Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà dột nát. Nhưng điều anh ta không ngờ là… chính quyết định ấy lại mở ra một con đường hoàn toàn khác cho mẹ con chị.
Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà dột nát. Nhưng điều anh ta không ngờ là… chính quyết định ấy lại mở ra một con đường hoàn toàn khác cho mẹ con chị.
Ở một làng chài nghèo ven biển Bình Thuận, người ta vẫn quen gọi chị là “Mai gió biển”. Không phải vì chị đẹp, mà vì chị dẻo dai như gió, dẫu cuộc đời có quật ngã bao lần vẫn đứng dậy đi tiếp.
Ngày chồng bỏ đi, Minh – đứa út – mới tròn ba tuổi. Hôm ấy mưa rất to. Anh Tuấn xách vali, không quay đầu lại, chỉ nói gọn lỏn:
“Anh đi làm ăn xa một thời gian.”
Chị Mai ôm con đứng ở hiên nhà, nước mưa tạt ướt mặt. Chị biết, đó không phải là “đi xa” – mà là bỏ đi mãi mãi.
Người trong làng xì xào:
“Đàn bà ba con rồi, chồng bỏ chắc chỉ còn nước khổ cả đời.”
Chị không khóc. Chị chỉ cúi xuống, lau mặt cho con rồi nói:
“Không sao. Từ nay tụi con có mẹ.”
Từ đó, người ta thấy chị Mai thức dậy từ ba giờ sáng, chèo thuyền ra khơi một mình. Mùa nắng thì mò hàu, mùa mưa thì kéo lưới, hôm nào biển động thì ngồi đan lưới thuê. Bàn tay chị chai sần, lưng ngày càng còng xuống, nhưng ánh mắt vẫn sáng khi nhìn ba đứa con.
Đêm nào cũng vậy, trước khi ngủ, chị đều nói:
“Má nghèo, nhưng má không để tụi con nghèo chữ. Chỉ cần học giỏi, tụi con sẽ ra khỏi cái làng này.”
Khang – con cả – từ nhỏ đã thay mẹ gánh vác. Mười tuổi biết nấu cơm, mười hai tuổi biết sửa mái nhà dột. Dũng – con giữa – mê đọc sách y khoa mượn từ trạm xá. Còn Minh, thằng út, lúc nào cũng ôm lấy mẹ:
“Mai mốt con xây cho má cái nhà thật to, không dột nữa.”
Mỗi lần nghe vậy, chị Mai chỉ cười, nhưng quay đi lại lén lau nước mắt.
Năm tháng trôi qua, ba đứa trẻ lớn lên giữa mùi muối mặn và tiếng sóng. Rồi từng đứa rời làng lên thành phố học đại học. Ngày tiễn con, chị chỉ dúi vào tay mỗi đứa vài trăm nghìn nhàu nát:
“Má không có nhiều. Nhưng nhớ, nghèo tiền đừng nghèo nhân cách.”
Căn nhà lá ven biển từ đó chỉ còn mình chị. Mỗi chiều, chị vẫn quen đặt thêm ba cái chén trên mâm cơm, rồi lại lặng lẽ cất đi.
Mười lăm năm sau.
Một buổi chiều giông gió, chị Mai đang vá lưới thì nghe tiếng xe hơi dừng trước nhà. Trong làng hiếm khi có xe sang, nên ai cũng tò mò đứng nhìn.
Từ trên xe bước xuống ba người đàn ông trưởng thành, áo quần chỉnh tề. Người đầu tiên chạy ào tới, ôm chầm lấy chị:
“Má!”
Chị Mai sững người. Rồi nước mắt trào ra:
“Khang… Dũng… Minh… tụi con về rồi hả?”
Cả xóm xúm lại. Ai cũng ngỡ ngàng khi biết Khang giờ là kỹ sư đóng tàu lớn, Dũng là bác sĩ tim mạch ở bệnh viện trung ương, còn Minh đã trở thành kiến trúc sư.
Minh nắm tay mẹ, giọng run run:
“Má theo tụi con lên thành phố sống nha. Má khổ đủ rồi.”
Chị lắc đầu:
“Má quen biển rồi. Ở đây còn cái nhà… má không nỡ bỏ.”
Ba anh em nhìn nhau, rồi Minh mỉm cười:
“Vậy má ra ngoài xem cái này đi.”
Ngoài cổng, một tấm bảng lớn được kéo ra. Trên đó ghi:
“Nhà tình thương Mai Biển – do các con của chị Mai xây tặng làng chài.”
Phía sau là một căn nhà hai tầng khang trang, mái kiên cố, cửa kính sáng loáng – ngay trên nền căn nhà cũ dột nát năm xưa.
Chị Mai đứng chết lặng. Bàn tay run run sờ lên bức tường mới, nước mắt chảy dài:
“Tụi con… xây cho má thật à?”
Minh gật đầu:
“Không chỉ cho má. Còn cho những đứa trẻ nghèo trong làng có chỗ học. Má từng nói ‘biển dữ nhưng con chữ hiền’, tụi con nhớ mãi.”
Cả làng vỗ tay rộn ràng. Nhiều người rưng rưng xúc động.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe máy cũ dừng lại ngoài cổng. Một người đàn ông gầy gò, tóc bạc sớm bước xuống. Đó chính là anh Tuấn – người chồng năm xưa đã bỏ đi.
Ông ta nhìn căn nhà mới, nhìn ba người con thành đạt, rồi cúi đầu lúng túng:
“Anh… anh nghe tin nên về thăm…”
Không ai đáp. Không khí bỗng lặng đi.
Cuối cùng, chị Mai bước tới. Không oán hận, không trách móc. Chị chỉ nói nhẹ:
“Anh về muộn rồi. Lúc mẹ con tôi cần nhất, anh không ở đây.”
Ba người con đứng cạnh mẹ, ánh mắt bình thản nhưng cứng rắn. Khang nói:
“Tụi con không trách. Nhưng tụi con cũng không cần một người cha chỉ xuất hiện khi tụi con thành công.”
Anh Tuấn lặng người, không nói được câu nào. Một lúc sau, ông ta quay lưng bước đi trong tiếng sóng biển dội vào bờ.
Chị Mai nhìn theo, rồi quay lại ôm các con:
“Thôi, người cũ cứ để gió biển cuốn đi. Mẹ con mình sống tốt là đủ.”
Buổi tối hôm đó, lần đầu tiên sau bao năm, căn nhà ven biển sáng đèn rực rỡ. Trên mâm cơm, không còn ba cái chén thừa, mà là bốn người ngồi quây quần.
Ngoài kia, sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi. Nhưng lần này, gió không còn lạnh nữa.
Vì chị Mai đã có một mái nhà vững chãi – được xây bằng chính mồ hôi, nước mắt và tình yêu không bao giờ gục ngã của một người mẹ.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!