tôi sẽ ra ngân hàng thế chấp nhà vay 500 triệu đưa cho anh bồi thường cho phòng nhì.
Nhưng anh nên nhớ, tiền là tôi vay, tôi trả. 500 triệu đó chính là số tiền tôi mua đứt lại một phần ba trong nửa căn nhà thuộc sở hữu của anh. Phần còn lại, anh ký tặng cho bé Gấu xem như tiền cấp dưỡng nuôi con từ giờ đến năm 18 tuổi. Anh ra đi tay trắng, có 500 triệu lo cho người tình, còn mẹ con tôi có căn nhà để ở. Quá công bằng, đúng không?”
Tuấn đứng trân trối, nghẹn cứng họng. Anh ta không ngờ người vợ vốn hiền lành, hiểu chuyện hằng ngày lại có thể tính toán một cách lạnh lùng và chuẩn xác đến từng con số như vậy trong lúc này.
“Hà… anh biết anh sai rồi, nhưng chúng ta là vợ chồng mà… Em làm thế là dồn anh vào đường cùng sao? Anh lấy đâu ra chỗ ở? Còn thể diện của anh với cơ quan nữa?” – Tuấn bắt đầu cuống cuồng, giọng chuyển sang van nài.
Tôi cười nhạt, nhìn thẳng vào sự ích kỷ của người đàn ông trước mặt: “Khi anh ăn nằm với người ta, anh có nghĩ đến thể diện của tôi không? Khi anh phản bội mẹ con tôi, anh có nghĩ sẽ dồn chúng tôi vào đường cùng không? Một là anh ký đơn, có 500 triệu dứt điểm với cô ta để làm lại cuộc đời. Hai là tôi sẽ gửi đơn ly hôn đơn phương kèm toàn bộ bằng chứng ngoại tình của anh lên cơ quan anh và tòa án. Lúc đó, sự nghiệp của anh mất, nhà cũng phải chia đôi theo luật, và số tiền 500 triệu kia… anh tự đi mà bốc bát họ để trả cho phòng nhì nhé.”
Sự kiên quyết và ánh mắt sắc lẹm của tôi khiến Tuấn hoàn toàn đổ gục. Anh ta hiểu tôi là đứa nói được làm được. Sĩ diện của một kỹ sư và nỗi sợ mất việc đã chiến thắng. Ba ngày sau, trước mặt luật sư, Tuấn run rẩy ký vào biên bản thỏa thuận tài sản và đơn ly hôn.
Ngày cầm quyết định thuận tình ly hôn của Tòa án và cuốn sổ hồng đã cập nhật tên chủ sở hữu duy nhất là tôi và con gái, tôi nhẹ lòng đến lạ kỳ.
Trời Hà Nội cuối thu vẫn lạnh, nhưng trong lòng tôi lại là một khoảng trời đầy nắng mới. Tôi rút điện thoại, chặn hoàn toàn số của Tuấn và gia đình bên nội. Nghe nói, sau khi cầm 500 triệu đưa cho cô nhân tình kia, anh ta mới ngã ngửa khi biết đứa bé chưa chắc đã phải con mình, cô ta chỉ mượn cớ để đào mỏ một vố lớn rồi biến mất. Tuấn suy sụp, phải đi thuê một căn phòng trọ ẩm thấp ở ngoại thành để sống qua ngày.
Nhìn bé Gấu đang vui vẻ chơi đùa trong phòng khách, tôi mỉm cười tự nắm lấy tay mình. Phụ nữ chấp nhận lùi lại phía sau để vun vén cho gia đình, không có nghĩa là họ yếu đuối. Một khi giới hạn đã bị chạm tới, sự buông tay một cách thông minh và bản lĩnh chính là sự trả thù tàn nhẫn nhất dành cho kẻ phản bội.